Editor: Trang Thảo.
“Sao thể chà đạp tình cảm đầu đời của như thế chứ!”
Lâm Viên Viên , mấy tên công t.ử bột cũng hùa theo phụ họa.
Cái đứa “gió chiều nào theo chiều nấy” như lập tức lung lay.
thật.
Tôi mối tình đầu của giờ chỉ còn hận thù và trả thù.
“ mà em nợ .” Tôi phân vân.
Có một vài tin nhắn gửi khi máy bay sắp cất cánh.
Cũng nhiều tin nhắn gửi khi điện thoại sập nguồn.
Tôi bỗng cảm thấy chút chột .
[Bảo bảo, đón em nhé?]
[Bảo bảo, em trả lời?]
[Bảo bảo, em đang ở ?]
...
Tin nhắn cuối cùng là từ mười phút : [Em cùng Lâm Viên Viên ?]
là .
Tôi mím môi, trả lời : [Em đến nơi .]
Khung chat lập tức hiện dòng chữ “đang nhập nội dung”.
[Chú ý an .]
Tôi trả lời nữa.
Trang Thảo
Lâm Viên Viên làm việc cực kỳ dứt khoát. Tôi còn kịp phản ứng thì cô , một kẻ nửa quen nửa lạ ở vùng , dắt tham quan hết các điểm du lịch.
Du lịch với nhịp độ chậm là cách nhất để thư giãn. Đầu óc cũng dần tỉnh táo .
Lâm Viên Viên : “Chuyện của và Cố Thanh Nhượng, dự tính gì ?”
“Có .” Tôi gật đầu.
“Nói nhỏ cho chị .” Lâm Viên Viên nổi m.á.u hóng chuyện.
“Nếu thực sự còn yêu em, em sẽ dây dưa với nữa.”
Càng nợ càng nhiều, càng trả càng rối. Cắt đứt, dứt xong. Tôi mối tình đầu vườn trường tươi của biến thành một câu chuyện oán hận.
“Chị Viên Viên, chúng về thôi.”
“Em một câu trả lời rõ ràng với Cố Thanh Nhượng.”
Nhận tin nhắn của bạn trai nhỏ, trái tim luôn treo lơ lửng của Cố Thanh Nhượng cuối cùng cũng thả xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-trai-toi-la-thieu-gia-that/chuong-7.html.]
Anh sợ ép quá mức nên thúc giục về nhà. Chỉ là âm thầm gây áp lực lên công ty nhỏ mà Lâm Viên Viên đang quản lý, lấy đó để uy h.i.ế.p cô mang biệt tích.
Máy bay hạ cánh buổi tối.
Cố Thanh Nhượng đích đến đón. Anh giúp bạn trai đang im lặng thắt dây an , vội lái xe ngay.
Ngữ khí của bình thản như từng chuyện gì xảy : “Đi chơi vui ?”
“Vâng.”
“Lần thể cùng em ?”
Tôi im lặng: “Tại chứ?”
Đâu còn là yêu nữa. Thậm chí còn giống như kẻ thù đang trả thù . Đi chơi cùng làm gì?
Cố Thanh Nhượng nhận cảm xúc của Giang Nghe Phong . Anh đầu , thấy nước mắt của thiếu gia nhỏ đang tự chủ mà rơi xuống.
Cố Thanh Nhượng vội vàng dùng lòng bàn tay lau nước mắt cho . Lòng bàn tay thô ráp khiến vùng da trắng ở đuôi mắt nhanh chóng đỏ lên.
Tôi kiên quyết gạt tay : “Không cần lau!”
“Đối xử với kẻ thù như là đạo đức!”
“Chúng còn là tình nhân!”
Cố Thanh Nhượng ngẩn , nắm chặt lấy tay .
“Sao chúng là tình nhân?”
“Hôm đó chúng chia tay ?”
Tay Cố Thanh Nhượng vô thức siết chặt khiến đau. Anh nhanh chóng nhận và lập tức nới lỏng lực đạo: “Xin .”
Nói xong, hỏi: “Chia tay lúc nào? Sao nhớ?”
“Vào ngày yến tiệc về nhà đó.” Tôi kìm nước mắt: “Anh là dùng thể để đền nợ.”
“Vậy thì chúng chỉ còn là mối quan hệ trả thù thôi.”
“ còn yêu thì cần gì dây dưa?”
“Cố Thanh Nhượng, đây là mối tình đầu của em, là đầu tiên em rung động, nên chà đạp như !”
Tôi một tràng để bộc bạch hết tâm tư.
Cố Thanh Nhượng đau lòng ôm chặt lấy : “Không bảo bảo, hề chà đạp tình cảm của em.”
“Bảo bảo, chúng là yêu của , chúng chia tay.”
Nhân lúc còn đang ngẩn , Cố Thanh Nhượng hôn lên đuôi mắt đang đỏ ửng của : “Bảo bảo, yêu em. Em tình nhân của , em là yêu của .”
Anh lặp mấy mới hồn: “ em dùng thể để đền nợ, chẳng là bảo em bán cho ?”
Cố Thanh Nhượng bất đắc dĩ: “Đó chỉ là tình thú thôi.”
Tôi im lặng, để mặc cho đặt những nụ hôn dày đặc từ mắt xuống tận cằm. Sau đó mới hậu tri hậu giác nhận nghĩ quá nhiều và luôn tìm cách trốn tránh.
“Em xin .”