Bé Con Omega Duy Nhất Của Gia Đình Phản Diện Toàn Alpha - Chương 27

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:03:40
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc chuyện trong thư phòng kéo dài quá lâu.

Bạch Kính Vân kết thúc việc báo cáo công việc sớm hơn và rời Bạch Thánh một bước.

Khi xuống lầu, thấy bé con đang chơi đùa ở ban công ngoài trời. 

Đứa nhỏ mặc một chiếc áo khoác vàng nhạt, ánh đèn ấm áp, mái tóc xoăn trông thật mềm mại.

Bé hết bông hoa ngó bông hoa , khiến đám làm ở nhà chính cứ phát những âm thanh kỳ quái (vì bé quá đáng yêu), cho dù Bạch Kính Vân ở xa vẫn thể thấy những âm thanh .

Ở phía chính là chiếc camera Đậu Đậu đang lẽo đẽo chạy theo. 

Rõ ràng chỉ là một cỗ máy lạnh lẽo, nhưng đối với một đứa trẻ tầm tuổi , dường như nó coi đối phương là bạn chơi cùng.

Cứ thấy thứ gì mới là gọi một câu: ‘Chào bạn, Đậu Đậu ơi’, bảo Đậu Đậu gần xem cùng.

Cuối cùng bé ngây mặt Đậu Đậu bách khoa thư về các loài thực vật. 

Dù khi xong bé chẳng hiểu gì mấy nhưng vẫn giơ đôi tay nhỏ lên vỗ tay cổ vũ cho Đậu Đậu.

Bạch Kính Vân: "..."

Đây là cái gì?

Là cái thứ cung cấp giá trị cảm xúc ?

Bước chân xuống lầu của Bạch Kính Vân dừng , vẫn chằm chằm đứa nhỏ.

Bé con thấy thì hớn hở qua, nhưng khi xuống là ai, cái tay nhỏ còn kịp giơ lên khựng .

Bé chớp mắt, cái miệng nhỏ bĩu , buông tay xuống tự giác bệt lên chiếc ghế nhỏ ở cửa, lưng về phía , thậm chí còn xoay luôn cả mặt của Đậu Đậu hướng khác.

Bạch Kính Vân: "..."

Theo lý mà , một ăn quả bơ như Bạch Kính Vân nên đầu thẳng mới đúng.

là vì cảm giác chột ngày hôm qua, vì miếng tôm kỳ quái hôm nay, bước chân của khựng một chút, cuối cùng đổi hướng về phía đứa nhỏ.

Tiểu Bạch Nặc thấy tiếng động lưng, vốn tưởng là ba ba xuống nên định khoe với ba ba những điều mới lạ thấy.

ngờ đó là bác cả, bé con lập tức nhớ lời ba ba dặn, vội vàng rụt tay về.

Ba ba bảo bác cả! 

Thế là, bé con còn cố ý chỉnh hướng camera của Đậu Đậu chỗ khác luôn.

Đứa nhỏ như co thành một quả bóng tròn, nhưng Bạch Kính Vân vẫn bước tới. 

Anh xổm xuống bên cạnh, nghiêng đầu đứa nhỏ.

Người nhà họ Bạch vốn cao lớn, cho dù xổm xuống thì vẫn cao hơn bé con cả một đoạn dài.

"... Miếng tôm đó ý gì? Đáng lẽ đó nhóc nhận bài học chứ?"

Bạch Kính Vân trực tiếp hỏi, giọng lạnh lùng nhưng nhẹ.

Sau đó, thấy giọng mềm mại của đứa nhỏ vang lên, bé đang cố gắng xoay cái đầu nhỏ sang hướng khác: 

"Nặc Nặc chuyện với bác cả xa."

Cái vẻ mặt ‘ba ba bảo con chuyện ’ đó của bé khiến buồn bực .

"Là do ăn hết nên đưa cho ?"

Erinn

Hay là miếng tôm đó mắt đứa nhỏ ?

Bạch Kính Vân về phía , mở miệng hỏi tiếp.

Thật trả lời cũng chẳng .

Anh nghĩ: 

Sau chắc và đứa nhỏ cũng chẳng nhiều cơ hội tiếp xúc với . Vậy nên, hiểu đầu óc mụ mị đến mức chủ động tới đây làm gì?

