Bạch Càn khẽ ho một tiếng. Dù cũng là đứa trẻ nhà họ Bạch, ông dời tầm mắt, giọng phần lạnh lùng:
"Cháu chăm chỉ ăn cơm và vận động thì cũng sẽ cao như thôi."
Bé con lập tức ngửa đầu lên: "Thật ạ? Ba ba."
Bạch Thánh chút ngạc nhiên ông già nhà …đúng , dựa phương châm giáo d.ụ.c kế thừa đây của Bạch Càn, thái độ đối với bé con coi là vô cùng dịu dàng .
Những kẻ nghiêm túc đáng sợ đến mấy khi đứa nhỏ đều chút gồng nổi, điều Bạch Thánh tự trải nghiệm qua .
Ngay đó, Bạch Thánh thấy tiếng cửa phía đẩy .
Hắn vươn tay bế bé con lên, hờ hững đáp: "Đương nhiên ."
Mắt Bạch Càn trợn lên trong thoáng chốc. Thậm chí ông còn chẳng buồn để ý đến đứa con cả cửa, mà chỉ nghĩ:
Thế mà Bạch Thánh còn bế cả đứa nhỏ lên cơ đấy.
đứa trẻ trông đáng yêu thật.
Bạch Càn cũng là thể lý giải những hành vi khác thường của Bạch Thánh trong hai ngày qua.
Bạch Kính Vân cửa chỉ chào một tiếng, thở của trông còn lạnh lẽo hơn cả ngày hôm qua.
Hôm nay dứt khoát Tiểu Bạch Nặc đang Bạch Thánh bế, trực tiếp lướt qua bé để trong nhà.
Khi nhận thấy sự chú ý của cha đều dồn lên đứa nhỏ trong lòng Bạch Thánh, còn nhếch môi, lạnh một tiếng đầy trào phúng.
Trước đây vì năng lực của Bạch Thánh xuất chúng nhất nên ông già đặt kỳ vọng cao, giờ đến cả con của Bạch Thánh mà ông cũng để tâm đến thế ?
cái sinh vật nhỏ bé ngây ngô ngốc nghếch , chắc lão già thất vọng .
Bạch Thánh cũng chẳng thèm ngước mắt, chỉ đưa tay chọc chọc cái má đang phồng lên của bé con:
"Được ."
Bạch Càn hồn, phớt lờ sự đối đầu gay gắt giữa con cả và con thứ ba: "Ăn cơm , bữa tối mới chuyện công ty..."
Ông dừng một chút, về phía đứa nhỏ trong lòng Bạch Thánh, bổ sung: "…Và cả những chuyện khác nữa."
Bạch Càn đang quan sát Tiểu Bạch Nặc.
Đầu bếp nhà chính đặc biệt chuẩn đồ ăn cho trẻ con, một phần riêng biệt đặt mặt đứa nhỏ, nhiệt độ vô cùng vặn.
Vừa thấy đồ ăn, Tiểu Bạch Nặc lập tức quăng hết chuyện đầu, lúc bé đang cầm thìa hạnh phúc ăn cơm.
Bé con đang ăn trứng hấp tôm nõn.
Dưới lớp trứng hấp mềm mịn, tinh tế ẩn giấu nhiều tôm tươi, hề mùi tanh mà chỉ hương thơm thanh khiết của trứng và vị ngọt lịm của tôm, điểm xuyết thêm một chút nước tương và dầu mè.
Khi bé con múc một thìa trứng kèm tôm bỏ miệng, bé hạnh phúc nheo cả mắt .
Bình thường Bạch Càn ăn ít, dày ông từng trải qua một cuộc phẫu thuật lớn, cộng thêm yếu tố tâm lý nên ông vốn chẳng cảm giác thèm ăn.
hôm nay đứa nhỏ ăn, chẳng từ lúc nào ông cũng ăn ít.
Ông ngẩn một lát bỗng nhiên nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-con-omega-duy-nhat-cua-gia-dinh-phan-dien-toan-alpha/chuong-25.html.]
Bạch Thánh đang bé con ăn cơm.
Bạch Càn đang bé con ăn cơm.
Ngay cả Bạch Kính Vân đằng cũng ngước mắt, đứa nhỏ múc từng thìa từng thìa bỏ miệng.
Trông bé hạnh phúc đến mức nếu lưng cái đuôi nhỏ thì chắc giờ vẫy tít thò lò như cánh quạt .
Ăn ngon đến thế ?
Bạch Càn bừng tỉnh, ông phát hiện mà Bạch Thánh còn đang tỉ mỉ chọn những món ăn phù hợp bỏ bát cho bé con.
Chuyện đặt ở nhà họ Bạch chẳng là quá mức nuông chiều ?
Bạch Càn nhíu mày: "Thế ..."
Thế thì ?
Ông định rằng một Alpha yếu ớt như thể tồn tại trong cuộc cạnh tranh ngày càng khốc liệt của nhà họ Bạch.
Định bảo Bạch Thánh làm cha thì yêu cầu nghiêm khắc với con .
Còn định hỏi xem báo cáo kiểm tra tại vẫn xong.
mới mở miệng, bé con lập tức ngẩng đầu qua.
Khóe miệng Tiểu Bạch Nặc còn dính một chút vụn thức ăn, bé nghiêng đầu, khuôn mặt tròn trịa hiện lên vẻ thắc mắc.
Bé con hiểu ông nội gì, mặt bao nhiêu đồ ngon thế , còn chuyện gì quan trọng hơn việc ăn cơm ?
Tiểu Bạch Nặc quanh một vòng, thấy ai cũng đang , bé mờ mịt xung quanh cái bát nhỏ của .
Chỉ bé con mới món thôi….Nặc Nặc hiểu !
Erinn
"Ông nội, ông nội ơi, cho ông !"
Đứa nhỏ nỗ lực múc một con tôm , rướn cái nhỏ lên, cố gắng đưa sang đặt bát của Bạch Càn.
Ông nội đừng thèm tôm trong bát của Nặc Nặc nữa nha! Nặc Nặc chia cho ông một con đấy.
Bạch Càn cúi đầu con tôm nhận : "...?"
Bạch Thánh còn kịp thì Tiểu Bạch Nặc tiếp tục tìm kiếm trong bát nhỏ của , chọn một con đặt bát , đó dùng giọng nhỏ xíu mà bé tưởng là khác thấy:
"Nặc Nặc cho ba ba con to nhất đấy."
Bạch Thánh: "... Ba ba cảm ơn con."
Vẫn hết, Tiểu Bạch Nặc quanh một lượt, cuối cùng dùng thìa của tấn công một con tôm trong bát, mổ mấy nhát tạo thành một miếng tôm nhỏ xíu.
Sau đó bé đanh mặt , cố gắng lên, bỏ miếng tôm nhỏ xíu đó cái bát của vị bác cả đang ngơ ngác.
Ai cũng phần hết, bác cả thì tội nghiệp lắm…Nặc Nặc cho bác cả miếng nhỏ nhất!
Nhìn đứa nhỏ chia tôm, lông mày Bạch Càn giật giật.
Bạch Càn: …Ai thèm con tôm của cháu chứ hả!!!!
Khoan , lúc nãy định gì nhỉ?