Bắt Quỷ Cùng Bạn Trai Cũ - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-26 11:45:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đừng chạm !"

 

Hoàng Không mở đôi mắt mơ màng, khi x/á/c nhận cô gan động thủ liền bước tới.

 

con gái riêng của vẫn quyết tâm cảnh cáo , ném một chai ông.

 

Chiếc chai thủy tinh màu xanh dính đầy m/áu vỡ tan sàn nhà.

 

Hoàng Khôn sờ sờ trán vết m/áu, gân xanh cổ nổi lên, đó hung hăng bóp cổ con gái riêng: "Nhãi con, mày thật x/ấu hổ, nếu tao, hai cũng đang xin ăn ở !”

 

“Ặc!” Hạ Linh đ/á mạnh , nhổ nước bọt mặt .

 

"Con khốn!" Hoàng Khôn tức gi/ận, tăng thêm lực.

 

………

 

Khi màn đêm buông xuống, gió chiều thổi tung rèm cửa từng nhà.

 

Hạ Linh song cửa sổ trong ngôi nhà mới của cô, lạnh lùng phụ nữ đang dọn giường.

 

Hóa làm m/a cũng thể mệt mỏi.

 

Cô c.ắ.n ngón tay suy nghĩ.

 

Không thể đó là vì mối qu/an h/ệ huyết thống vì điều gì khác.

 

Nói tóm , Hạ Linh ý định gi*t phụ nữ gần như làm tròn trách nhiệm làm cha .

 

Cô đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.

 

Cảm nhận mối nguy hiểm nào đó, cô theo bản năng nhảy xuống từ cửa sổ, mang theo một cơn gió mát.

 

"Kỳ quái, lạnh như ?" Hạ Dung xoa xoa cánh tay.

 

Hạ Dung đến bên cửa sổ, lúc đưa tay đóng cửa sổ , cô liếc xuống lầu.

 

Đóng cửa cái rầm, Hạ Dung tức gi/ận: “Hai thầy, hai quá mức ?”

 

Lại đuổi theo đến nhà đêm khuya.

 

"Hì hì~"

 

Hai cô gặp lúc chiều mở miệng, nhưng Hạ Dung mơ hồ cảm thấy đang , tiếng vang lưng cô.

 

Cô nổi da gà gáy.

 

Lúc đèn cũng tắt.

 

Từ góc của Kỷ Xuân Hách, thể thấy một cái đầu nhô khỏi vai Hạ Dung, ánh đèn đường soi rõ, mái tóc dài đến thắt lưng đung đưa trong gió chiều.

 

Mặt Hạ Linh tái nhợt, vết bầm tím chiếc cổ trắng nõn của cô đặc biệt dễ thấy.

 

So với những h/ồn m/a thông thường, cô trông gần giống như một bình thường, ngoại trừ đôi mắt đen tối q/uỷ dị và đôi môi đỏ như m/áu.

 

Khi cô khẽ làm rét mà run.

 

"Mẹ ơi, họ là giáo viên? Họ đến đây để bắt con."

 

Hạ Linh túm lấy gáy bà kéo , phớt lờ vẻ mặt kinh ngạc của Hạ Dung.

 

“Tiểu Linh?!” Hạ Dung ngã xuống đất, hét lớn: “Sao con trở nên thế !”

 

Hạ Linh lạnh lùng liếc bà , đó vô cùng thích thú giẫm lên song cửa sổ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bat-quy-cung-ban-trai-cu/chuong-15.html.]

Không cửa sổ nào ở khu vực lan can.

 

Khi cô giẫm lên, Tề Thiên phá cửa xông , nữ q/uỷ bên cửa sổ cũng đầu .

 

Hai phía một một ở con hẻm hẹp, đàn ông phía làm động tác bảo hộ, mặc dù phía đang bình thản ung dung cũng cần bảo vệ.

 

Hạ Linh nghiêng đầu, đột nhiên chạm mắt với phía .

 

Kỳ lạ thật, tại đại sư bắt q/uỷ kẻ gi*t bằng ánh mắt như .

 

 

giống như sự cảm thông thương hại, đó là sự an ủi thầm lặng.

 

"Anh ơi, tha cho em ." Hạ Linh nhẹ nhàng , nhưng hành động của cô trái ngược với lời .

 

Chậu cây ban công tòa nhà cho thuê đối diện đang rơi với tốc độ nhanh, hướng về phía hai ở tầng .

 

như dự đoán, những chậu cây tự động lệch hướng.

 

Tề Thiên trong nhà, vô cùng lo lắng, nhưng Kỷ Xuân Hách trừ tình huống tệ nhất, thì thể làm tổn thương cô .

 

Tề Thiên do dự mãi, nhưng vẫn mở túi vải màu vàng bọc thanh ki/ếm gỗ đào để đề phòng.

 

Hạ Dung vẫn phịch xuống sàn, vẻ mặt ngơ ngác, lẩm bẩm tên Hạ Linh.

 

Họ dường như đang thoát ly khỏi thế giới thực, những thuê nhà xung quanh ảnh hưởng gì.

 

Trong một mảng im lặng, Hạ Linh thấy thanh niên mặc áo len xanh nhạt hỏi: “Ông ch/ôn cô ở ?”

 

Giọng trong trẻo, trong tay cầm một cây sáo ngọc màu tím tuyệt .

"...vùng đất hoang phía nhà ông ."

 

Đào cái hố, bỏ x/á/c cô bao phân bón ném xuống.

 

Người cầm sáo ngọc tím đổi biểu tình, : "Tôi giúp cô chuyển nơi khác."

 

Vẻ mặt Hạ Linh vẫn đổi: “Tôi hoa và cỏ.”

 

"Anh ơi, cho em đầu th/ai ư?" Hạ Linh mỉm .

 

"Vậy thì thôi ." Cô nhanh, cho cơ hội xen , "Đầu th/ai để làm gì, để chịu đ/au khổ ?"

 

Vừa dứt lời, cô nhảy xuống, nhẹ nhàng tiếp đất và đối mặt trực tiếp với hai trong hẻm.

 

Cô đang mặc bộ đồng phục mùa hè của trường trung học cơ sở 5. ​​Tình trạng suy dinh dưỡng lâu ngày khiến bộ đồng phục cỡ nhỏ nhất lỏng lẻo cơ thể g/ầy gò của cô.

 

Lông mi của Kỷ Xuân Hách khẽ run lên khi nghĩ đến Khương Nhu và lớp trưởng lớp 3.

 

Họ cũng 14 tuổi và bằng tuổi Hạ Linh.

 

Sau khi Hạ Linh nhảy khỏi cửa sổ, Tề Thiên nhanh chóng trèo xuống ống nước bên ngoài tòa nhà, cầm thanh ki/ếm gỗ đào trong tay làm động tác phòng thủ.

 

Hạ Linh tiến lên một bước, hếch cằm : “Anh trai khi bắt m/a luôn mềm lòng như ?”

 

Cô đảo đôi mắt đen láy : "Người thoạt giống như diêm vương sống."

 

đang về Tống Cảnh Minh, bình tĩnh từ đầu đến cuối.

 

Kỷ Xuân Hách đẩy mặt : "Cô là hại."

 

"Cảm ơn."

 

Không ai ngờ rằng Hạ Linh sẽ lao tới ôm cổ Kỷ Xuân Hách, đó , do dự đ/á/nh thanh ki/ếm đang giơ lên ​​một nửa của Tề Thiên.

 

 

Loading...