"Chưa bắt đầu cái gì?" Bạch Thánh liếc sang.
"Phá nhà chứ gì! Nó mới về nên quen thôi.
Đám nhóc Alpha tinh lực dồi dào lắm, công viên giải trí chạy cả ngày mệt. Qua một thời gian nữa sẽ tay.
Mà , chọn trường mầm non cho đứa nhỏ ?"
Tạ Vũ nhún vai.
Bạch Thánh đáp: "Nó bám lắm, tính xa đến thế."
"Vậy đề cử cho trường chọn cho mấy đứa nhỏ nhà .
Con nhà họ Dụ cũng học ở đó, bọn chúng chơi với khá , cho tụi nhỏ làm quen học cũng bạn bè."
"Nhà họ Dụ ..."
Bạch Thánh thấy hai chữ liền một tiếng đầy mỉa mai.
Nhà họ Bạch và nhà họ Dụ vốn hợp , kể mấy tên choai choai nhà họ Dụ từng gây hấn với Bạch Thánh và dạy cho một bài học.
Tuy thương trường ít khi đối đầu trực diện nhưng quan hệ hai bên căng thẳng.
" là nhà họ Dụ vài tên khiến đau đầu thật, cũng ưa chúng.
thấy nhóc Alpha nhà đó cũng , tuy quậy và kiêu một chút nhưng thiên phú , so với mấy đứa nhà thì nó đáng tin hơn nhiều, kiểu trẻ con hư hỏng."
Tạ Vũ Bạch Thánh trào phúng cũng giận, chỉ thêm vài câu.
Tuy quá với Bạch Thánh nhưng Bạch Thánh kiểu lớn làm sai mà đổ lên đầu con trẻ.
lúc đó, từ xa thấy một cái đầu nhỏ ló từ một căn phòng.
Tạ Vũ còn kịp rõ mặt thì cái bóng nhỏ từ phòng nước nhảy , đôi chân ngắn cũn chạy lon ton:
"Ba ba!"
Vừa thấy ba ba là đôi mắt của bé con sáng rực, bé lạch bạch chạy gần ôm chầm lấy chân Bạch Thánh, bàn tay nhỏ lục lọi trong túi áo.
"Ba ba, ba ba ơi, các chú các dì ở đây lắm ạ! Mọi còn cho Nặc Nặc kẹo nữa, Nặc Nặc để dành cho ba ba nè!"
Bé con thích chia sẻ, chuyện gì xảy sáng nay bé cũng kể cho Bạch Thánh hết.
Sau đó bé thấy Tạ Vũ bên cạnh đang trợn trừng mắt đầy kinh ngạc.
Chú lạ thật.
Bé con chớp chớp đôi mắt to trong, đưa viên kẹo lấy từ túi cho Bạch Thánh, khẽ nép lưng .
bé vẫn lễ phép, cất giọng sữa mềm mại: "Chào chú ạ."
Tạ Vũ hình.
Khoan , đứa nhỏ làm gì cơ?
Ý là, đứa nhỏ lao bụng phụ như một quả đại bác nhỏ, mà lon ton chạy đến ôm chân Bạch Thánh.
Nó cũng khoe mấy con sâu con ếch bắt ngoài cho lớn xem, càng đưa một cục bùn đất vo tròn bắt lớn uống thuốc, mà thậm chí nó còn cho kẹo?
Sao thể là kẹo cơ chứ?!
Đã nó còn gọi là chú ngay từ cái đầu tiên!
Tạ Vũ cảm thấy suy sụp.
Anh thể tin nổi, khuôn mặt vặn vẹo cố gắng duy trì nụ gượng gạo, khẽ lên tiếng chào .
"Ba ba, ba ba làm xong việc ạ?"
"Ừm."
Bạch Thánh bế bé con lên: "Dẫn con ăn cơm."
Được ăn cơm !
Đôi mắt bé con sáng bừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-con-omega-duy-nhat-cua-gia-dinh-phan-dien-toan-alpha/chuong-19.html.]
Nặc Nặc thích ăn cơm nhất.
Bạch Thánh bế bé con ngoài, bỏ viên kẹo sữa bé đưa túi, trong lòng vẫn nhớ lời dì Phùng dặn cho trẻ con ăn quá nhiều kẹo.
