Sáng hôm , Tiểu Bạch Nặc dậy từ sớm.
Trời mới tờ mờ sáng, bé con bò dậy.
Được ngủ sớm, ngủ đủ, là một giấc ngủ ngon hiếm hoi nên tinh thần bé sảng khoái, dường như sắc mặt tái nhợt suy yếu thường ngày cũng biến mất.
Bé con khi nào ba ba sẽ gặp chuyện, nên chỉ một cách:
Ba ba ở , Nặc Nặc ở đó! Nặc Nặc sẽ giám sát và bảo vệ ba ba thật !
Tiểu Bạch Nặc mới bám thanh chắn giường nâng cao hơn, còn nghĩ cách leo xuống thì đèn tín hiệu của camera giám sát bên cạnh sáng lên.
Chưa đầy nửa phút , cửa phòng đẩy .
Dì Phùng ở cửa, chút ngạc nhiên: “Tiểu thiếu gia, tỉnh ?”
"Bà Phùng ơi."
Bé con chớp mắt, vươn đôi tay nhỏ xíu .
Giúp Nặc Nặc với, giúp Nặc Nặc với!
Nặc Nặc , bế một cái mà.
Sáng sớm tinh mơ một cục bột nhỏ với mái tóc xoăn rối bù đáng yêu hết nấc đòi bế, dì Phùng bước nhanh tới bế bé .
Bà thầm nghĩ: Trên đời còn gì hạnh phúc hơn thế ?
Vừa chạm đất, bé con ngẩng đầu cảm ơn ngọt ngào: “Cảm ơn bà Phùng ạ, ba ba bà?”
"Tam thiếu gia vẫn đang ngủ."
Dì Phùng dắt đứa nhỏ đến tủ quần áo để chọn đồ.
Không Bạch Thánh dậy muộn, mà là đứa nhỏ dậy quá sớm.
Dì Phùng giúp bé con mặc quần áo hỏi: "Bây giờ ăn sáng luôn ? Hay là chờ một chút?"
"Nặc Nặc đợi ba ba cùng ăn."
Bé nắm lấy vạt áo dì Phùng.
"Được , khi nào tam thiếu gia tỉnh, bà sẽ qua gọi Nặc Nặc nhé?"
"Dạ, ạ."
Bé gật đầu lia lịa, nở nụ thật tươi.
Sau khi cảm nhận giường rời thì hệ thống thông minh trong phòng chậm rãi kéo rèm .
Ánh nắng ban mai len lỏi phòng, ngoài sân làm đang tưới cây, những tia nước b.ắ.n tung tóe trung phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Tiểu Bạch Nặc chớp mắt: "Bà Phùng ơi, họ đang làm gì thế ạ?"
"Họ đang tưới cây đấy, tiểu thiếu gia ngoài xem ?"
Một lát , Tiểu Bạch Nặc dì Phùng dắt tay dạo trong sân, phía vẫn là con robot giám sát nhỏ cần mẫn chạy theo.
Bé con lạch bạch phía , robot lộc cộc theo phía .
Trời hè hẳn nên trong vườn hầu như đều là những đóa hoa xuân cuối mùa, một vài khóm hoa hồng quý tộc bắt đầu kết nụ, đọng những giọt nước tinh khôi, tỏa mùi hương thanh khiết.
Tiểu Bạch Nặc từng thấy nhiều thực vật bình thường như , gì đến các loại hoa cỏ quý hiếm .
Bé tò mò xem chào hỏi những làm trong vườn, khiến ai nấy đều thấy lòng mềm nhũn.
Dì Phùng từ xa quan sát, theo sát từng bước.
Khu vườn hôm nay máy móc nông cụ nguy hiểm, chỉ vài đường ống nước, xung quanh là làm, cộng thêm con robot giám sát theo nên cần lo vấn đề an .
Đi dạo vài phút, bé thấy tiếng động ngoài cổng vườn nên tò mò .
Một đàn ông cao lớn, cổ vắt chiếc khăn lông, đang chậm rãi chạy bộ từ phía đầu đường về phía .
Gương mặt đó vài nét giống ba ba, nhưng trông hung dữ và đô con hơn nhiều, gương mặt chút biểu cảm.
Bé con tò mò ló đầu , thấy gọi đó là ‘đại thiếu gia’.
Đầu nhỏ của Bạch Nặc xoay hai vòng….ba ba là tam thiếu gia, đại thiếu gia chính là bác cả!
Erinn
Bác cả là !
Bé con lập tức cảnh giác, đôi mắt tròn xoe trừng lên.
Là một Alpha đỉnh cấp, Bạch Kính Vân lập tức nhận một ánh mắt đang chằm chằm .
Anh đầu thì thấy một sinh vật nhỏ bé còn chẳng cao bằng cái chậu hoa cảnh trong sân.
Dường như đứa trẻ trốn chậu hoa, nhưng mái tóc xoăn mềm mại gió thổi bay lòa xòa phản chủ.
Càng đừng đến việc bây giờ đứa trẻ đang...trừng mắt .
