Báo Cáo Thái Tử: Nhiệm Vụ Thất Bại, Thân Xác Cũng Mất Luôn! - 4

Cập nhật lúc: 2026-04-19 15:45:48
Lượt xem: 390

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta ngẩn ngơ mất vài giây, thầm đoán chắc là do tiết lộ. Chân vết thương cũ, mỗi khi trời đông giá rét đau nhức đến mức mất ngủ cả đêm. Hôm nay tuyết rơi, nên Tiêu Thuật sợ đau chân nên mới đặc biệt bảo ngủ cùng ?

Sống mũi bỗng thấy cay cay, suy tính , xoay , đối diện với đôi mắt sáng rực của Tiêu Thuật. Sau đó, ngay vị trí trái tim lồng n.g.ự.c , nắn nót xuống hai chữ — Cảm ơn.

Đêm đó ngủ ngon.

Đến mức sáng sớm tỉnh dậy, thấy chân đang gác lên Tiêu Thuật, sững sờ đến hóa đá. Không xong , xong . Ta cứng nhắc thu chân , trong đầu lướt qua vô cảnh tượng "tắt đèn", bèn hạ quyết tâm cúi đầu kiểm tra. Y phục vẫn nguyên vẹn , ngoài trừ cái cổ ngứa thì gì bất thường.

Người giàu đúng là khác thật, mùa đông giá rét mà trong phòng vẫn muỗi.

Ta thở phào nhẹ nhõm, định lén lút lẻn xuống giường, nào ngờ Tiêu Thuật cũng tỉnh. Dưới mắt là hai quầng thâm đen sì, đang với vẻ mặt vô cùng phức tạp. Chính xác hơn là đang chằm chằm cổ , thôi: "Nàng..."

Ta đến mức mặt đỏ tía tai, sợ truy hỏi nên đành nghiêng đầu giả ngốc hòng qua mặt. Ai dè hành động càng kích động Tiêu Thuật, đau khổ ôm đầu lẩm bẩm:

"Báo ứng đến nhanh ? Nương t.ử xinh của , biến thành... biến thành..."

Ta rõ mấy chữ . Người sáng sớm thần thần điên điên cái gì ?

7

Bất thường, vô cùng bất thường.

Kể từ đêm đó, phát hiện Tiêu Thuật bắt đầu tránh mặt . Ban đầu, còn quấn quýt như , chỉ từ xa thẫn thờ. Đến khi chủ động tiến gần, lộ vẻ thôi, lặng lẽ lắc đầu thở dài.

Về , Tiêu Thuật trực tiếp "diễn" cũng chẳng buồn diễn nữa. Lần nào tới tìm cũng tên hầu cận Tiểu Ngũ chặn ở ngoài cửa với đủ loại lý do.

Ta tức quá, gạt phăng tên hầu đẩy cửa bước , thấy Tiêu Thuật đang chăm chú xem một cuốn sách. Trên đó dường như là hình vẽ, chẳng lấy một chữ. kịp để kỹ, Tiểu Ngũ đuổi tới nơi, phân trần: "A Oánh cô nương, Thế t.ử gia ngài thực sự đang bận việc..."

Tiêu Thuật tiếng gọi làm cho kinh hồn bạt vía, cuống cuồng khép sách , chắn mặt năng loạn xạ: "A Oánh, nàng... nàng tới , ha ha, đêm nay trăng thanh gió mát, nàng tới tìm thưởng trăng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bao-cao-thai-tu-nhiem-vu-that-bai-than-xac-cung-mat-luon/4.html.]

Ta ánh mặt trời chói chang bên ngoài, vành tai đỏ rực của , nghi ngờ đang xem thứ gì đó đắn. Thế là chỉ cuốn sách bàn, ý bảo đưa xem cùng.

Tiêu Thuật theo hướng tay , lập tức chột giấu sách lưng, xoa xoa mũi: "Cái ... cái chỉ là mấy cuốn tạp thư lúc rảnh rỗi, dùng để học tập thôi, hợp với nàng ."

Nói xong, chính thấy ngượng ngùng, cúi đầu mũi chân lí nhí: "Đợi học xong nội dung đó , lúc sẽ thể hiện cho nàng xem."

Ta mặt cảm xúc . Hắn thì học cái gì? Nên nhớ, Vương phi vì chuyện học hành của mà rầu bạc cả tóc, ngày ngày mắng là tên tiểu t.ử chỉ múa đao lộng thương. Hắn chắc chắn điều giấu , mà càng thì càng tò mò.

đây cũng là bí mật của Tiêu Thuật, trong đó thứ mà Thái t.ử cần, hoặc là lý do tránh mặt dạo gần đây. Đêm hôm đó, lén đột nhập thư phòng của , lật tung ngóc ngách. Kết quả là cuốn sách ban ngày thấy , phát hiện một quyển sổ nhỏ vô cùng khả nghi.

Ta kích động đến mức tay run lên bần bật, lật xem thử, ngay lập tức đờ . Trên đó : "A Oánh ưa ngọt ưa nặng lời, dỗ dành nhiều , tuyệt đối đừng làm nàng giận."

Ta bỏ cuộc, lật thêm vài trang nữa: "Chân A Oánh thương tích, để nhiễm lạnh."

Phía còn : "A Oánh thích đồ ngọt, nhất là điểm tâm ở tiệm phía đông thành."

Những nội dung tương tự như , Tiêu Thuật đầy nửa cuốn sổ. Chẳng trách cứ ngang nhiên vượt quá giới hạn, từng chút một thăm dò điểm yếu của mà chẳng sợ giận dữ. Chẳng trách chuyện về quá khứ của , chuẩn chu thứ. Chẳng trách mỗi tới luyện chữ, trong thư phòng luôn bày sẵn một đĩa điểm tâm tinh tế mà bản chẳng bao giờ đụng tới.

Hóa , tất cả đều dấu vết để .

8

Trở về phòng, bắt đầu tự kiểm điểm bản . Phải chăng làm sai điều gì mới khiến Tiêu Thuật giận đến mức lánh mặt như ?

Ngẫm , Tiêu Thuật xưa nay vốn nâng niu như bảo ngọc, việc đột nhiên lánh mặt chắc chắn tự dưng mà .

Chẳng lẽ là do nơi diễn võ trường, hôn , mà cố chấp cho ... tiến xa hơn? khi bao nhiêu đôi mắt đổ dồn, vả hai nam nhi đại trượng phu dây dưa như thế, thực sự quá mức khó coi.

Hay là vì đêm hôm khi cùng giường chung gối, định ôm né tránh? Chẳng qua vì nóng như lò sưởi, cứ áp sát là tim đập loạn nhịp, khiến trằn trọc khôn nguôi.

Nghĩ mãi chẳng thông, mà đem chuyện hỏi thì chẳng khác nào tự bôi tro trát trấu mặt. Ta đành liều một phen, xách theo vò rựu, nương theo bóng đêm lẻn tẩm phòng của Tiêu Thuật.

Loading...