đợi kịp hỏi, đứa nhỏ ngoan ngoãn trong lòng chép chép cái miệng nhỏ:
"Ba ba ơi, kẹo ngon lắm ạ."
"Ừm, hôm nay ăn mấy viên ?"
Bạch Thánh liếc Tạ Vũ đang lẽ đẽo theo với ánh mắt tin mắt , thuận miệng hỏi bé con.
"Một viên thôi ạ."
Tiểu Bạch Nặc giơ ngón tay lên, híp mắt dấu một.
"Nặc Nặc chia kẹo cho các chú các dì hết , mỗi một viên, viên là Nặc Nặc cố ý để dành cho ba ba đấy."
Bạch Thánh khựng một chút.
Viên kẹo trong túi bỗng chốc mang ý nghĩa nặng nề hơn….đó là viên kẹo mà một đứa nhỏ đang thèm kẹo cố tình nhịn để dành riêng cho .
Ánh mắt Bạch Thánh dịu thấy rõ.
Trong khi đó, sắc mặt Tạ Vũ tối sầm ….chuyện , chắc chắn gì đó sai sai!
Nhà hàng mà trợ lý Lý sắp xếp là một phòng bao sang trọng, với các món ăn thanh đạm và lành mạnh.
Tạ Vũ ăn mà trong lòng cảm thấy bứt rứt yên, vì món ăn hợp khẩu vị, mà là vì cứ chằm chằm đứa nhỏ đang ăn cơm ngoan ngoãn ở phía đối diện.
Bé con cầm thìa ghế trẻ em, bát nhỏ mặt Bạch Thánh gắp đủ loại thức ăn, và bé cứ thế nheo mắt hạnh phúc ăn từng miếng một.
Dáng vẻ ăn uống ưu nhã và sạch sẽ, suốt bữa cơm đều ngoan ngoãn cực kỳ.
Hoàn khác hẳn với hai đứa nhóc ở nhà , ăn uống như bão cuốn, còn nghịch ngợm như mắc chứng tăng động.
Tạ Vũ một nữa đến ngẩn .
Bạch Thánh hỏi qua dì Phùng về lượng ăn của bé nên dù bé con vẫn còn chăm chăm đồ ăn với vẻ thèm thuồng, vẫn lau miệng cho bé và bưng khay trái cây đến.
Đứa nhỏ ăn một miếng táo, đôi mắt sáng lên, dường như nhận ánh ai oán của chú Tạ Vũ.
Bé con phồng má ngẩng đầu lên đối diện với tầm mắt của chú.
Bé nghiêng đầu, hỏi bằng giọng ngây thơ, mềm mại: "Chú ơi, chú ăn trái cây ạ?"
Bé còn dùng chiếc nĩa nhỏ đầu tròn, cố gắng xiên một miếng táo đưa cho .
Tạ Vũ cầm lấy miếng táo mà cảm thấy như trúng một đòn chí mạng tim:
"...Cảm ơn Nặc Nặc nhé."
Anh cầm miếng táo, cảm thấy cả lâng lâng.
lúc , điện thoại vang lên cuộc gọi video từ nhà.
Tạ Vũ ăn miếng táo tạm thời ngoài phòng để máy.
Vừa kết nối, thấy hai đứa con quý t.ử của mặt mũi lấm lem như đ.á.n.h , đang lăn lộn thành một khối.
Vợ , Thi Lâm, đang đau đầu :
"Anh bảo đặt thêm một con ngựa đồ chơi khác , chúng nó làm hỏng một cái giờ đang tranh đấy."
"Bọn nó lăn lộn vũng bùn về ?"
Tạ Vũ hai thằng con, cảm nhận vị ngọt của miếng táo trong miệng, nghĩ đến đứa nhỏ ngoan ngoãn nãy.
Thi Lâm đang định trả lời, ngước mắt lên thấy Tạ Vũ trào hai hàng nước mắt lã chã.
Thi Lâm: "??!!"
Erinn
"Vợ ơi…."
Tạ Vũ nghẹn ngào: "Cùng là con Alpha với , nó khổ thế !"
Tên Bạch Thánh , dựa cái gì mà nó đứa con như thế chứ?!