Băng Hoả Đồng Thê - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-08-30 17:47:13
Lượt xem: 1,263

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

A a a a…

 

“Cậu giằng ?”

 

Ôn Chiêu đột nhiên dừng đầu, vẻ mặt nghiêm túc. “Hay là, động lòng với đề nghị của , nên giằng ?”

 

“Hả?”

 

Tôi câu hỏi bất ngờ làm cho ngẩn , ngay lập tức cơn giận dữ dội từ trong lòng dâng lên.

 

“Cậu thể bóp méo xu hướng tính dục của , nhưng thể hiểu lầm gu thẩm mỹ của ! Cho dù cong chăng nữa, thì thích chắc chắn cũng trắng trẻo mềm mại như !”

 

Sợ đủ biến thái, đặc biệt xoa xoa hai tay.

 

“Hê hê hê!”

 

“Hừ.” Ôn Chiêu lạnh một tiếng, phớt lờ “trêu chọc” của .

 

“Ân nhân! Xin hãy cho một cơ hội đền đáp ân tình!”

 

Tôi mấy bước vọt lên mặt , tiếp tục hềnh hệch, cố gắng che giấu sự chột nãy buông lời càn rỡ.

 

Bước chân Ôn Chiêu dừng, chỉ một cái chút biểu cảm, : “Chính tự yêu cầu đấy, đừng hối hận.”

 

“Ưm… !” Tôi một dự cảm chẳng lành.

 

Tám giờ sáng thứ Bảy, Trung tâm Cứu hộ Động vật Lang thang của thành phố, trong tay cầm xẻng.

 

Trước mắt là mấy chuồng chó ngoài trời rộng rãi.

 

Sau một đêm chất thải của chúng “lên men”, mùi bên trong sánh ngang vũ khí sinh học.

 

Còn “ân nhân” đưa đến đây, đang tựa nghiêng tường hành lang cách đó mấy mét, hai tay khoanh , đeo khẩu trang.

 

Biện pháp phòng hộ khá đầy đủ.

 

“Sao động tay? Còn xa như thế.” Tôi nhét giấy lỗ mũi, chất vấn Ôn Chiêu bằng “linh hồn”.

 

“Tôi thói quen ở sạch.” Cậu trả lời một cách đương nhiên, và bắt đầu giục:

 

“Cô giúp việc trực dọn dẹp hôm nay xin nghỉ , tranh thủ thời gian, cố gắng dọn xong buổi trưa, đừng làm ảnh hưởng đến chúng nghỉ ngơi.”

 

Tôi: “…”

 

Tôi bi phẫn nhét thêm một cục giấy lỗ mũi, cam chịu bắt đầu “đền đáp ân tình” của .

 

Ôn Chiêu cứ thế đó, thỉnh thoảng cúi đầu xem điện thoại, hoặc gật đầu chào hỏi nhân viên ngang qua.

 

phần lớn thời gian, ánh mắt luôn dõi theo , giám sát xem lười biếng .

 

Ánh nắng chiếu lên , khiến trông tươi tắn sạch sẽ, đối lập thảm hại với đang “chín phần phân một phần ” bên .

 

“Ôn Chiêu!” Tôi một tay chống xẻng, một tay chống nạnh quát về phía . “Cậu chắc chắn cố ý!”

 

“Cậu , hối hận.”

 

"Tôi... á á á, nhưng mà thật sự hôi quá ." Lời khó rút , đành chịu thôi. "Cậu thấy hôi ?"

 

"Cũng . Tôi ở phía gió."

 

"..."

 

Tôi nghiến răng nghiến lợi tiếp tục làm việc, trong lòng bắt đầu "bạo hành" đủ kiểu.

 

Khó khăn lắm mới dọn dẹp sạch sẽ hết, nhưng thì thành sạch sẽ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bang-hoa-dong-the/chuong-4.html.]

Tôi bệt xuống hành lang, dính đầy mùi hôi và lông chó.

 

Ôn Chiêu tới đưa cho một chai nước suối và một gói khăn giấy ướt, hiếm hoi lắm mới khen một câu: "Cũng tệ. Nhanh hơn nghĩ một chút."

 

Tôi lập tức cảm thấy còn mệt nữa. "Hừ, là ai chứ."

 

Nói xong, vặn nắp chai nước suối, cúi đầu dội nửa chai lên đầu lắc lắc.

 

Sảng khoái!

 

"Cậu là chó ?" Ôn Chiêu vẩy nước đầy , vẻ mặt cạn lời.

 

Bị mắng là chó, định phản bác thì thấy trong mắt dường như ánh lên một nụ .

 

Cậu đưa tay về phía , kéo dậy.

 

"Đi thôi, mời ăn cơm."

 

Ôn Chiêu về nhà tắm rửa mới ăn.

 

Thế là một nữa theo về nhà.

 

"Ôn Chiêu, đến lượt trực ban thể gọi cùng ?" Tôi chợt nghĩ một lỗ hổng trong lời .

 

Cậu cái thói ở sạch, nhưng là tình nguyện viên thường trực.

 

Tôi thấy cảnh nôn xúc. Rồi sẽ thể khiến cầu xin giúp đỡ...

 

Mua ha ha ha ha!

 

Cậu khó hiểu một cái, gật đầu.

 

Trong phòng tắm nhà Ôn Chiêu, trong gương, đầy mồ hôi hôi hám, tóc cũng bù xù.

 

"Này, xong ?" Giọng Ôn Chiêu vọng từ bên ngoài.

 

Tôi vội vàng tắm rửa, bộ quần áo sạch sẽ mà đưa.

 

Lúc ngoài, đang sofa sách.

 

Nghe thấy tiếng động của , ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo về phía .

 

Tôi chợt cảm thấy tim đập thình thịch, cứ như thứ gì đó sắp vỡ òa .

 

"Tối nay ăn gì?" Cậu gần , mùi hương cam chanh thoang thoảng ập đến.

 

Đầu óc trống rỗng, ngửi mùi hương , vô thức :

 

"Cậu... thơm thật đấy."

 

Cậu ngẩn , chỉ tay về phía phòng tắm. "Bây giờ mùi của cũng giống mà."

 

Hả?

 

Cậu cũng thấy thơm ?

 

 

Lợi dụng lúc Ôn Chiêu đang xem xét trong bếp, lấy điện thoại đăng một bài cầu cứu lên một ứng dụng mạng xã hội:

 

"Tôi là trai thẳng, nhưng thật lòng thấy em của thơm thì làm ?"

 

Đăng xong, chùi mồ hôi tay quần, chột như kẻ trộm mà gọi bếp:

 

"Ôn Chiêu, đói quá!"

 

Chúng đến siêu thị gần đó, đường cứ lơ đễnh.

Loading...