BẤT LƯƠNG - 3

Cập nhật lúc: 2025-11-12 13:20:32
Lượt xem: 2,089

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

4

 

Tiếng chuông tan học vang lên, lập tức phóng nhà vệ sinh.

 

Mồ hôi vã đầy .

 

Vừa kéo quần lên, ai đó từ phía khoác tay lên vai , bên cạnh xả nước.

 

Là Lưu Thiếp.

 

Hắn là đại ca trong trường, còn gọi là trùm trường.

 

Lưu Thiếp , cúi đầu : “Aze, chia tay với Phương Niệm ?”

 

Tôi trả lời.

 

Lưu Thiếp đặc biệt thích hóng chuyện của .

 

Một ngày vệ sinh mấy , cũng .

 

Lưu Thiếp kéo quần lên, liếc mắt : “Nếu cần nữa, để chơi một chút cũng chẳng chứ?”

 

“Hồi đó thích , nhờ nể tình em mà đụng đến . Tôi nể tình, chạm một ngón tay nào.”

 

“Giờ thì ngăn nữa.”

 

Lưu Thiếp là một thằng khốn.

 

Ai mà nhắm tới, thì đó coi như xong đời.

 

Lúc mới theo , từng chứng kiến bắt nạt một nhóc đến mức trầm cảm, bỏ học.

 

Nếu ngày đó theo , thì kết cục của cũng chẳng khác gì.

 

Phương Niệm là mà Lưu Thiếp để mắt tới đầu tiên.

 

Sau đó, rằng thích , bảo Lưu Thiếp đừng động đến .

 

Lưu Thiếp một lúc lâu, khẩy: “Được, nhường cho .”

 

Giờ chuyện bung bét thế , cũng chẳng lý do gì để ngăn nữa.

 

Tôi kéo quần lên, với Lưu Thiếp: “Tùy .”

 

Tôi là một thằng cặn bã, hơn nữa bản cũng còn lo xong.

 

Huống hồ, Phương Niệm .

 

Cậu bảo vệ.

 

Tôi lớp học nữa, mà bỏ học làm ở quán nướng.

 

Khi về nhà, thấy Lưu Thiếp cùng một đám đàn em đang trong con hẻm.

 

Phương Niệm quỳ đất, dơ bẩn, gương mặt trắng trẻo sưng vù một bên má.

 

Kính của đập rơi, đang sờ soạng tìm kiếm đất.

 

Lưu Thiếp mỉm , nhấc chân định giẫm lên tay .

 

Tôi liếc một cái, làm như thấy gì, bỏ .

 

Ra khỏi con hẻm, thấy Phương Hành, mồ hôi ướt đẫm trán.

 

Hắn vội vã như đang tìm ai.

 

Tôi dừng chân, với : “Phương Niệm ở trong đó.”

 

Phương Hành lạnh lùng liếc một cái, nhặt một thanh sắt, hất sang một bên lao con hẻm.

 

Tôi ngửa đầu, hít sâu một , kịp thở hết.

 

Đột nhiên một bàn tay nóng rực kéo , mạnh mẽ lôi trở con hẻm.

 

Phương Hành một tay cầm thanh sắt, tay kéo chạy theo , giọng đầy hiểm độc: “Muốn ngoài cuộc ? Mơ !”

 

5

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bat-luong/3.html.]

 

Tình huống lúc vô cùng phức tạp.

 

Phương Hành lao thẳng , một lời, vung cây sắt đập thẳng lưng của Lưu Thiếp.

 

Hắn đánh gục ngay lập tức.

 

Đám đàn em bên cạnh Lưu Thiếp, , Phương Hành.

 

"Cái quái gì? Anh Diêm, thằng là ai thế?!"

 

Tôi còn kịp trả lời thì Phương Hành vung thêm một cú nữa.

 

Cảnh tượng lập tức rơi hỗn loạn.

 

Có ai đó hét lên: "Mẹ nó! Diêm Trạch chung phe với ?! Mặc kệ nó là ai, xử hết!"

 

Chết tiệt!

 

Tôi đá văng một thằng nhóc đang lao tới, m.á.u trong sôi lên, siết chặt nắm đấm, chuẩn xông lên.

 

Phương Hành đột nhiên túm lấy cổ áo , kéo về phía , tháo kính của , đeo mũi .

 

Hắn đẩy nhẹ trán : "Đi xem Phương Niệm thế nào."

 

Còn bản thì cầm gậy sắt xông lên phía .

 

Ra tay nhanh, chuẩn và mạnh mẽ.

 

Đối mặt với cả đám đông nhưng hề nao núng, tay cầm gậy sắt đánh mỗi một phát, cực kỳ công bằng.

 

Rõ ràng là chẳng cần giúp gì.

 

Vụ chắc chắn sẽ làm rạn nứt mối quan hệ giữa và Lưu Thiếp.

 

Tôi nghi ngờ rằng Phương Hành kéo chuyện chỉ để phá hoại mối quan hệ của với Lưu Thiếp.

 

Chết tiệt!

 

là một kẻ thâm hiểm.

 

Tôi nhặt cặp kính đen đất, bước tới mặt Phương Niệm, cúi xuống và đeo kính cho .

 

Phương Niệm ngây một lúc lâu, đột nhiên nhào , hai tay siết chặt lấy cổ , sức mạnh lớn đến mức khó chịu.

 

"Anh Diêm , mà, sẽ bỏ rơi ."

 

"Tôi sợ lắm... May mà đến... thật may mắn."

 

Nước mắt rơi xuống hõm cổ , nóng bỏng khiến tim rung lên.

 

Có gì mà cảm động chứ?

 

Tôi định cứu .

 

Người thực sự lo lắng cho là Phương Hành, kéo đây thôi.

 

Phương Niệm thật sự sợ hãi, run rẩy rúc lòng .

 

Tôi do dự một lúc, cũng giơ tay ôm , nhẹ nhàng vỗ về lưng.

 

Bên , đám của Lưu Thiếp hạ gục.

 

Phương Hành cầm cây gậy sắt bước tới, Phương Niệm, với ánh mắt khó hiểu.

 

Tôi xổm đất, ngước lên cố rõ nét mặt của .

 

Một lát , Phương Hành cúi xuống, tháo cặp kính đặt lên mũi , giơ ngón tay làm dấu im lặng với .

 

Sau đó, cúi xuống, vượt qua Phương Niệm và hôn .

 

 

Toàn đờ đẫn.

 

Lưỡi đẩy mở đôi môi .

 

Phương Niệm vẫn đang siết c.h.ặ.t t.a.y quanh cổ , bất ngờ càng siết mạnh hơn như ghì chặt lòng .

 

Loading...