Bạn Trai Màu Lúa Mạch - Chương 6

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-26 07:00:19
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cầm điện thoại nhấn liên hồi trả lời tin nhắn.

Vừa đầu Mạnh Xán sang một bên, vị trí n.g.ự.c chiếc áo thun trắng của lem nhem một mảng, màu sắc nhạt đôi chút nhưng sạch .

Cậu nhíu mày chỗ đó, vẻ mặt cực kỳ băn khoăn.

 

8

「Sao thế?」

「Không nữa .」

「Cái gì ?」

Trước bàn dân thiên hạ, Mạnh Xán mượn thỏi son dùng đến của bạn gái một bạn.

Cô bạn đó rộng rãi bảo tặng luôn, hi hi liếc một cái lấy thỏi son trong túi xách đưa qua.

Mạnh Xán mở , bẻ một mẩu nhỏ bên vứt , phần còn tô lên môi .

Trong tiếng hò reo của xung quanh, hai cánh tay như gọng kìm trượt xuống eo .

Cả lún sâu ghế sofa tài nào dậy nổi.

Người đàn ông cao lớn bá đạo mắt quỳ xuống, từng cái một đặt dấu môi của đè lên vị trí mờ nhạt , in lên từng dấu son một.

Những dấu môi chồng lên cuối cùng tạo thành một hình trái tim to bằng lòng bàn tay.

Đây tính là nụ hôn cách một lớp áo , khoảnh khắc lớp vải cọ xát da thịt.

Trong đầu hiện hình ảnh dấu môi đỏ chót in n.g.ự.c .

Của lồng n.g.ự.c trần trụi...

Khoảnh khắc đó tưởng tượng nhiều khung cảnh mờ ám, hai bóng quấn quýt, một là , một là Mạnh Xán.

Sao mà tính chứ.

Mặt nóng ran, rời khỏi đây ngay lập tức.

Ngón tay Mạnh Xán mới bóp eo khẽ siết nhẹ qua lớp vải.

Lúc dậy ghé tai bằng giọng khàn khàn: Cậu gầy thật đấy.

Tôi theo bản năng đẩy .

「Cậu say... về đây.」

Tôi chộp lấy áo khoác định , tuy khác lời đồn nhưng giờ xem ham chơi.

Cậu quá sành sỏi, sành sỏi hơn tưởng nhiều.

Cậu thả thính làm còn đường lui, nếu nghĩ cách sẽ rơi cái bẫy trêu đùa của trai thẳng như mất, dứt .

Tôi thích kiểu chơi đùa , coi như cảm ơn giúp trút giận, về sẽ xóa tấm ảnh trang cá nhân ngay.

Vừa mới bước một bước, cánh tay một lực lớn giữ chặt.

「Tôi cùng .」

Tôi tóm .

Gần cửa quán bar đỗ một chiếc xe mô tô màu đen.

Mạnh Xán đưa cho một chiếc mũ bảo hiểm.

「Lên xe.」

Tôi điện thoại, gần mười hai giờ .

「Giờ , ký túc xá đóng cửa , đưa đến khách sạn .」

Chỉ thể ngủ tạm bên ngoài một đêm, mai về ký túc xá đồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-trai-mau-lua-mach/chuong-6.html.]

Vừa mới lưng Mạnh Xán, một cú vọt làm giật ôm chặt lấy eo .

Chiếc mô tô lao vút , chạy băng băng những con phố .

Khi mở mắt , đôi chân run rẩy tháo mũ bảo hiểm xuống, mới phát hiện nơi Mạnh Xán dẫn đến là cổng một khu chung cư cao cấp.

Cậu đỗ xe xong, kéo thẳng về phía thang máy.

「Đây là ?」

Tôi hề ý thức đề phòng, càng nghĩ tới Mạnh Xán sẽ đưa đến một nơi xa lạ.

Thật kỳ lạ, sự tin tưởng dành cho như một phản xạ tự nhiên.

Nghĩ kỹ , suy nghĩ của nguy hiểm, ngày bán lúc nào , khi còn giúp đếm tiền nữa chứ.

Nghĩ đến mấy tin tức giật gân mạng, nhíu mày nghi ngờ .

「Căn hộ thuê gần trường, quần áo và phần lớn sách vở đều để ở đây.」

Mới quen đầy hai ngày dám dẫn về nhà thuê của , sợ làm gì .

Cậu thừa là "cong", thể chút ý thức đề phòng nào thế chứ.

Khóa mật mã kêu tít tít, cạch một tiếng cửa mở .

「Tiểu Xán, về muộn thế con?」

Giọng một phụ nữ dịu dàng lười nhác làm đầu óc nổ tung trong giây lát, bực , thấy buồn ngay lập tức, quả nhiên thế giới của trai thẳng hề đơn giản.

Trong đầu nhảy bốn chữ: Kim ốc tàng kiều.

Mạnh Xán bật đèn, thấy tiếng thì đờ hai giây, khoảnh khắc một bóng lọt mắt , Mạnh Xán đột ngột giơ tay che mắt , chắn tầm của .

Cậu đóng cửa oán hận : 「Mẹ! Về phòng .」

 

9

Ba phút , cuối cùng cũng thấy của Mạnh Xán mặc bộ đồ ngủ lụa dài tay, mái tóc xoăn dài vấn lên, đang đối diện .

「Chào dì ạ...」 Tôi cúi đầu dám tiếp, tuy uống rượu nhưng mùi rượu.

Đêm hôm khuya khoắt xuất hiện mặt phụ thế thực sự là quá bất lịch sự.

Mạnh Xán cạnh , cũng cúi đầu, thỉnh thoảng liếc .

Chúng giống như những đứa trẻ chơi về muộn, đang chờ phạt .

「Cháu là bạn của Tiểu Xán nhỉ, trông trai quá, nó mà bắt nạt cháu thì cứ bảo dì, dì xử nó. , kết bạn .」

Tôi: 「...!!!」

Mẹ Mạnh Xán đưa điện thoại qua, cũng cầm điện thoại ngoan ngoãn quét mã, thêm bạn.

「Mẹ, muộn lắm , bọn con...」

「Mẹ hiểu, hiểu mà, ngủ sớm , mai họp, tối về . Hai đứa về trường học cho , tối kịp về thì cứ ở đây.」

Mẹ Mạnh Xán cầm điện thoại, vỗ vỗ vai Mạnh Xán, mỉm về phòng.

Giờ mà ngay thì cũng tiện lắm, đành theo Mạnh Xán phòng .

Bước phòng của "bạn trai hờ", tim đập nhanh như đ.á.n.h trống.

Phòng rộng, một cửa sổ sát đất, giá sách đầy ắp, và một chiếc giường lớn.

Mắt suýt thì lọt ngoài.

Đây đúng là thử thách cực đại.

Tôi thu hồi tầm mắt khẽ hỏi:

「Cho mượn cái chăn, sofa ngủ tạm là , trời sáng sẽ...」

 

Loading...