Một ngày nọ khi nghỉ, Vương Vĩ Nhân đến tìm , còn dẫn theo bạn gái là Tiểu Bội. Thời cấp ba và là bạn , thường tâm sự với , thậm chí còn giúp đỡ lẫn . Lần cũng ngoại lệ, đến hỏi làm để thuyết phục bạn gái cùng sống chung.
“Bố em con gái sống chung với đàn ông ho gì, họ đồng ý.” Nguyên nhân của Tiểu Bội là do bố cô , thì khá hợp lý.
“Thế nhưng Vĩ Nhân , vì Tiểu Bội sống chung với ?”
“Đương nhiên là để lúc nào cũng thể thấy em chứ , với còn cần tốn tiền ngoài thuê phòng nữa, tiện lợi bao.”
Forgiven
Câu mới là lời thật lòng của nhỉ, hết . Lúc còn đang nghĩ cách thì Tiểu Bội bất ngờ hỏi: “Anh Nguyệt, sống chung với bạn trai từ khi nào thế?”
“Tôi á? Sau khi quen một tháng là sống chung .”
Cô bé hỏi , khỏi nhớ tình hình lúc đó.
Hôm đó, buổi hẹn hò như thường lệ, đưa ga tàu điện ngầm. Dù thì tối còn phim mà. Anh kéo đến một chỗ hẻo lánh, ít qua , ôm chặt lấy bĩu môi lầm bầm: “Aaa, thật sự rời xa em chút nào, chỉ trốn việc mà dính lấy em mãi thôi.”
Nghe , khỏi bật đáp : “Đâu chia tay , cần khoa trương đến thế ?”
“Đương nhiên là , hơn mười tiếng thể ôm em thế .”
“Anh ôm thì thể đến công ty mà, đằng nào thì em cũng về công ty để giải quyết công việc thôi.”
“Không .”
Ngôn Phong vốn dĩ thích đến công ty, nhưng thể vì mà đến tìm ở công ty, mặc dù mỗi đến đều bĩu môi, trông vui chút nào.
“Béo Béo, đến nhà em ở nhé?”
Câu bất ngờ khiến ngớ . Anh mua nhà riêng ở khu đất đắc địa , làm thể để một cao quý như ở căn hộ giá rẻ mà khó khăn lắm mới tìm chứ? Tôi lắc đầu từ chối. Thấy từ chối, liền chịu bỏ cuộc mà hỏi dồn: “Vì ? Béo Béo thấy 24/24 ?”
“Thứ nhất là đóng phim, chạy lịch trình, thu âm, thể nào là 24/24 . Thứ hai là ngày nào cũng gặp , thấy chán ?”
“Anh mới chán! Nếu em đồng ý thì sẽ phim, chạy lịch trình, thu âm gì hết!”
Anh bày cái tính trẻ con, cứ thế bệt xuống đất mè nheo, thèm quan tâm đến việc đường qua . Để ngày mai lên trang nhất báo, để cấp mắng, đành trực tiếp kéo dậy. khỏe quá, kéo nổi, đành tạm thời dỗ dành: “Thôi thôi thôi , theo cả, dọn đến thì dọn đến .”
“Thật ?” Anh ngẩng đầu lên, với ánh mắt đầy mong đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-trai-qua-yeu-toi-roi-phai-lam-sao-day/chuong-4.html.]
Tôi gật đầu : “Thật, nhưng với điều kiện là bệt xuống đất mè nheo nữa.”
Anh lập tức phắt dậy, cực kỳ mãn nguyện mà hôn tới tấp lên má . Tôi bất lực lắc đầu, hình tượng nam thần của sụp đổ , ồ , là sụp đổ từ lâu , sụp đổ đến mức chẳng còn một mảnh vụn nào.
Sáng hôm , đến bảy giờ, thức dậy thấy tiếng chuông cửa từ bên ngoài. Có một dự cảm lành khó hiểu, mở cửa thấy Ngôn Phong, đeo kính râm đội mũ, bên chân đặt một chiếc vali lớn.
“Sao em ở đây?” Tôi nhường đường cho . Anh như một đứa trẻ tò mò quanh phòng khách một vòng đầu : “Hỏi phòng nhân sự của công ty.”
“Dùng mấy tấm ảnh chữ ký của để đổi lấy địa chỉ đúng ?” Thực cần hỏi cũng là đám con gái ảnh chữ ký mua chuộc .
“Béo Béo thông minh nhất.” Anh thoải mái ghế sofa, : “Nhà cửa sạch sẽ gọn gàng ghê, Béo Béo đúng là đảm đang.”
“Em chỉ là thích bừa bộn thôi.” Đừng hình tròn vo, vẫn sẽ dọn dẹp nhà cửa. Mỗi bạn từng đến nhà chơi đều hai từ “đảm đang”. Chỉ dọn dẹp nhà cửa là đảm đang ?
Đây là đầu tiên sống chung với ngoài gia đình, huống hồ là yêu, nên thời gian đầu mới chuyển đến đều đang cố gắng thích nghi. May mắn là việc nhà cơ bản Ngôn Phong đều giúp lo liệu, những khoản phí đôi khi quên nộp cũng đều nộp giúp. Dường như chẳng gì cả.
Nếu về nhược điểm thì... trở nên dính hơn. Đôi khi đóng phim cần hơn 20 tiếng ở phim trường, gặp cảnh thâu đêm đến sáng, sẽ đặc biệt trở về đón đến công ty mới phim trường, khiến các nhà sản xuất và đạo diễn đều gọi điện phàn nàn với . Hoặc khi nghỉ phép, ngoài uống cà phê với bạn bè buôn chuyện thì cũng sẽ theo.
Kéo từ hồi ức trở về, dạy Vương Vĩ Nhân dùng chiêu của Ngôn Phong: “Cậu cứ trực tiếp gói ghém hành lý, cả cứ nhân lúc sáng sớm mà dọn ở.”
“Liệu đuổi ?” Vương Vĩ Nhân hỏi.
“Tôi cũng nghĩ . Cậu cứ thương lượng với bố em và thề sẽ chăm sóc Tiểu Bội thật . Một đương nhiên thể thành công , vài mới khả năng.”
Vương Vĩ Nhân bán tín bán nghi sẽ thử xem . Sau đó, một buổi sáng nọ, một thể lực tràn trề làm cho rã rời. Điện thoại vang lên, Ngôn Phong giúp máy: “Tôi là Amiya, ừm, , sẽ với .”
Anh đặt điện thoại về tủ đầu giường, ôm lấy eo béo của và cho nội dung cuộc điện thoại : “Cái Vương Vĩ Nhân gọi đến, thành công thuyết phục bố Tiểu Bội đồng ý cho ở nhà Tiểu Bội .”
“Hơn một tháng mới báo thành công, hiệu suất chậm quá.” Tôi tựa n.g.ự.c Ngôn Phong ngáp.
“Anh cũng thấy , nhưng vì vượt qua cửa ải bố bạn gái, nên thời gian như thế cũng tạm .”
“À , bố em gặp , khi nào về nhà với em đây?” Suýt nữa quên mất hai ông bà ở quê dặn dò đưa cục cưng con trai nuôi của họ về.
“Được thôi, mấy ngày nay sẽ sắp xếp thời gian.”
Tôi hài lòng gật đầu, thoải mái tìm chỗ trong vòng tay nhắm mắt tiếp tục tìm Chu Công đánh cờ và buôn chuyện.*
*: ngủ, mơ