Ánh mắt khiến khó chịu vì nó quá đỗi trong trẻo, hề chút tính công kích tranh giành nào.
Bạch Kính Vân vốn định gắt lên nhưng thấy cái vẻ mềm mại đó thì khựng :
"..."
Cái gì đây?
Gen của Bạch Thánh cái ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-con-omega-duy-nhat-cua-gia-dinh-phan-dien-toan-alpha/chuong-11.html.]
Gương mặt Bạch Kính Vân lạnh lùng, mang theo vẻ bực bội.
Anh thích trẻ con, và trong các chị em, ghét nhất chính là Bạch Thánh…cái kẻ luôn lấn át mặt.
Biết Bạch Thánh theo dõi để lòi một đứa con hờ, tin chắc cả nhà họ Bạch đều đang chờ xem trò của Bạch Thánh.
Chẳng bản lĩnh, làm gì cũng mỹ ?
Sao để lòi cái sơ suất ?
Hôm qua chỉ kịp lướt thấy bóng lưng, hôm nay mới chính diện, Bạch Kính Vân chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn vài giây khẽ nhếch môi đầy mỉa mai:
Cũng chỉ thế mà thôi.
Bạch Kính Vân chạy chậm dừng hẳn, lạnh lùng lên tiếng: "Nhìn cái gì?"
"A ui!"
Đứa nhỏ giật , theo bản năng lùi phía .
Bé vốn là một đứa trẻ ngoan, hơn nữa lúc nãy còn chằm chằm , còn bảo là , dù giờ tỏ kiên cường nhưng giọng vẫn mềm nhũn:
"Bác…bác cả, Nặc Nặc đang bác ạ."
Nặc Nặc sẽ canh chừng bác, cho bác làm ba ba đau.
Bạch Kính Vân giọng non nớt thì im lặng hai giây.
Dĩ nhiên, dù mâu thuẫn với Bạch Thánh thì cũng chẳng thèm chấp nhặt một đứa nhỏ.
Anh bỗng đổi hướng, chạy về phía bé con.
Tiểu Bạch Nặc kịp phản ứng Bạch Kính Vân xách bổng lên.
Hai chân bé ơ lửng trung, bé oái lên một tiếng thì thấy đặt sang một vị trí khác.
Bạch Kính Vân thu tay , liếc những cành hoa hồng đầy gai ở ngay sát chỗ đứa nhỏ , thầm mỉa mai Bạch Thánh một câu trong lòng lạnh lùng đầu chạy tiếp.
Đám làm quan sát từ xa thấy cũng yên tâm vì chuyện gì xảy .
Còn Bạch Nặc thì chớp mắt, bé những cành cây đầy gai bên cạnh, bóng lưng chạy xa của Bạch Kính Vân.
Bác cả ?
Cái ...hình như đúng lắm nhỉ?
"Con yên đó đừng cử động."
Phía bỗng vang lên giọng của Bạch Thánh.
Ánh mắt bé con sáng rực: "Ba ba!"
Bé đầu …
Ơ?
Không ai.
Bé xoay thêm một vòng, tiếng Bạch Thánh vang lên, là từ chiếc camera giám sát đang lẽo đẽo theo m.ô.n.g bé:
"Anh gì với con?"
Bạch Thánh mới tỉnh dậy, đang mơ màng kiểm tra camera thì thấy bé con nhà tỉnh và đang tung tăng ngoài vườn.
Thấy bóng dáng của Bạch Kính Vân, lập tức tỉnh hẳn táo.
"Oa, ba ba!"
Đứa nhỏ xổm xuống, hai tay nâng con robot lên cao: "Ba ba nhốt ở trong ạ?"
Giọng ngây ngô khiến nhịn .
Cửa biệt thự mở .
"Ở đây ."
Bạch Thánh vẫn còn mặc đồ ngủ, giọng mang theo vẻ ngái ngủ, mái tóc xoăn cũng rối bù y hệt bé con, trông mềm mại ánh nắng.
Rõ ràng là tỉnh chạy đây ngay.
"Ba ba, ba ba!"
Tiểu Bạch Nặc đang chằm chằm cái camera, thấy tiếng liền bỏ nó xuống, lạch bạch chạy về phía Bạch Thánh, đôi tay nhỏ vươn đòi ôm.
"Chậm thôi, con dậy sớm thế làm gì?"
Bạch Thánh ngáp thêm cái nữa xổm xuống.
Đứa nhỏ lao sầm lòng , ôm chặt lấy cổ , giọng sữa đầy nghiêm túc: "Nặc Nặc bảo vệ ba ba."
"Hử? Thế nên?"
Bạch Thánh nhướng mày.
"Ba ba ở , Nặc Nặc ở đó!"
"... Thế nếu ba làm thì ?"
Bé con dõng dạc: "Nặc Nặc cũng làm giống ba ba luôn!"
Bé tí thế thì làm việc gì?
Bạch Thánh nhéo cái má phúng phính của đứa nhỏ: "Con là miếng kẹo mạch nha đấy ?"