Bé Đáng Thương Trở Thành Đoàn Sủng Của Đại Lão Trong Chương Trình Thiếu Nhi - Chap 1

Cập nhật lúc: 2026-03-21 12:22:13
Lượt xem: 3

Tại thành phố S, khu phố cũ, cô nhi viện Hòe An nghênh đón một vị khách mời mà đến.

Bầu trời u ám, mây đen dày đặc, xa xa như vết rách khổng lồ ở giữa tầng mây.

Mưa rơi lộp độp. Trên đường xe cộ qua , ngoài tiếng còi ô tô thì còn âm thanh nào khác. Sự ngột ngạt như tảng đá đè nặng lên lòng .

Cô nhi viện Hòe An thành lập hơn bốn mươi năm, cưu mang hơn một ngàn trẻ mồ côi.

Bức tường bên ngoài nhiều tu sửa, chắp vá đủ màu, nhưng vẫn ngăn nổi cảnh sơn bong tróc, xuống cấp.

“Túc Túc, trời mưa , đừng ngoài nữa, mau .” — giọng một dì trong viện vang lên đầy bất lực.

Một bóng dáng gầy nhỏ nép bên cánh cửa sắt lớn, bàn tay trắng trẻo níu chặt song sắt gỉ sét, mái tóc đen mềm rủ xuống, đôi mắt to tròn như hạt hạnh chăm chú đường lớn, chờ đợi một chiếc xe nào đó dừng .

ngày qua ngày, chẳng chiếc xe nào dừng vì Túc Túc.

Dì chạy trong mưa, gỡ bàn tay nhỏ bé của khỏi song sắt bế nhà.

Túc Túc cũng chẳng nháo, chỉ tựa vai dì, đôi mắt vẫn xuyên qua hàng rào thế giới bên ngoài.

Những ngoài đều nhà, còn cô nhi viện chính là nhà của Túc Túc.

Cậu là đứa ngoan nhất, yêu quý nhất ở đây. Gương mặt xinh xắn, tính tình dễ thương. Nhiều gia đình từng nhận nuôi , nhưng Túc Túc đều từ chối.

. Chỉ cần ngoan ngoãn chờ đợi, một ngày nào đó sẽ đón.

Sau khi tắm rửa, quần áo sạch sẽ, Túc Túc vẫy tay chào dì:

“Con tìm viện trưởng gia gia.”

Trong cô nhi viện, chỉ viện trưởng là duy nhất tin rằng của Túc Túc sẽ đón . Mỗi tuần Túc Túc đều chạy tới hỏi: “Mẹ con liên lạc gì ? Bao giờ đến đón con?”

~~

Túc Túc bỏ rơi cổng viện lúc ba tuổi. Người phụ nữ để chạy loạn, dặn rằng sẽ đón. làm việc ở viện nhiều năm, từng chứng kiến quá nhiều đứa trẻ cha bỏ rơi, từng thấy ai nhận con.

Chỉ là bà hiểu nổi, tại nỡ bỏ rơi một đứa trẻ ngoan ngoãn, đáng yêu như Túc Túc.

Nhiều gia đình điều kiện từng xin nhận nuôi, nhưng chỉ vì một niềm tin nhỏ bé, Túc Túc đều từ chối.

Một năm trôi qua, Túc Túc bốn tuổi.

Cậu quen đường chạy đến văn phòng viện trưởng. Đi ngang qua phòng đồ chơi, mấy đứa trẻ khác lập tức trêu chọc:

“Oa! Lại đợi đến đón hả?”

“Tối nay nhè cho mà xem.”

“Ngày mai Tiểu Lang bố mới đón về , tha hồ sung sướng.”

Một bé mũm mĩm vỗ n.g.ự.c khoe:

“Sau tớ sẽ thăm các !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-dang-thuong-tro-thanh-doan-sung-cua-dai-lao-trong-chuong-trinh-thieu-nhi/chap-1.html.]

Túc Túc chẳng bận tâm. Cậu cần bố mới, chỉ cần ruột.

Mái tóc vẫn còn ướt, ánh đèn mờ nơi hành lang, chạy thẳng đến cửa phòng viện trưởng.

