Máu tức thì sôi trào, chiếc xe lao ngoài như tên bắn.
"Yên tâm! Chồng nhất định sẽ giúp em giải quyết chuyện đấy!"
Khi đến nhà Hạ Già, bên trong truyền tiếng động lách cách ồn ào.
Giọng bà mang theo tiếng nức nở: "Con đừng lục lọi nữa, nhà thật sự tiền!"
"Tôi , sinh cái thứ như chứ!"
"Cái đồ bạch nhãn lang, bạch nhãn lang!"
"Cút , bà già!"
Tôi đưa tay gõ cửa, bên trong yên tĩnh , nhưng ai mở cửa.
Tôi lịch sự đợi một lúc, lịch sự : "Bà ơi, cháu tự nhé!"
Sau đó một cước đạp văng cánh cửa nhỏ cũ nát .
shgt
Mặt Hạ Gia Dũng lộ rõ vẻ kinh hãi, bà Hạ Già ôm n.g.ự.c vịn bàn, còng lưng trong phòng khách.
Tôi phất tay, những phía nối đuôi bước : "Tao rình mày khá lâu , cuối cùng mày cũng về , tiền mày cũng nên trả chứ?"
Người đàn ông trung niên nãy còn hung dữ với già, lúc khi đối diện với nhóm trẻ tuổi chúng lập tức trở nên rụt rè.
Tôi bảo kéo ông ngoài, và : "Mày một ngày trả tiền, bọn tao sẽ ở đây canh mày một ngày, đừng ý định chạy trốn."
Ông há to miệng, định gì đó, liền bịt miệng kéo ngoài ngay lập tức.
Tôi như , ông chắc chắn dám lén lút về nữa, cho ông một bài học để nhớ lâu.
Trong nhà chỉ còn và bà Hạ Già.
Tôi nở một nụ khá hiền lành với bà, nhưng sắc mặt bà vẫn , chắc cũng dọa sợ .
Tôi sờ sờ mũi, nghĩ là , định bước , bà gọi .
Tôi đầu , bà lệ nhòa với : "Nợ đều là nó nợ, ông chủ, đừng làm khó Tiểu Già, nó là một đứa trẻ đặc biệt ."
"Đứa trẻ đó khổ mệnh, bố nó quản, từ nhỏ lo cho nó, trong nhà chỉ hai bà cháu nương tựa , nó từ nhỏ hiểu chuyện, việc nhà đều là nó làm."
"Học hành cũng chăm chỉ, lên cấp ba bắt đầu học làm thêm nuôi cái bà già ."
"Nhà chúng nghèo, thể để nó một ngày sống ."
"Ông chủ, cứ coi như làm ơn , oan đầu nợ chủ, nên tìm ai thì tìm , đừng làm khó Tiểu Già nhà chúng ."
Tôi mặt , : "Yên tâm bà, sẽ tìm đến em ."
mò mẫm xuống lầu, gió lạnh thổi qua mới phát hiện mặt lạnh buốt.
Người yêu của sống khổ cực đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-trai-nho-cua-dai-ca-xa-hoi-den/10-end.html.]
Tôi làm nỡ lòng đầu gặp mặt sỉ nhục như .
Sự hối hận đến muộn làm khó chịu đến mức thẳng lên , khi xổm ở lầu nhà Cậu hút đến điếu t.h.u.ố.c thứ ba.
Hạ Già phong trần mệt mỏi chạy về.
Cậu ba bước thành hai bước đến mặt , kéo dậy.
Đưa tay ôm lấy khuôn mặt lạnh băng của : "Sao đây hóng gió lạnh, lạnh ?"
Tôi đưa tay ôm chặt lấy Hạ Già, cố gắng kiềm chế tiếng nấc nghẹn trong cổ họng: "Xin , đây đối xử với em thật sự tệ."
Hạ Già khựng , xoa xoa tóc : "Anh đối xử với em , em mà."
"Toàn thế giới, ngoài bà , đối xử với em nhất."
Tôi dùng sức vò Hạ Già lòng, đó hít một sâu buông Cậu : "Mau lên nhà , ở bên bà một lát, kẻo bà khó chịu."
Hạ Già nắm tay buông: "Đi thôi, cùng lên."
Tôi chút kinh ngạc: "Anh? Vậy em giới thiệu với bà thế nào?"
Biểu cảm Cậu bình thản, bình thản đến mức chuyện dường như là chuyện hiển nhiên: "Bạn trai, thì ?"
Nói xong Hạ Già kéo đầu về phía lầu.
Tôi theo bản năng giãy giụa một chút, giãy , chần chừ một giây, liền nắm c.h.ặ.t t.a.y Hạ Già hơn.
Trong bóng tối Hạ Già cong khóe môi, dừng ở bậc thang cao hơn một bậc, ngẩng đầu lên, định hỏi Cậu .
Hạ Già , một nụ hôn lạnh rơi xuống môi .
"Đã gặp trưởng bối thì phép hối hận đấy."
Nụ hôn của Hạ Già chạm rời , đưa tay túm lấy cổ áo Cậu , buộc Cậu cúi đầu xuống nữa, hôn một cách hung hăng.
"Anh hối hận."
"Hạ Già, thật một câu, ngay từ đầu tiên gặp mặt nên với em ."
"Gì cơ?"
"Anh thích em, thế giới thích em nhất."
Hạ Già : "Em cũng ."
Hai , Hạ Già đẩy cửa nhà , ánh sáng truyền đến.
Giọng Hạ Già vẫn trong trẻo và dễ như đầu thấy.
Cậu : "Bà ơi, cháu dẫn bạn trai về thăm bà đây."
[HẾT]