Băng Hoả Đồng Thê - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-08-30 17:45:11
Lượt xem: 583

Tôi và Ôn Chiêu là hai nhận nhiều lượt tỏ tình nhất tường tỏ tình, quanh năm chiếm giữ bảng xếp hạng.

 

với hề thiết.

 

Tôi ca khúc tỏ tình với thanh mai trúc mã thì từ chối, còn gặp mưa.

 

Khi đang chờ xe buýt, học thần Ôn Chiêu cầm ô cạnh , nước mưa cứ thế hắt thẳng vai .

 

Tôi bực bội nổ tung, lập tức trút giận lên , quát lên:

 

“Cậu thể đừng cầm ô nữa ! Khó chịu c.h.ế.t !”

 

Cậu sững một chút, ngoan ngoãn thu ô .

 

Thế là hai đứa cứ đó dầm mưa, bất động chờ xe buýt.

 

Tôi bên cạnh đang ướt sũng nước nhưng chẳng hé răng nửa lời, thần xui quỷ khiến thế nào mà đá nhẹ chân một cái:

 

“Này, WeChat của ?”

 

Cậu đầu , nước mưa từ hàng mi từ từ trượt xuống.

 

“Tôi cũng .”

 

“Chậc!” là một nhàm chán, thảo nào chẳng bạn.

 

Tôi rút điện thoại mở mã WeChat, điện thoại bắt đầu đếm ngược tắt nguồn.

 

Tôi thò tay túi mò mò, mang sạc dự phòng.

 

Tôi định bụng hỏi Ôn Chiêu mang theo thì xe buýt vặn chạy trạm.

 

“Đây là chuyến cuối.” Ôn Chiêu ở cửa xe câu thứ hai.

 

Chiếc xe buýt xuyên màn mưa, chầm chậm tiến về phía .

 

Tôi tựa thanh vịn, trong đầu ngừng chiếu cảnh Tô Linh ôm lấy một tên tập thể hình bên trường thể dục, trông cứ như con ếch.

 

“Có quá nhiều cô gái thích , ở bên tớ cảm giác an , tớ vẫn thích … bình dị gần gũi hơn.”

 

Mẹ kiếp, càng nghĩ càng ấm ức, lão tử chỗ nào đủ bình dị gần gũi hả?

 

Đến lúc xuống xe, mới phát hiện mang chìa khóa.

 

Điện thoại cũng hết pin.

 

Ôn Chiêu suốt cả quãng đường chuyện với , chỉ thấy xuống xe giương ô lên.

 

Quỷ khiến thần xui thế nào, ba bước gộp làm hai bước xuống xe.

 

Cứ như chó hoang , theo đến tận cửa nhà.

 

Cậu đẩy cửa, nghiêng né sang một bên, ý bảo .

 

Tôi ngượng ngùng gãi mũi: “…Làm phiền .”

 

Cậu khẽ “Ừm” một tiếng, nhà.

 

Khu vực tiền sảnh sạch sẽ, thoang thoảng mùi cam quýt.

 

Cậu lấy cho một đôi dép trong nhà, tiện tay chỉ phòng tắm: “Đi tắm .”

 

Nước nóng dội xuống, mới dần hồi sức.

 

Quần áo ướt vứt ở góc.

 

Lúc , cửa phòng tắm gõ hai tiếng, thò tay đưa một chồng quần áo sạch.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bang-hoa-dong-the/chuong-1.html.]

Áo phông, quần thể thao, và cả… quần lót.

 

Tôi bỗng nhiên cảm thấy ngại, lí nhí nhận lấy: “…Cảm ơn.”

 

Tôi đồ xong bước , quần áo vặn.

 

Không ngờ Ôn Chiêu trông gầy yếu mà vóc dáng hề nhỏ hơn .

 

Phòng khách yên tĩnh, mùi gừng nồng nặc bay từ nhà bếp.

 

Tôi thò đầu qua, thấy hàng mi ướt át và tóc mai dán mặt , ánh đèn trông đặc biệt mềm mại.

 

Trong lòng bỗng nhiên giật thót.

 

Tôi khẽ vả một cái, mới thất tình xong, kích thích đến ngây dại !

 

Tôi cắm điện thoại sạc, nhịn ho khan một tiếng:

 

“Này, Ôn Chiêu. WeChat, thêm bạn nhé?”

 

Cậu bưng gừng , gật đầu: “Được.”

 

“Tôi tắm. Cậu uống gừng .”

 

“Ồ. Quần áo của vẫn trong phòng tắm, giúp để sang một bên nhé.”

 

Quần áo bẩn của vứt ở góc phòng tắm, định bụng đợi mưa tạnh thì bỏ túi ni lông mang .

 

Uống gừng nóng khiến đổ mồ hôi nhẹ.

 

Ôn Chiêu thật lề mề, tắm cái gì mà lâu thế.

 

Khi rảnh rỗi, dễ làm trò con bò.

 

Tôi rón rén đến cửa phòng tắm, nén giọng : “Anh Ôn Chiêu ơi, lâu thế, cần giúp …”

 

Chưa dứt lời, cửa mở.

 

Ôn Chiêu chỉ mặc một chiếc quần ngủ rộng thùng thình, để trần nửa , đang ở bồn rửa mặt…

 

Cả như sét đánh.

 

“Đệt!”

 

Tôi bước nhanh như tên b.ắ.n xông giật đồ trong tay , mặt đỏ bừng, trợn mắt như con mèo xù lông:

 

“Ôn Chiêu! Cậu nó giặt quần lót của làm gì?!”

 

Ôn Chiêu hành động bất ngờ của làm cho cơ thể ngả về phía .

 

Nửa trần của còn vương nước trong phòng tắm, mấy giọt nước lau khô trượt dọc theo đường nét lồng n.g.ự.c săn chắc, biến mất cạp quần.

 

Dưới ánh đèn, làn da trắng đến chói mắt, như ngọc trắng thượng hạng.

 

Trên mặt biểu cảm gì đặc biệt, trong mắt chỉ thoáng qua sự bất lực.

 

Sau đó… đưa tay lên, chậm rãi lau một giọt bọt xà phòng văng cằm.

 

“Tôi thói quen sạch sẽ.” Cậu bình thản mở lời, thậm chí còn chút đương nhiên. “Không chịu quần áo bẩn.”

 

Tôi nghẹn ứ một cục trong cổ họng.

 

“Ở sạch thì cũng thể giặt quần lót của khác chứ! Cậu… …”

 

Ôn Chiêu bàn tay nắm chặt, đang xù lông:

 

“Chẳng đều là quần áo bẩn , giặt thì làm mà sạch?”

 

Tôi: “…”

Loading...