BẤT LƯƠNG - 10

Cập nhật lúc: 2025-11-12 13:22:19
Lượt xem: 1,970

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

6

 

Diêm Trạch sợ Phương Hành đánh, chia tay với .

 

Tôi bảo Lưu Thiếp thử dò xét , nhưng Diêm Trạch chỉ : "Tùy."

 

Cậu chẳng hề thích chút nào.

 

Giống như , coi mối quan hệ như một trò chơi.

 

còn giỏi hơn , chẳng cho chút tình cảm thật lòng nào.

 

Tôi tin là chút cảm giác nào với , nên và Lưu Thiếp dựng lên một vở kịch.

 

Cố tình để Diêm Trạch thấy Lưu Thiếp bắt nạt.

 

chỉ liếc qua một cái, chẳng dừng lấy một bước.

 

Tôi thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t .

 

7

 

Sau đó, Diêm Trạch đến.

 

là do Phương Hành kéo đến.

 

Tôi rõ điều đó, nhưng vẫn tự dối rằng , Diêm Trạch đến.

 

Điều đó nghĩa là vẫn quên .

 

Tôi gần như tha thứ cho Diêm Trạch, nhưng khi ôm , còn hôn Phương Hành.

 

Phương Hành cướp thứ của !

 

Tôi sẽ tha thứ cho bọn họ.

 

8

 

Phương Hành đang cải tạo Diêm Trạch, ép học, ép tiến bộ.

 

Hai họ còn để mắt đến nữa.

 

Đặc biệt là Diêm Trạch.

 

Ánh mắt Phương Hành sáng lấp lánh.

 

Dù Phương Hành làm gì với , cũng tức giận.

 

Diêm Trạch như một viên kim cương chôn vùi, sự mài giũa của Phương Hành đang tỏa sáng rực rỡ.

 

Tôi tuyệt đối cho phép điều đó.

 

Tôi kéo Diêm Trạch xuống, giống , là một đứa trẻ hư, và trẻ hư thì ở cùng với trẻ hư.

 

Phương Hành hợp với .

 

Phương Hành ghét những đứa trẻ hư.

 

Chỉ cần Diêm Trạch dậy nổi, Phương Hành sẽ bao giờ giúp nữa.

 

Diêm Trạch rơi xuống, sẽ trong vòng tay của .

 

Trước đây , bây giờ nhất định cũng sẽ như thế.

 

(Kết thúc)

 

1

 

Phương Hành thích , .

 

Tôi ngốc.

 

Tôi chấp nhận ở bên Phương Hành vì lý do nào khác, mà vì tiền.

 

Tôi tiền, nhưng tiếp tục học.

 

Nhà họ Phương thể tài trợ cho , hoặc cũng thể .

 

Tôi thể đặt hy vọng cảm giác tội của nhà họ Phương.

 

Sự tội của con giá trị gì cả.

 

Tất nhiên, tình cảm của Phương Hành cũng chắc giá trị.

 

nếu ở bên cạnh , thể củng cố cảm giác tội đó.

 

Luôn nhắc nhở rằng, gia đình Phương nợ .

 

Nếu bước tầng lớp thể coi khác như đồ chơi, chỉ thể dựa Phương Hành.

 

Không còn cách nào khác.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bat-luong/10.html.]

Mẹ chết, Phương Niệm chạy trốn.

 

Phương Niệm làm thể trốn chạy ?

 

Giữa chúng vẫn còn những món nợ thanh toán xong.

 

Năm mười tám tuổi, đủ sức để tính sổ với .

 

Phương Hành bỏ qua, thì chỉ thể bỏ qua.

 

Nhà họ Phương sẽ tài trợ cho , và chấp nhận.

 

Nếu , còn thể làm gì?

 

Chẳng ai coi trọng mạng sống của .

 

Tiếng hét của kẻ yếu chỉ giống như một con cá há miệng lớn mà thôi.

 

Tôi tự cho mười năm.

 

2

 

Năm hai mươi tám tuổi, sáu năm khi nghiệp, thành lập công ty của riêng .

 

Phương Niệm đang làm ca sĩ trong một quán bar ở nước ngoài.

 

Hôm đó, trời tuyết rơi dày, bước quán bar, gọi một ly rượu và thấy Phương Niệm từ xa.

 

Mười năm trôi qua, cũng đổi nhiều.

 

Trong con hẻm quán bar, Phương Niệm ôm chặt lấy , giọng khàn khàn: "A Trạch, đến thăm , nhớ lắm, nhớ lắm, nhớ lắm..."

 

Chân vẻ khập khiễng.

 

Phương Niệm rằng Phương Hành đánh gãy chân .

 

Trước khi nước ngoài, Phương Hành đánh gãy một chân và chặt một ngón tay của .

 

Nói rằng đó là để trả nợ.

 

Ngày đó Phương Hành sẽ xử lý Phương Niệm, cụ thể là xử lý như thế nào, Phương Hành , và cũng hỏi.

 

Phương Niệm xin , rằng khi còn trẻ hiểu chuyện, rằng nhận sai lầm.

 

Nói rằng về nước.

 

Phương Hành cho về.

 

Tôi : "Tôi sẽ đưa về nước."

 

3

 

Tôi đưa Phương Niệm về nước mà làm phiền đến ai.

 

Phương Hành chuyện hai tháng đó.

 

Hôm đó trời mưa to, khi Phương Hành trở về chuyến công tác, ăn xong và đang ở nhà chơi điện tử.

 

Phương Hành bước trong cơn mưa, thèm đổi giày, thẳng đến mặt , quỳ xuống, cầm lấy tay cầm trò chơi của , đặt trán lên đầu gối , giọng trầm: "Diêm Trạch, với yêu ."

 

Âm thanh trong trò chơi khiến khung cảnh càng thêm kỳ quặc.

 

Tôi vuốt mái tóc ướt của Phương Hành, : "Đi tắm ."

 

Phương Hành ngẩng đầu lên, chỉ siết chặt lấy cổ tay : "Nói rằng yêu ."

 

Tôi gì.

 

Tay Phương Hành chui trong áo , chúng vật lộn ghế sô pha đến nửa đêm.

 

Nước mưa ẩm ướt thấm khắp .

 

Phương Hành hỏi: "Diêm Trạch, đưa Phương Niệm ?"

 

Tôi châm một điếu thuốc, phả khói mặt Phương Hành, : "Cậu đoán xem."

 

4

 

Khi nhà họ Phương đưa Phương Niệm khỏi trại cai nghiện, phát điên.

 

Tôi điều tra về trại cai nghiện đó.

 

Không sạch sẽ chút nào.

 

Vừa khỏi trại cai nghiện, Phương Niệm đưa bệnh viện tâm thần.

 

Khi Phương Hành nhớ tìm thì bán hết cổ phần công ty và bỏ trốn.

 

Tôi tìm Diêm Hà.

 

Ông nợ một mạng, trả.

 

Loading...