Bạch Kính Vân định dậy.

giây tiếp theo, giọng nồng mùi sữa của bé con truyền đến: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-con-omega-duy-nhat-cua-gia-dinh-phan-dien-toan-alpha/chuong-27.html.]

" đều , mà bác cả , như chẳng đáng thương ?"

Cái gì cơ?

Bạch Kính Vân sửng sốt, cúi đầu đứa nhỏ. 

Hai cái chân ngắn củn của bé con đang đung đưa ghế, cuối cùng bé cũng ngẩng đầu .

"Với cả, bác cả xa cũng đang Nặc Nặc mà. Hơn nữa, cuối cùng bác cả cũng ăn nó , đúng ạ?"

Vì bác cũng đang Nặc Nặc, nên Nặc Nặc mới cho. 

Chỉ đơn giản như thế thôi.

Lúc đó …vẫn luôn đứa nhỏ ?

Bạch Kính Vân chút cứng họng. Anh chợt thấy hoảng hốt.

Sự cạnh tranh trong nhà họ Bạch luôn tàn khốc, hề tồn tại cái cục diện ai cũng phần. 

Muốn tranh thì tranh cái vị trí cao nhất, làm thì làm giỏi nhất.

Nếu ngay cả em trai em gái mà cũng vượt qua thì xứng đáng làm con trai cả của nhà họ Bạch?

Bạch Kính Vân những lời như thế nhiều

cuối cùng, đúng là ăn miếng tôm mà ban đầu định gạt sang một bên.

Anh nhiều lời lẽ lạnh lùng vô tình, nhiều thủ đoạn khiến khác khó chịu, nhưng đối diện với một đứa nhỏ như thế , phát hiện chút ứng phó .

Giây phút , thậm chí còn thể đồng cảm nổi với bản trong quá khứ…rõ ràng đó khi tin Bạch Thánh đứa con thế , trong lòng chỉ tràn ngập sự châm biến và nực .

giờ đây, trong đầu nảy một ý nghĩ kỳ quái: 

Tại mục tiêu của những kẻ đó nhỉ?

Không ... cái suy nghĩ quá quỷ dị .

Như che giấu cảm xúc của , Bạch Kính Vân cầm một quả quýt từ đĩa trái cây bên cạnh lên, nhanh nhẹn lột vỏ, đưa một múi quýt đến mặt đứa nhỏ.

Anh chỉ ngắn gọn: "Xin ."

Bóc cho nhóc quả quýt, coi như lời xin cho chuyện ngày hôm qua.

Ngay đó, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa nhỏ nhăn , như mang theo bóng ma tâm lý nào đó, bé rụt , lắc đầu nguầy nguậy:

"Nặc Nặc ăn ."

"Ngọt mà."

"Nặc Nặc tin ạ."

Bé con ôm chặt Đậu Đậu, với vẻ cảnh giác.

Bạch Kính Vân nhét một múi quýt miệng nhai nhai: "Thật đấy, lừa nhóc ."

"Hôm qua miếng chanh của bác cả cũng đ.á.n.h Nặc Nặc như thế đấy."

Bác cả cũng ăn hết cả miếng to, đó lừa Nặc Nặc! 

Nặc Nặc thấu bác nhé! 

Nặc Nặc là một em bé thông minh!

"Với cả Nặc Nặc thấy vị giác của bác cả vấn đề, hoặc là khẩu vị kỳ lạ. Nặc Nặc chỉ tin ba ba thôi, ba ba của Nặc Nặc là nhất!"

thì lời bác , Nặc Nặc sẽ tin dù chỉ là một dấu chấm !

Nhìn biểu cảm của đứa nhỏ, cứ như thể giây tiếp theo sẽ khuyên Bạch Kính Vân khám vị giác ngay .

Cái gì mà khẩu vị kỳ lạ chứ?

Lông mày Bạch Kính Vân giật giật, đầu tiên trong đời nếm trải cảm giác của chú bé chăn cừu.

Mà lúc thấy tiếng động ở phía , và cũng thấy tiếng bước chân mang theo tâm trạng vui vẻ nhẹ nhàng của Bạch Thánh.

Hừ, đương nhiên là vui . So với một bác cả xa khẩu vị kỳ lạ, thì câu ba ba của Nặc Nặc là nhất mới sướng tai làm .

Loading...