Editor: Trang Thảo.
Tôi với là đang chuyển nhà, liền tới giúp một tay.
[Không cần , đợi em dọn xong tới chơi nhé.]
Tôi coi lời của Giang ngày hôm qua như gió thoảng bên tai.
Câu hiển nhiên trấn an Cố Thanh Nhượng.
Tôi thẫn thờ ghế sofa trong căn phòng mới, bóng dáng Giang Nguyệt và Tạ Trầm Kiến chuẩn về Tạ gia.
Giang Nguyệt dặn dò đủ thứ, yên tâm bất lực.
Tiễn lớn xong, Cố Thanh Nhượng liền vội vã tới.
Tôi đành đưa địa chỉ cho .
Chưa đầy nửa giờ , chuông cửa vang lên, trai cao lớn cửa.
Thấy mở cửa, liền lao tới ôm chầm lấy , gục đầu lên vai .
“Bảo bảo ở một thế ?” Anh chút đau lòng: “Để tới ở cùng em nhé.”
Thực đây Cố Thanh Nhượng ở một .
Môi trường sống là ở khu phố cũ, còn thường xuyên dọn dẹp căn phòng bạn trai nhỏ bày bừa bộn.
Đáng lẽ thấy chịu thiệt thòi hơn nhiều mới đúng.
Vòng ôm của Cố Thanh Nhượng làm trái tim đang bất an của dịu .
Tôi vỗ vỗ vai , dùng lời của để ngăn cản ý định sống chung của : “Mẹ cho em lưu qua đêm .”
Cố Thanh Nhượng ủy khuất dựa dẫm , còn dáng vẻ học bá cao lãnh ngày thường.
Chỉ là ủy khuất thì ủy khuất, tay chân chút đắn.
“Cố Thanh Nhượng! Đừng sờ eo em!”
Tôi bực bội kéo vạt áo thun xuống, đẩy cái đầu xù lông của Cố Thanh Nhượng .
Cố Thanh Nhượng giở trò lưu manh, dựa đầu tay , một lát vờ như vững mà ngã nhào xuống, hôn thẳng lên môi .
Tôi: “...”
Trang Thảo
Ba con trai ruột của họ lưu manh như nhỉ?
nhanh còn tâm trí để suy nghĩ chuyện khác nữa, lo lắng và buồn bực đều theo nụ hôn mà tan thành mây khói.
Hiển nhiên là hôn đến mức thiếu oxy.
Ánh mắt Cố Thanh Nhượng trầm xuống, ngón tay thon dài ngừng trượt xuống .
Dì chỉ là qua đêm thôi mà, ban ngày cũng làm gì .
...
Hoàng hôn buông xuống, Cố Thanh Nhượng thỏa mãn vuốt ve gương mặt tinh tế của Giang Thính Phong, chuẩn sẵn bữa tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-trai-toi-la-thieu-gia-that/chuong-2.html.]
Tôi giày vò đến mức còn chút sức lực nào, tức giận lườm một cái.
Cố Thanh Nhượng tủm tỉm : “Bảo bối, đừng nữa, dậy ăn cơm thôi.”
Thật sự lưu manh!
Tôi bực bội ném gối qua, đuổi .
Cố Thanh Nhượng trở về Tạ gia thì khuya.
Cả ngày hôm nay đều gặp ba ruột của .
Nghe quản gia là họ chuyển nhà cho thiếu gia giả .
Đối xử với thiếu gia giả thật là chu đáo.
Cố Thanh Nhượng rũ mi mắt, che giấu cảm xúc của .
Trong phòng khách, Giang Nguyệt và Tạ Trầm Kiến đang sofa xem tin tức.
Thấy con trai ruột về nhà, Tạ Trầm Kiến : “Ba đưa Tiểu Bảo ngoài ở , khi nào thì chuyển hộ khẩu?”
Cố Thanh Nhượng nhướng mày, mỉm ôn hòa nhưng lời lẽ vô cùng sắc bén: “Sao đưa về căn hộ tập thể ở khu phố cũ mà ở?”
Cố Thanh Nhượng xưa nay vốn hiền lành, thù tất báo.
Đối với kẻ “tu hú chiếm tổ” , để trải qua những gì mà từng chịu đựng.
Huống hồ từ chỗ quản gia: thiếu gia giả phận của từ một năm nhưng vẫn luôn cố tình che giấu chuyện .
Giang Nguyệt lý do Cố Thanh Nhượng vui là vì chuyện thiếu gia giả cố tình giấu giếm.
Bà nhíu mày: “Tiểu Bảo chỉ là đơn thuần ngốc nghếch thôi, làm gì nhiều tâm địa xa như thế.”
Giang Nguyệt đứa con trai ruột đầy tâm cơ của , trong lòng chút vui.
chuyện bế nhầm ai cũng là hại cả, bà đành nuốt ngược những lời định trong để tránh gây thêm tổn thương.
Cố Thanh Nhượng tỏ vẻ quan tâm: “Được thôi, thể chuyển hộ khẩu, nhưng con một điều, con bạn trai , nếu ba chấp nhận thì con sẽ chuyển.”
“Hơn nữa, chuyển hộ khẩu của thiếu gia giả ngoài.”
Tạ Trầm Kiến trầm : “Điều kiện đầu tiên thì tùy con, còn điều kiện thì ba cần suy nghĩ .”
Cố Thanh Nhượng lạnh lùng lên lầu: “Ba cứ suy nghĩ kỹ tìm con.”
Tạ Trầm Kiến sắc mặt nặng nề của Giang Nguyệt, lấy hết dũng khí mở lời: “Bà xã...”
Giang Nguyệt lúc đang cảm thấy con trai ruột thật khó bảo.
Tâm trạng , ngữ khí cũng chẳng mấy nhẹ nhàng: “Cái gì!”
“Con trai là gay, cả hai đứa con trai đều là gay!”
“...”
Ngày kế tiếp khi tỉnh dậy, thấy WeChat tin nhắn Giang Nguyệt than phiền về việc Cố Thanh Nhượng nhắm .
Trong lòng tuy chút khổ sở, nhưng vẫn an ủi bà: “Không , con thể chuyển hộ khẩu mà.”