Bảy Ngày - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-07-28 15:15:53
Lượt xem: 37
Ngày 1.
Ngày 1 tháng 1 năm 2018, trời quang, miền Nam, thành phố Ôn.
Ngày đầu năm mới, Diệp Tân gặp một chuyện xui xẻo.
Cửa hàng điện thoại của mở ở đường Trung Sơn, ngày Tết Dương lịch lượng qua đông đúc, mở cửa lâu vài mối làm ăn.
Lúc ở lề đường hút thuốc, Diệp Tân thấy một ông lão mặc áo bông đen, chống gậy gỗ, ngây ở mép vạch kẻ đường dành cho bộ.
Khu đèn giao thông, mất cả cây thuốc mà chẳng thấy ai mắt dừng nhường đường cho ông lão.
Diệp Tân chửi thầm một tiếng "đám khốn nạn", gót về phía ông lão.
Kết quả là đỡ ông qua đường , nhưng xong việc, ông lão dùng giọng địa phương một câu khiến chửi bậy: "Chàng trai trẻ, sẽ chết, ngay trong tuần ."
"Mẹ nó, ông ơi đừng chứ."
Đôi mắt đục ngầu khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông lão chằm chằm Diệp Tân khiến nuốt ngược câu chửi bậy bụng, sống lưng phát lạnh, sởn gai ốc.
Bóng lưng còng xuống càng càng xa, cho đến khi biến mất trong dòng ở trung tâm thành phố.
Diệp Tân thu ánh mắt kinh ngạc, buổi sáng còn hơn chục đơn hàng điện tử gửi , lấy điện thoại liên hệ với dịch vụ chuyển phát nhanh.
Thôi, cứ coi như giúp một thần kinh .
thật sự quá xui xẻo, năm mới ai mà chẳng may mắn.
Diệp Tân một tay xoa xoa gáy, trong đầu nghĩ gì đó bấm Thang Hạo Quân. Chuông reo một tiếng, đối phương từ chối.
Tiểu Hứa trong cửa hàng cài đặt xong máy cho một cô gái, nhận lấy một tờ tiền màu hồng, đôi mắt nhỏ cặp kính dày xoay tít, thối tiền an ủi:
"Ông chủ, ông lão đó cứ lẩm cẩm, gì thì đừng tin. Tuần ông còn sống nổi đến bây giờ, ông xem đây vẫn đây ."
Diệp Tân tiện tay đặt điện thoại lên quầy kính, ánh mắt vẫn dán chặt màn hình tắt, miệng : "Tôi đồ ngốc , chẳng qua đây là ngày đầu năm mới, xui xẻo đúng ?"
Cô gái khép ví , lời cảm ơn, thấy ông chủ cao ráo chân dài, ngũ quan rõ ràng trai, liền bắt chuyện:
"Trên mạng câu ' già đổi, mà là những kẻ khốn nạn biến thành những ông già khốn nạn'. Ông chủ đừng tin, đó chắc là một thầy bói dỏm thôi, đừng để ý đến ông là ."
Diệp Tân "hừ" một tiếng, khóe mắt và lông mày vốn hếch lên, giờ cong lên thành một đường cong khiến cô gái đỏ mặt:
"Cô bé hiểu ghê, em thấy thoải mái hơn nhiều. Lần đến nữa nhé, sẽ dán màn hình miễn phí cho em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bay-ngay/chuong-1.html.]
Tiểu Hứa tiễn cô gái , đôi mắt híp thành một đường khiến cả khuôn mặt vui vẻ, hì hì :
"Ông chủ chính là biển hiệu sống của cửa hàng , chắc chúng thêm một khách quen ."
Vừa đóng gói xong chiếc hộp thứ ba, điện thoại reo, tay Diệp Tân đang phiếu vận chuyển chậm , trong lòng đếm đến ba theo tiếng chuông, ngón tay mới trượt lên màn hình, giọng mang theo vẻ khoa trương rõ rệt:
"Thang Hạo Quân, em sắp c.h.ế.t ."
Diệp Tân liếc mắt qua Tiểu Hứa đang bật khẽ, cầm điện thoại cửa.
Đầu dây bên im lặng vài giây, tiếng ghế xê dịch, tiếng trò chuyện ồn ào xa dần, tiếng bước chân nhanh hơn, cho đến khi yên tĩnh, giọng Thang Hạo Quân chút biến động truyền đến: "Lại bậy gì đó?"
Diệp Tân cố ý thần bí: "Thầy bói em tuần sẽ chết, làm đây, Thang Hạo Quân, em sợ quá."
Trên mặt là biểu cảm hề dính dáng đến chữ "sợ", cách một cách, cả hai ở hai đầu điện thoại đều coi lời là thật.
"Anh đang họp, về chuyện."
Sao lòng một vô vị như chứ, thêm vài câu thì khô họng c.h.ế.t mất .
Diệp Tân cau mặt mày về cửa hàng. Khoảnh khắc , tiếng chuông thông báo WeChat vang lên, Thang Hạo Quân gửi một phong bao lì xì, 666 tệ, phía dòng chữ "Đại cát đại lợi" mặc định của hệ thống thêm một chữ tay rõ ràng:
"Ngoan."
Tâm trạng Diệp Tân từ âm u chuyển sang âm u mây quang đãng, đúng là một ngày trời.
Ngày Tết Dương lịch chỉ cửa hàng vật lý buôn bán , mà các hoạt động mạng cũng vô cùng đa dạng.
Cửa hàng trực tuyến mà Diệp Tân đăng ký cũng tổ chức một đợt khuyến mãi ốp điện thoại, đồng giá 9 tệ 9 miễn phí vận chuyển, mua hai tặng một. Tiểu Hứa và ông chủ tối đến tất bật với hàng trăm hộp nhỏ.
Khoảng hơn mười một giờ đêm, Tiểu Hứa ăn xong bữa khuya về nhà, cánh cửa lớn lầu mở từ bên trong.
Đôi mắt ngái ngủ của hé mở, vẻ hiểu đáy mắt nhanh chóng theo sự kính nể, đưa tay đỡ lấy tay nắm cửa sắt cũ kỹ nặng nề, giọng điệu mang theo sự quan tâm tự nhiên đối với bộ đồng phục của đối phương:
"Cảnh quan Đinh, trực đêm ? Anh vất vả ."
Đinh Vũ đang nắm cổ áo khựng buông tay xuống, chào hỏi hàng xóm đeo kính, chiếc áo phản quang phát ánh sáng an lòng trong đêm.
Tiểu Hứa lảo đảo lên tầng ba, mở cửa nhà, bên trong tối đen như mực, bật đèn, càng lười tắm, phòng đổ xuống là ngủ.
Tích tắc, tích tắc, tích tắc…
Tiếng nước nhỏ giọt trong nhà vệ sinh khép chương cuối của ngày hôm đó.