Bạn Trai Màu Lúa Mạch - Chương 9 - END

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-26 07:04:08
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Xán nuốt miếng bánh bao trong miệng, giọng trầm thấp mê hoặc: 「Phát hiện trông ngon lành ...」

Tôi mặt chỗ khác.

Tôi từng mặc quần áo của , ngủ phòng ngủ của , giờ cùng ăn sáng mà vẫn thể đỏ mặt tía tai .

Tôi quyết định mặt dày một chút, bẻ cong tên trai thẳng luôn.

từng , trai thẳng mà bẻ cong thì nguy hiểm.

Đang phân vân nên tay đè bẹp đàn ông làm chảy m.á.u cam .

Tờ giấy ăn bên môi đột nhiên làm giật .

「Đừng cử động, lau cho.」

Quả nhiên, bức ảnh lau khóe môi lên diễn đàn trường.

Bình luận bên là một tràng tiếng hò hét ầm ĩ.

Cứ thế suốt nửa tháng, Mạnh Xán trở thành bạn ăn và bạn học của , tiết học chung nhất định cạnh , bữa sáng trưa tối chắc chắn hẹn ăn.

Diễn đàn trường từ tin tức tò mò trở thành những bài đăng hằng ngày, hai soái ca như hình với bóng, làm gì cũng thích ở bên .

Bọn họ thực sự là ở bên !

Ngón tay lướt màn hình điện thoại, trong đầu là thắc mắc, chỉ là cùng ăn thôi, chẳng lẽ là ở bên ?

Làm gì chuyện đó.

Trong thế giới của trai thẳng, cái chắc hẳn gọi là tình em ấm áp.

Bước tháng mười hai, trời càng lúc càng lạnh.

Sắp đến Giáng sinh, lén nhét món quà chuẩn từ lâu túi áo khoác.

Là chiếc nhẫn đặt làm riêng, bên trong khắc chữ cái tắt tên của chúng .

Buổi tối nhắn tin cho Mạnh Xán, mời ăn lẩu đồng.

Rất bất ngờ là bảo tối nay việc, sẽ đến muộn một chút.

Tôi đợi ngoài cửa quán.

Rất đúng lúc tối nay tuyết rơi.

Tôi thấy một bước xuống từ taxi, vội vã chạy về phía .

Không giống như bình thường xoa đầu , mà trực tiếp kéo cánh tay , ôm lòng: 「Giáng sinh vui vẻ, Nhất Hàn.」

Tôi nén sự xúc động trong lòng, kéo trong quán.

Mạnh Xán xuống kịp đợi mà lấy từ trong túi một chiếc túi màu đỏ, rút ngay món đồ bên trong .

Là một chiếc vòng tay .

Cậu lời nào đeo cổ tay trái của .

Thức ăn còn lên đủ, hai tay nắm lấy tay ủ trong lòng bàn tay, vui vẻ .

「Đeo đồ của thì là của nhé.」

 

15

Ăn xong một bữa lẩu bốc khói nghi ngút, chúng dạo đường phố của thành phố phương Bắc lạnh giá.

Gió mùa đông cuốn theo những bông tuyết nhỏ bay nhè nhẹ xung quanh chúng .

Tôi chẳng cảm thấy lạnh chút nào, đưa tay nắm lấy tay nhét túi áo khoác của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-trai-mau-lua-mach/chuong-9-end.html.]

Giữa những ngón tay chạm , chạm cái gì đó.

「Cái là gì thế?」

Tim đập loạn nhịp, sợ nhận, sợ mặt mỏng dám lời.

Cố ý để ngón tay chạm .

「Quà tặng đấy.」

Chúng bên lề đường, phấn khích lục lọi trong túi áo khoác của hai chiếc nhẫn nhỏ, một chiếc đeo lên ngón giữa tay trái của , một chiếc đặt lòng bàn tay , bắt đeo lên ngón giữa tay cho .

Sau đó nắm lấy tay trái của nhét túi áo khoác của .

Chúng mười ngón tay đan chặt.

Đi dạo đến rạp phim, mua bừa hai vé phim, Mạnh Xán đang nắm tay ôm một thùng bắp rang bơ trong.

Chúng ở góc khuất ít chú ý nhất.

Tôi một vòng, nhỏ giọng hỏi : 「Sao đây?」

Góc xem phim lắm, tối, ánh sáng máy chiếu phía cũng xa.

Đột nhiên trong đầu nảy một cảnh phim gắn mác giới hạn, vị trí thế đúng là... quá .

Một bàn tay chạm lên mặt , thở thanh khiết, vị ngọt của bắp rang bơ.

「Giang Nhất Hàn, nhịn mãi , cuối cùng cũng thể làm gì đó với .」

Cái tên Mạnh Xán bình thường vốn ranh ma, lúc những lời bạo dạn như thế chứ!

Tôi tưởng thực sự định làm gì đó, kết quả là hai bàn tay cứ thế vò mặt .

Nhịn mười mấy giây, dùng sức gạt tay xuống.

「Bạn trai , thế cũng trẻ con quá đấy.」

Vừa định tiếp thì dang hai tay ôm trọn lòng, đang lúc tận hưởng mùi hương thì thấy lời làm cả tê dại.

「Bạn trai ơi, cuối cùng cũng thể hôn , hai thứ dì mua đó để ở nhà , thử .」

「Cậu thật là.... lưu manh...」

Nụ hôn của nuốt chửng những lời định .

Đầu lưỡi khẽ chạm lướt qua đôi môi mềm mại của , vòng ôm ấm áp, chúng vì nhịp tim của đối phương mà vô cùng phấn khích.

Trong rạp phim, điện thoại trong túi áo rung liên hồi dứt.

Chúng dừng nụ hôn, mở điện thoại, đôi lông mày lúc đầu còn nhíu , khi thấy nội dung tin nhắn thì một cách gian xảo.

「Nhất Hàn, chúc mừng hai đứa bên một trăm ngày nhé, quà mua tặng con gửi đến bưu cục trường đấy, nhớ kiểm tra và nhận nhé!」

Tôi: 「....」

「Dì thực sự là đối xử với quá mà....」

Tôi tắt màn hình điện thoại, thẳng xem phim, Mạnh Xán chắc chắn là nghĩ đến vụ bưu kiện .

Tôi đưa tay nhéo eo một cái, nhỏ giọng ghé tai đính chính: 「Nghĩ gì thế, đó là , bảo là bảo đừng làm đau đấy.」

Mạnh Xán: 「... Cậu chắc chứ?」

Nhân vật chính trong phim trong lúc đang chạy, tiếng nhạc hào quang nhân vật chính cũng khá .

Mạnh Xán vén tóc trán , bảo sờ mái tóc húi cua mới cắt của .

Tóc của bạn trai chẳng mềm mại chút nào, còn đ.â.m tay, thế mà khép miệng.

 

Loading...