Cửa phòng khép hờ, mơ hồ vang lên tiếng trò chuyện.

Túc Túc gõ nhẹ:

“Gia gia, con thể ?”

“Súc sinh!!” – Viện trưởng tức giận gầm lên, tiếng rống át cả giọng Túc Túc.

Qua khe cửa, Túc Túc sợ đến run rẩy. Cậu từng thấy viện trưởng nổi giận như , chỉ ngẩn đó, dám lên tiếng.

Trong phòng vang lên giọng của một đàn ông xa lạ:

“Viện trưởng, trong hồ sơ ghi rõ. Vợ chồng nhận Tiểu Lang từng tiền án, đây từng nhận nuôi hai đứa trẻ. chỉ nửa năm , cả hai đều đầy thương tích đưa trả viện. Chuyện gì xảy giữa chừng, chắc ông còn rõ hơn .”

Túc Túc từng qua, những đứa trẻ nhận nuôi rời viện chịu ngược đãi.

Viện trưởng run rẩy cầm tập hồ sơ, bên trong kẹp ảnh trẻ con với cơ thể đầy thương tích. Ông chống tay xuống bàn, cả run lên vì tức giận.

Người đàn ông tiếp:

“Tôi viện mồ côi gần hai năm nay khó khăn về tài chính. Ông nỡ để bọn trẻ ngoài chịu khổ, nên mới đặt tiêu chuẩn nhận nuôi quá nghiêm ngặt, thành chẳng bao nhiêu tiền quyên góp. Nếu cứ thế thì e rằng chẳng trụ nổi nữa. Ông từng ơn với , nên hôm nay mới đến khuyên.”

Sắc mặt viện trưởng tái nhợt: “Đừng nữa, sẽ đồng ý.”

“Viện trưởng! Đây là chuyện cho cả bọn trẻ lẫn viện mà! Tổ chương trình ít nhất sẽ tài trợ 500 vạn mỗi năm, còn lo luôn học phí cho bọn trẻ. Chỉ cần ghi hình quá trình chúng trưởng thành thôi, tuyệt đối can thiệp lựa chọn của chúng.”

Viện trưởng cố chấp lắc đầu:

“Có bao nhiêu đứa trẻ nhà giàu, tại cho một đứa trẻ mồ côi chen ? Để cho nó thấy sự chênh lệch, thấy sự bất công của phận, thấy cả đời thể những thứ khác sinh ? Cậu thấy như thế quá tàn nhẫn ?”

Người đàn ông chính là nhân viên của chương trình 《Quỹ Đạo》. Họ chọn 10 đứa trẻ từ khắp nơi trong cả nước để làm gameshow dài hạn, ghi quá trình của chúng cho đến khi trưởng thành.

Hiện tại, 9 đứa trẻ gia đình đồng ý tham gia, chỉ còn thiếu một suất cuối cùng. Tổ chương trình hy vọng chọn một đứa cảnh khó khăn nhất.

Người đàn ông tiếp tục khuyên nhủ:

“Tôi hiểu lo lắng của ông. với đứa trẻ , chẳng đây cũng là một cơ hội ? Nó sẽ thấy một thế giới rộng lớn, nhiều màu sắc hơn. Còn viện mồ côi cũng tiền để duy trì. Như chẳng ?”

Viện trưởng im lặng lâu, gì.

Túc Túc hiểu hết lời họ , nhưng cũng nắm vài ý: Tiểu Lang thể nhận nuôi, viện thì tiền, nhưng nếu chọn, sẽ cho viện nhiều tiền.

Cậu bé siết chặt bàn tay nhỏ xíu. Cậu vẫn , còn nhiều bạn bè trong viện cũng tìm cha mới. Viện mồ côi cần tiền – ăn uống, áo quần đều cần tiền.

Đột nhiên, cửa văn phòng đẩy mạnh. Một bé gầy gò cửa.

“Ông ơi, để con .” – Túc Túc lấy hết can đảm để . Bé điều gì đang chờ ở phía , chỉ nghĩ thể giữ “ngôi nhà” cho và các bạn.

Viện trưởng sững sờ: “Túc Túc, con…”

Loading...