Để phòng hờ, Hứa Xuyên cũng mang theo quá nhiều thiết chuyên nghiệp.
khi lấy kim lấy m.á.u và dụng cụ sát trùng , Bạch Thánh bỗng thấy một tiếng keng.
Hắn ngước mắt lên, thì thấy bé con đang hoảng hốt thất thần, bình nước nhỏ đang cầm tay rơi xuống sàn.
Bé vội vàng lùi phía , suýt chút nữa chiếc camera Đậu Đậu đang ở chân làm cho vấp ngã.
động tác của bé nhanh nhạy, chỉ loạng choạng một chút ngay lập tức lùi xa.
"Sao thế?"
Bạch Thánh theo bản năng vươn tay .
Tiểu Bạch Nặc trốn, nhưng khi thấy Bạch Thánh vươn tay, bé mới loạng choạng nhào lòng .
"Ba ba."
Giọng mềm mại của đứa nhỏ khẽ run rẩy, mang theo sự hoảng loạn tột độ khi phụ bế lên.
Phía bên , Hứa Xuyên mới chỉ đang chuẩn , thậm chí còn bóc bao bì kim tiêm, chút bất đắc dĩ Bạch Thánh.
Ánh mắt Bạch Thánh trầm xuống, thoáng hiện vẻ u tối.
Cơ thể nhỏ bé nhẹ bẫng trong lòng đang run rẩy.
Đây đơn thuần là nỗi sợ tiêm chủng thông thường của một đứa trẻ.
Nó giống như nỗi sợ từ một sự việc đáng sợ hơn từng trải qua, khiến cả bé con đều kinh hãi.
Trước đó tính cách đứa nhỏ ngoan, còn tưởng rằng may mắn là chuyện gì quá tồi tệ xảy với bé.
Bạch Thánh mím chặt môi, cúi đầu đứa nhỏ trong lòng.
Tiểu Bạch Nặc sợ tiêm.
Bé vô cùng, vô cùng sợ tiêm.
Không sợ cái đau nhói trong khoảnh khắc kim đ.â.m , mà là sợ thấy những loại t.h.u.ố.c tên rót cơ thể , sợ cái hiệu quả và tác dụng rõ ràng .
Những mũi tiêm đó luôn khiến bé hôn mê, ngủ li bì, xung quanh lấy một quen thuộc nào, chỉ còn một Nặc Nặc.
Đến cả lớn còn thấy sợ hãi những điều vô định, huống chi đâ còn là một đứa trẻ mới vài tuổi.
Bé con trề môi, nước mắt chực trào , cả cứ thế rúc sâu lòng Bạch Thánh, giọng sữa khẽ run:
"Ba ba, tiêm...Nặc Nặc thích tiêm, tiêm ạ? Nặc Nặc sẽ ngoan mà."
Bạch Thánh suýt chút nữa theo bản năng mở miệng đồng ý.
Hứa Xuyên bên trợn tròn mắt, nhịn mà khẽ ho một tiếng.
Bạch Thánh: "..."
Ông bố suýt bé con làm cho mê đầu óc liền thu vẻ tùy hứng mặt.
Hắn ôm chặt lấy đứa nhỏ, cúi đầu nghiêm túc với bé:
"Cần xét nghiệm m.á.u một chút. Ba ba đảm bảo, chỉ thôi. Nặc Nặc nhắm mắt , đếm đến năm là kết thúc. Khi mở mắt , ba ba vẫn ở ngay đây, ?"
Giọng đó dịu dàng đến ngờ. Tiểu Bạch Nặc đương nhiên thể thấy và cảm nhận điều đó.
Bé ngửa đầu Bạch Thánh, đôi mắt to đỏ hoe, nhưng vẫn ngoan ngoãn.
Bé hít hít mũi, nhỏ giọng đầy tủi nhưng dám to: "Nặc Nặc sợ…."
Chỉ là Nặc Nặc bao giờ , cũng ai lắng Nặc Nặc cả.
Bạch Thánh chịu nổi nữa, cuối cùng cũng dậy…tam thiếu gia nhà họ Bạch chuẩn đuổi .
Hứa Xuyên suýt đuổi : "???"
" Nặc Nặc tin ba ba ạ."
Vì ba ba là đầu tiên đối xử với Nặc Nặc như thế.
Câu cuối cùng của bé con thành công cứu vớt bác sĩ Hứa Xuyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-con-omega-duy-nhat-cua-gia-dinh-phan-dien-toan-alpha/chuong-15.html.]
Bạch Thánh cầm lấy cái áo khoác vest của , kéo nhẹ vạt áo sơ mi để đứa nhỏ rúc bên trong, dùng lớp áo che chắn cho bé chằm chằm Hứa Xuyên bằng đôi mắt đen kịt.
