Không trải qua những gì, nhưng Túc Túc là đứa trẻ ngoan ngoãn, các nhân viên trong viện ai cũng yêu thương.
trong đám trẻ thì chẳng mấy ai thích.
Bởi vì ở đây, ai cha , ai cũng thiếu thốn tình thương. Trong khi Túc Túc là chú ý nhất, nên việc các bạn ghen ghét cũng là lẽ thường tình.
Hôm , Túc Túc xếp sẵn quần áo chiếc balô nhỏ, chờ ở cổng lớn.
Một hòn đá ném trúng khiến đau đến ngẩng đầu . Mắt Tiểu Lang đỏ hoe, ném thêm một viên khác:
“Tại mày cướp cha của tao?!”
Gia đình nhận nuôi Tiểu Lang viện trưởng từ chối vì phát hiện từng ngược đãi trẻ em. Tiểu Lang điều đó, chỉ nghĩ cướp cơ hội của chính là Túc Túc.
Một viên đá ném trúng mặt, làm gò má Túc Túc đỏ rát. Cậu mím môi, nhặt hòn đá lên. Tiểu Lang hoảng sợ tưởng sẽ ném trả , liền che mặt. Túc Túc chỉ , ném hòn đá bồn hoa.
“Đừng ném lung tung, lỡ ai vấp ngã thì .”
Trong viện còn nhiều em nhỏ hơn nữa, vững, dễ té ngã. Trước giờ Túc Túc vẫn nhặt đá vụn bỏ . Lần sắp rời viện, ai làm nữa .
Túc Túc xoa chỗ má đau, nhỏ giọng giải thích:
“Không cướp cha của . Họ vốn xứng làm cha .”
“Xạo! Chính mày…” – Tiểu Lang còn định gào lên thì một chiếc xe màu đen dừng cổng.
Tiểu Lang lập tức im bặt, mắt sáng rỡ, mong chờ chiếc xe.
Các bạn nhỏ khác cũng nhao nhao ló đầu cửa sổ. Ai cũng hy vọng sẽ một chiếc xe đến vì .
Một đàn ông mặc vest bước xuống, thẳng về phía Túc Túc. Hắn cúi , bé, khẽ chạm má:
“Sao mặt con đỏ thế ?”
Túc Túc trắng trẻo, sạch sẽ, khác hẳn những đứa trẻ khác trong viện, giống như con nhà bình thường.
Bé lắc đầu, móc tay bàn tay đang buông xuống , mỉm :
“Nóng ạ.”
Tiểu Lang ở phía xa xa, tràn đầy ghen tỵ.
Quả thật, Túc Túc lúc nào cũng như – dễ dàng nhận sự yêu thương của lớn.
~~
“Tiểu Từ, mang hết đồ chơi và đồ ăn vặt trong xe xuống, đem đó .”
Người đàn ông dắt Túc Túc xe, với tài xế đưa ghế .
Túc Túc từng xe kiểu , đó là cái ngày đưa đến viện mồ côi.
Khi thấy túi đồ ăn vặt và đồ chơi bê , lũ trẻ trong viện như ong vỡ tổ ùa tới.
Người đàn ông lấy một viên kẹo màu hồng, đặt tay Túc Túc. Ban đầu còn định nếu thằng bé thì dùng kẹo để dỗ, nhưng Túc Túc hề .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-dang-thuong-tro-thanh-doan-sung-cua-dai-lao-trong-chuong-trinh-thieu-nhi/chap-2.html.]
Bé chỉ ngoan ngoãn cúi đầu, nắm viên kẹo trong lòng bàn tay mà bóc , khẽ :
“Cảm ơn chú.”
Người đàn ông hỏi:
“Sao ăn? Để chú bóc cho.”
Túc Túc lắc đầu, ngẩng đầu lên, nhỏ giọng mà nghiêm túc:
“Chú đưa con đến chỗ nhiều bạn khác nữa, nhỡ đủ chia thì ?”
Ở viện mồ côi, mỗi phát quà vặt, Túc Túc luôn để dành phần của đến cuối cùng, vì mấy em nhỏ hơn thường đủ ăn.
Nghe , đàn ông thoáng sững . Hắn kìm , đưa tay xoa đầu Túc Túc, dịu giọng:
“Không , ăn .”
Cuối cùng, Túc Túc vẫn ăn viên kẹo .
Chiếc xe lăn bánh rời khỏi khu phố cũ, trời mưa lất phất, những ngôi nhà xưa cũ cứ lùi dần về phía trong tầm mắt. Đường ở đây gập ghềnh, trời mưa thêm nhiều vũng nước. Túc Túc yên một chỗ, giống như một con thú bông nhỏ ngoan ngoãn, suốt đường chẳng câu nào.
“Tới .” – Xe dừng một tòa kiến trúc trông như lâu đài trong truyện cổ tích. Người đàn ông bên cạnh khẽ .
Túc Túc nắm chặt tay, thẳng lưng, đôi mắt đầy hoang mang ngoài cửa sổ.
Suy cho cùng, bé mới chỉ là một đứa trẻ bốn tuổi, rời xa nơi quen thuộc để đến một chỗ xa lạ, cảm giác bất an và sợ hãi là điều tránh khỏi. Túc Túc thể lùi bước, vì chỉ khi nơi , bé mới thể giúp viện mồ côi tiếp tục tồn tại.
Người đàn ông , trong lòng thoáng dấy lên thương xót.
“Không , đừng sợ.” – Hắn xuống xe , bế Túc Túc theo.
“Cảm ơn chú.” – Túc Túc lí nhí cảm ơn.
Trước mắt bé là một tòa lâu đài như bước từ truyện cổ tích: tường ngoài màu vàng kim, tầng lầu cao ngất, cây cối um tùm, hoa tươi rực rỡ, đèn đường sáng rực hai bên lối . Túc Túc nắm chặt quai cặp, bất giác nhớ đến câu chuyện con mèo nhỏ bẩn thỉu ngang qua cửa lâu đài. Giây phút , bé cảm thấy chính là con mèo .
“Đi thôi, chú đưa con .”
Túc Túc nắm lấy tay , tay nắm chặt viên kẹo trong túi. Bé ở nơi , những đứa trẻ khác chịu chơi với .
Trong viện, bạn bè đồng trang lứa thường thích Túc Túc, luôn cho rằng bé cướp phần của bọn họ. Bé sợ rằng ở đây cũng thế, các bạn sẽ ghét bỏ .
Người đàn ông dắt Túc Túc cổng lớn, hương hoa thoang thoảng khắp nơi.
Khi đến khu trung tâm, một nhân viên bước đón. Cô cúi đầu thoáng qua Túc Túc.
Túc Túc nhớ rõ, chỉ mỉm thì mới yêu thích. Cậu bé liền nở một nụ ngọt ngào:
“Chào chị ạ.”
Người phụ nữ chỉ khẽ gật đầu, thái độ lạnh nhạt, hỏi đàn ông:
“Thằng bé tên gì?”