Quả nhiên, khi lòng vòng vài , bắt gặp một đang bám theo .
"Sao theo dõi ?"
Người rõ ràng giật , đeo khẩu trang, mũ kéo thấp, quần áo kín mít, chẳng .
"Đồ đồng tính ghê tởm, chụp ảnh các sống chung , đợi tung ảnh , các sẽ bại danh liệt!"
Tôi lập tức mở to mắt.
Lục Huyền như , tại hại !
Tôi lo lắng nắm lấy vạt áo , cầu xin với vẻ mặt đáng thương: "Cầu xin , đừng để Lục Huyền bại danh liệt."
"Sợ chứ, thì đưa tiền mà chuộc lấy bình yên." Gã nham hiểm, giơ lên một ngón tay, "Đưa cho tiền , sẽ xóa ảnh."
Tôi làm gì nhiều tiền như , đúng là làm khó rắn mà.
vẫn đồng ý.
"Được thôi." Tôi khó xử , "Không còn cách nào khác."
7
"Hả? Người ?"
Không ai cả, vẫn đang ở đây mà, trả lời trong lòng.
Lúc trở hình dạng ban đầu, cuộn tròn , ngẩng đầu lên như một con rắn hổ mang, phát âm thanh xì xì.
Cuối cùng cũng để ý đến .
"Trời ơi! Rắn... rắn ở đây? Cứu với!"
Tôi nhắm đúng thời điểm, lao như một mũi tên về phía cổ tay của .
Chiếc điện thoại bay ngoài, dùng đuôi móc , đầu , kẻ lăn lộn chạy trốn.
Tôi quấn lấy chiếc điện thoại, đó dùng lực của .
"Rắc" một tiếng, chiếc điện thoại bẻ gãy làm đôi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Trái tim đang treo cao dần hạ xuống.
Thật chắc chắn thể đánh bại kẻ , vì chỉ là một con rắn mũi lợn với nọc độc yếu.
sợ quá, nghĩ ngợi gì trở hình dạng rắn và lao .
May mắn đúng, dù đánh bại kẻ , nhưng con làm cho sợ chạy.
Một niềm vui từng dâng lên trong lòng.
Tôi ... bảo vệ Lục Huyền ?
Tôi hiểu cảm giác lạ lùng từ mà đến, chỉ coi đó là niềm tự hào nho nhỏ khi bảo vệ rắn hổ mang mắt kính.
Hắt xì!
Tôi hắt xì một cái thật lớn, cả rắn run lên theo.
Lúc mới cảm nhận rõ rệt cái lạnh đang bao trùm cơ thể. Khi trở về nguyên hình, còn lớp quần áo giữ ấm, cả cơ thể đang dần trở nên cứng đờ vì lạnh!
Tệ thật, nhanh chóng tìm Lục Huyền.
Tôi tránh né đám đông, nhanh chóng bò , nhưng nhiệt độ cơ thể cứ thế giảm dần.
Chưa kịp tìm thấy Lục Huyền, một con phát hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-boi-cua-con-ran-nho-ngu-ngoc/3.html.]
8
"Thật hiếm thấy màu sắc ."
Người dường như sợ rắn.
Tôi giữ chặt lấy bảy tấc và nhấc lên, phì phì lè lưỡi dọa, nhưng chẳng hề sợ hãi mà còn khúc khích khi .
"Nhóc con cũng dữ đấy chứ."
May mắn là dường như ý định làm hại .
Vì , ngoan ngoãn yên trong tay , để vuốt ve cái đầu nhỏ của .
Thực sự là quá lạnh .
Rắn là loài động vật m.á.u lạnh, chúng sẽ vô thức tìm kiếm những thứ ấm áp để dựa .
Một lúc , hớt hải chạy tới, nhanh chóng giấu trong túi áo ấm áp của .
Tôi thấy với : "Thiếu gia Tần, chuyện đang bàn dở mà chạy ?"
"Khụ khụ, nhà chút việc gấp, ."
Gì cơ, định đưa ?
Tôi yên tâm, bắt đầu cựa quậy, nhưng giữ chặt túi áo, cho ngoài.
Đồ con đáng ghét, dám đối xử với như !
Dù trong lòng thầm mắng, nhưng cả cơ thể thể cưỡng sự ấm áp và dần chìm giấc ngủ trong túi áo tối tăm.
Khi tỉnh dậy, nhận đang ở trong một môi trường xa lạ.
Người mang về đây đang đó, chống cằm :
"Nhóc con, tỉnh ."
Tôi định phát cáu với , nhưng lấy đồ ăn ngon để dỗ dành .
Hừm, xem con cũng điều.
Tôi vẫy đuôi, ăn uống vui vẻ, thậm chí còn bỏ qua việc gọi là "Tiểu Phấn".
Thiếu gia Tần ngoài việc quá dính lấy thì hầu như điểm gì .
Anh giam cầm , còn cho tự do .
Đến tối, bò qua Tần thiếu gia khi đang ngủ, lấy chiếc điện thoại của .
Nhập mật khẩu mà thấy ban ngày, màn hình mở khóa, dùng đuôi linh hoạt nhập của Lục Huyền.
Chỉ cần gọi là thể liên lạc với Lục Huyền, nhưng do dự ấn nút.
Tự nhiên băn khoăn.
Tại vội vàng liên lạc với Lục Huyền?
Tôi ở bên cạnh Lục Huyền chẳng chỉ để qua mùa đông ?
chỗ nào chẳng là qua đông? Nhà của Tần thiếu gia cũng ấm áp, sẵn sàng chăm sóc , còn tìm Lục Huyền làm gì?
Vừa cũng lừa dối Lục Huyền nữa.
Nghĩ thông suốt , thoải mái ở nhà của Tần thiếu gia.
Tôi cứ tưởng sẽ bao giờ gặp Lục Huyền nữa.
ngờ Lục Huyền tự tìm tới.