Hứa Xuyên cảm thấy gáy như sắp thủng một lỗ đến nơi.
Anh thao tác cực nhanh và chuẩn xác: sát trùng, lấy máu, cất mẫu m.á.u ống nghiệm.
Xong xuôi mới thở phào một , sang ông bố đang giúp con ấn bông gòn, định thêm gì đó.
đau lòng nhận đứa nhỏ lúc nãy còn một câu chú, hai câu chú giờ đây để gần nữa .
Bé vẫn gọi chú một cách mềm mại, nhưng chỉ ló đôi mắt từ lớp áo của ba ba.
Bé đang sợ hãi , chỉ là bé hiểu Hứa Xuyên nên đang cố gắng tự khắc phục nỗi sợ đó.
ai nỡ để một đứa trẻ làm việc đó cả. Hứa Xuyên cũng đành lòng.
Anh thở hắt , quyết định rời sớm để tránh gây áp lực quá lớn cho đứa nhỏ.
Tuy nhiên khi , vẫn nhịn mà nhắc nhở, vì thấy sếp cứ mở miệng là nhóc Alpha, hình như mong đợi con là một Alpha?
"Sếp , ngài xem….nếu bé con là Alpha thì ạ?"
Nhỡ ngài thực sự trúng độc đắc, đây là một Omega nhỏ đáng yêu thì ?
"Hửm?"
Ngoài ruột Omega vốn chung sống bao lâu, thì Bạch Thánh gần như từng tiếp xúc với Omega nên hiểu Hứa Xuyên đang gì.
Phản ứng đầu tiên của là Hứa Xuyên dựa kinh nghiệm để phán đoán bé con nhà Alpha đỉnh cấp.
Hừ, thế thì coi thường gen nhà họ Bạch quá .
... đứa nhỏ đang trốn trong áo , Bạch Thánh chần chừ một chút nhanh chóng tự thuyết phục bản .
Kể cả là Alpha đỉnh cấp, thì một đứa trẻ Alpha bình thường vẫn nuôi .
Hơn nữa, đến lúc trưởng thành thì cấp độ của tin tức tố mới định cơ mà.
Tư duy theo lối mòn của vị thiếu gia tính đến khả năng gen của nhà họ Bạch cho kết quả là Beta Omega.
Hắn nghĩ: Cùng lắm thì là Alpha mạnh Alpha yếu thôi mà? Có ở đây, còn ai dám bắt nạt bé con nhà chứ?
Vì thế chỉ ôm chặt lấy đứa nhỏ, uể oải đáp:
"Thì ? Dù thế nào nữa, thì chẳng nó vẫn là con ruột của ?"
Hứa Xuyên nhận câu trả lời, tam thiếu gia nhà họ Bạch, đổi nhiều trong hai ngày qua, thì khẽ gật đầu.
Anh cảm thấy lời nhắc nhở của đủ, còn về những bằng chứng khác thì tạm thời đưa ngay , nhiều hỏng việc nên cũng nhanh chóng offline.
Xung quanh trở nên yên tĩnh, những lời Bạch Thánh rõ ràng là bé con cũng thấy hết.
Erinn
Tiểu Bạch Nặc mím môi, đùi Bạch Thánh, hai tay nhỏ ôm lấy eo , dán chặt lồng n.g.ự.c ấm áp, phía là lớp áo vest che chở.
Bạch Thánh gì, chỉ vuốt ve lưng đứa nhỏ từng chút một.
Vị ba ba tập sự đang vụng về bắt chước những gì dì Phùng dạy để trấn an đứa nhỏ.
Bạch Thánh thực sự gì đó với nhóc con của ….rằng nếu thấy tủi thì thể với , thích cái gì cũng thể với , chuyện gì cũng thể .
mới bắt đứa nhỏ làm điều nó thích là lấy m.á.u xong, dù là thủ tục cần thiết nhưng Bạch Thánh thấy đây lúc thích hợp để những lời đó.
Ngay giây tiếp theo, thấy giọng mềm mại của bé con: "Ba ba."
"Hửm?"
Bạch Thánh cúi đầu. Từ lớp áo vest của , thấy đôi mắt sáng nhất thế gian .
Đôi mắt đang đầy ỷ , bé con thủ thỉ:
"Lúc nãy Nặc Nặc sợ, nhưng ba ba gọi Nặc Nặc, Nặc Nặc thích ba ba gọi như thế lắm."
Không là Bạch Nặc, mà là Nặc Nặc, một cách gọi mật như . Nặc Nặc thích lắm.
Trước ánh mắt mở to kinh ngạc của Bạch Thánh, tiểu tinh linh áo vest mềm mại nghiêm túc :
"Nặc Nặc sẽ ngoan, ba ba thể luôn gọi con như ạ?"