Anh còn giúp đỡ nhiều đến . Huống hồ cũng mất trí nhớ. để lập tức mối quan hệ như với , cũng làm .
Mấy ngày nay cả đều rối bời.
22.
Phó Đình Vũ tấn công dữ dội khi theo đuổi .
Mỗi ngày gửi đến phòng vẽ của một bó hoa, một ly cà phê.
Mỗi ngày đều gửi cho nhiều tin nhắn.
【Chào buổi sáng, nhớ món tráng miệng em làm ở nhà nhỏ bên bờ biển quá!】
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
【Trời mưa , ngoài nhớ mang dù.】
【Nghiêm Thanh Sơn sẽ ở tù cả đời, thể đe dọa em nữa.】
【Lúc mới khôi phục trí nhớ của , mải lo trả thù những kẻ hãm hại . Ở bãi đỗ xe ngầm, tưởng em là một phe với bọn chúng, thái độ với em tệ, thành thật xin !】
【Anh thật sự tự tát mặt của ở quá khứ một cái, thể chuyện với em lạnh lùng như chứ?】
【Tối nay thể ăn tối cùng em ?】
Tôi trả lời .
Trước khi tan làm, gọi điện đến, chuyện liên quan đến định hướng phát triển tương lai của công ty Tư Gia thương lượng với .
Trong nhà hàng ẩm thực cao cấp.
Tôi và Phó Đình Vũ đối diện .
Anh gắp thức ăn cho , trong mười câu, chỉ hai câu là chuyện công việc.
Phó Đình Vũ hỏi : “Mẹ của thích tranh của em, đến phòng vẽ của em xem, ?”
“Đương nhiên là , luôn hoan nghênh cô đến!”
Phó Đình Vũ đặt đũa xuống, nghiêm túc : “Kha Dương, cầu em thể ngay lập tức như xưa với , nhưng em đừng đẩy , cho một cơ hội ?”
Đối diện với Phó Đình Vũ dùng giọng điệu hạ thấp kém như để chuyện với , thật sự khó lòng chống đỡ.
Tôi nghĩ lẽ thể tiếp xúc nhiều hơn, tìm hình bóng Kha Hải , và cũng hiểu sâu hơn về Phó Đình Vũ.
Cuối cùng gật đầu: “Được.”
23.
Ăn cơm xong, bên ngoài lất phất mưa bay, chúng tự lái xe rời .
Tôi lái xe mười phút, liền nhận điện thoại của Phó Đình Vũ.
“Kha Dương, em thể đón ?”
“Sao thế?” Tôi tấp xe lề đường.
“Xe đột nhiên hỏng, bắt taxi.”
Tôi đón Phó Đình Vũ.
Chiếc sơ mi trắng của ướt sũng, lộ cơ bắp ẩn hiện bên trong.
Tôi khẽ ho một tiếng: “Sao trong tránh mưa?”
Anh cởi hai cúc áo sơ mi cùng, “Sợ em thấy .”
Tôi dời mắt , tập trung lái xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-trai-cua-toi-bi-mat-tri-nho-roi/chuong-7.html.]
“Khu chung cư của tối nay cúp điện, tối nay thể ở nhà em ?”
Có lẽ sợ từ chối, bổ sung: “Anh ngủ ở phòng khách đây là .”
Phòng khách đó, chỉ ngủ hai tháng, đó cùng ngủ ở phòng ngủ chính.
Hơn nữa cho dù cả thành phố mất điện, khu chung cư mà ở cũng sẽ mất điện.
Tôi vạch trần , lái xe thẳng về ngôi nhà nhỏ bên bờ biển của .
Về đến nhà, thuần thục tìm thấy đôi dép trong nhà của từ trong tủ.
Khoảnh khắc , huyễn hoặc cảm thấy Kha Hải thật sự trở về.
Tôi chiếc sơ mi ướt của , mở lời: “Anh tắm .”
24.
Tôi cũng phòng ngủ chính tắm rửa, sấy tóc xong, cửa Phó Đình Vũ gõ.
Anh mặc đồ ngủ của “Kha Hải” , : “Anh lỡ tay làm ướt chăn , tối nay thể chen chúc với em một chút ?”
Phải bất cẩn đến mức nào mới làm ướt chăn chứ? Tôi mắc lừa , hề lay động: “Trong phòng của em vẫn còn chăn dư, em lấy cho .”
Anh kéo tay : “Anh vẫn còn sốt, ngủ chung phòng với em, nếu chuyện gì thì em thể phát hiện ngay lập tức.”
Tôi đưa tay kiểm tra nhiệt độ trán .
Hơi nóng.
Thôi , dịch sang bên cạnh một chút, để .
Phó Đình Vũ uống t.h.u.ố.c xong, nhanh ngủ .
Nửa đêm nóng mà tỉnh giấc, Phó Đình Vũ ôm chặt trong lòng. Tôi lùi về phía , đưa tay sờ trán Phó Đình Vũ.
Hết sốt .
Sáng hôm thức dậy, Phó Đình Vũ biến mất thấy tăm .
Cứ tưởng , cho đến khi thấy động tĩnh bên ngoài cửa.
Tôi đẩy cửa một cái, mặc áo ba lỗ đen, đang nhổ cỏ trong luống cà chua.
Trước đây cảm thấy, bây giờ phận của , thế nào cũng thấy buồn .
Tôi thong thả ở cửa, uống cà phê, .
Anh ngẩng đầu thấy , nhếch khóe miệng: “Chào buổi sáng!”
“Anh khỏi bệnh ?” Tôi hỏi.
“Khỏi .”
Nói chuyện khí thế dồi dào, giống như từng ốm .
25.
Ngày hôm , của Phó Đình Vũ đến phòng vẽ của .
Điều kỳ lạ là, thấy chiếc xe bà lướt ngang qua cửa sổ thật trùng hợp là chiếc xe hôm qua Phó Đình Vũ lái đến quán ăn ẩm thực cao cấp.
Cô vui vẻ hiền hậu, dẫn bà thăm quan một vòng phòng vẽ, hỏi nghi vấn trong lòng.
“Cháu chiếc xe của Đình Vũ ? Không hỏng , buổi trưa cô ăn cơm ở đó, tiện thể bảo tài xế lái qua.”
Lại Phó Đình Vũ gài bẫy !
lên máy bay, công tác một tuần, tạm thời thể tính sổ với .