Bạn Trai Màu Lúa Mạch - Chương 2

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-26 06:57:13
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

「Này em, chụp tấm hình , lát nữa mời ăn cái đùi gà chiên mật ong thứ N của mùa thu .」

Chàng trai nghi hoặc "hả" một tiếng, một tay kéo mũ xuống.

Mái tóc húi cua gọn gàng, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, đôi lông mày rậm là đôi mắt sâu hút hồn, khiến đơ luôn tại chỗ.

là cầu ước thấy, quá hợp ý .

Đây!! Đây chẳng là...!!!

Đây chẳng là Mạnh Xán - nam thần nổi tiếng học giỏi nhưng tính tình quái gở của khoa công nghệ thông tin .

Trên mặt hề vẻ khó chịu, chỉ hiện lên nét nghi hoặc thoáng qua.

qua là trai thẳng .

Nếu cứ thế cầm tay chụp ảnh, liệu đ.ấ.m cho một phát nhỉ.

Bộ đồ thể thao cơ bắp căng lên làm nuốt nước miếng cái ực, cảm giác chịu nổi hai chiêu của .

giữa việc đ.á.n.h và việc làm cho tức c.h.ế.t.

Tôi chọn đánh.

「Chụp tấm ảnh là thôi.」

「Chụp thế nào?」

Mạnh Xán chỉ nghi hoặc trong giây lát, giọng truyền đến ở cách gần, âm lượng cố ý trầm xuống khiến màng nhĩ rung lên tê tái, nhịp tim bắt đầu rối loạn.

Tôi cúi đầu dò xét đưa tay , lòng bàn tay hướng lên , còn kịp giơ hai ngón tay dấu.

Thì Mạnh Xán hiểu ý ghé gần, vai kề sát vai , cực kỳ ăn ý đưa tay , úp lòng bàn tay xuống đặt trực tiếp lên tay .

Các ngón tay nhanh chóng thu , móc lấy tay .

Lúc thứ móc lấy chỉ lòng bàn tay ... mà còn cả nhịp tim đang đập loạn xạ của nữa.

Tôi: ....!!!

Tôi cứ tưởng chỉ cần giơ ngón tay hình chữ V chụp ảnh là xong, ngờ trực tiếp dâng hiến đôi tay, còn... phối hợp đến mức .

Được ...

Như hiệu quả còn hơn.

Tay cầm điện thoại điều chỉnh góc độ, còn "vô tình" chụp dính đôi giày thể thao của hai đứa, đều là màu trắng.

Chụp xong, vội vàng buông tay .

Lòng bàn tay đẫm mồ hôi, nắm nữa là lộ tẩy mất.

Khuôn mặt trai của Mạnh Xán phóng đại mắt , hàng lông mi dài khẽ rung động, như gãi nhẹ lòng .

Hơi thở của cũng loạn nhịp.

Cậu lướt qua bức ảnh, khựng hai giây nhẹ giọng hỏi: 「Chụp một tấm thế đủ ? Có cần chụp mặt ...」

Tôi vội vàng chớp mắt cúi đầu, sang chỗ khác, đôi gò má nóng bừng dám .

「Đủ đủ , thế là đủ .」

Cậu bạn cũng nhiệt tình thật, chẳng giống lời đồn là lạnh lùng xa cách chút nào.

 

3

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-trai-mau-lua-mach/chuong-2.html.]

Chụp xong ảnh thì nhất định đăng lên trang cá nhân, kèm theo một dòng trạng thái:

Trà sữa mùa thu thì thấm tháp gì, mười ngón tay đan chặt mùa thu mới là thu hoạch hạnh phúc nhất của đây.

Phía chính là bức ảnh mờ ám hai bàn tay đan chặt dùng điện thoại chỉnh sửa tinh xảo.

Tôi cố ý dùng hiệu ứng làm mờ tất cả cảnh vật xung quanh, ngay cả giày và quần áo cũng nhòe .

「Chỉ mỗi phần ở giữa là rõ thôi ?」

, cách đường đường chính chính hơn cái kiểu yêu đương bí mật nhiều, lòng hư vinh của lập tức bùng nổ!

Hôm nay thế mà gặp mạng, còn nắm tay , còn chụp ảnh nữa chứ.

Lần đầu tiên đăng bài kiểu lên trang cá nhân, hồi hộp quá mất.

Mặc dù.... đều là giả cả.

Tôi cực kỳ thành tâm cảm ơn .

Không thể gây thêm rắc rối khác cho .

「Thế mới , những thứ khác đều , chỉ để trang cá nhân mấy ngày thôi sẽ xóa, em, cảm ơn nhé, mời ăn gà rán.」

「Cứ để đấy đừng xóa, trông mà. Cho xin cách liên lạc , chỉ chụp tấm hình mà mời ăn gà rán, ăn gà rán thì cứ tìm , chẳng chỉ là ảnh thôi , chụp bao nhiêu tùy ý.」

Ách……

Mạnh Xán hào phóng thật đấy.

Thế là nhắm tới ? Dù thứ nhắm tới là gà rán chứ .

Tôi cũng phấn khích như thể ăn mù tạt, bắt đầu thấy hăng m.á.u .

Bây giờ mới nhận , là ai, nhưng chắc là ai...

Nói thế cứ thấy kỳ kỳ.

「Người em, đăng bài thế , nếu bạn gái vui thì nhất định bảo nhé, sẽ xóa ngay..」

Mạnh Xán khẽ một tiếng, cách nới lỏng dần thu hẹp.

Như thể đang thầm, ghé sát tai .

「Tôi bạn gái, , cứ treo trang cá nhân của , để bao lâu tùy thích, chỉ chụp mỗi bàn tay mà đổi gà rán, hời quá còn gì, giờ ăn luôn thôi, ăn ở !」

Nửa câu nở nụ rạng rỡ, ngó xung quanh, trông cứ như đang tìm chỗ ăn thật.

Tôi mới định thần , định quán gần trường chỗ đông khách nhất, chiên thơm nhất .

Điện thoại trong túi quần rung lên liên hồi dứt.

Tôi lôi điện thoại , mấy tin nhắn , tất cả đều từ một : Lâm Nhiên.

「Giang Nhất Hàn! Cậu chụp ảnh nắm tay với ai đấy! Thằng đó là thằng nào! Cái bài đăng ý gì!」

「Có hú hí với đứa khác từ lâu ! Thế nên mới đòi chia tay với ! Có đúng hả!」

「Lúc đòi chia tay còn thắc mắc, hai đứa chẳng vấn đề gì tự nhiên chia tay, hóa lúc đó cắm sừng !」

Tôi nghiến răng ngẩng đầu lên, vặn chạm mặt Mạnh Xán cũng đang cúi xuống ké.

Cậu đặt một tay lên trán : 「Người quan tâm trang cá nhân của dữ ha, cảm thấy cắm sừng kìa! Chúc mừng , mục đích đạt nhé!」

Ách……

 

Loading...