Bạn Trai Cũ Ở Dưới - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-19 15:46:59
Lượt xem: 363

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

4

Sau khi các bạn học rời khỏi, ai về lớp nấy.

Tôi ở phòng hoạt động để tổng kết quá trình tranh biện .

Đột nhiên, cửa đẩy .

Trần Húc Ngôn đưa cho một tờ đơn xin gia nhập: “Anh đội tranh biện của em.”

“……”

Tôi cái mặt lạnh như đưa tang của , trong lòng khỏi dâng lên cảm giác đề phòng.

Hôm nay biểu hiện quá xuất sắc, chắc là ít đội tranh giành chứ? 

“Tôi sẽ cân nhắc.” Tôi nhận lấy tờ đơn nhưng xuống cạnh , ý định rời .

“Còn chuyện gì nữa?”

“Em cũng là đàn của , tại thưởng? Hôm nay thắng mà.”

Giọng điệu nghiêm túc khiến cảm tưởng như thời cấp ba.

Mỗi điểm Hóa của Trần Húc Ngôn tiến bộ, đều đến đòi thưởng. 

Tôi giả vờ là thể nào cũng hôn đến nghẹt thở.

Những ngón tay thon dài của nhẹ gõ mặt bàn, hiệu trả lời.

Tôi giật hồn, khẽ ho một tiếng: “Không .”

Hàng mi dài của Trần Húc Ngôn cụp xuống: “Vậy hỏi em một câu.

Câu thật lòng hôm đó… là thật lòng ?”

Tôi định lên tiếng, nghiêm túc cắt lời, hạ giọng xuống:

“Tống Duy, chơi trò thật là lấy hạnh phúc nửa đời làm cược đấy, em nghĩ kỹ hãy .”

“…” Tôi nghẹn lời, siết chặt cây bút trong tay.

Bất ngờ, điện thoại sáng lên.

Lục Viễn gửi đến một đoạn tin nhắn thoại: [Anh, phòng đặt xong , bao giờ qua?]

Sắc mặt Trần Húc Ngôn lập tức trầm xuống: “Hai tiến triển nhanh ?”

Tôi còn kịp phản ứng thì tức giận túm lấy vai : “Tống Duy, chẳng đây em đàn ông sẽ ảnh hưởng đến tốc độ học của em ? Sao giờ đổi nhanh ?”

, trẻ, dỗ ngon dỗ ngọt giúp tăng tốc đấy.”

“…”

 

5

Lục Viễn vẫn đang nhắn tin giục .

Tôi dậy, thu dọn đồ đạc chuẩn rời .

Vừa mới chạm tay tay nắm cửa, một lực mạnh phía ép .

Trần Húc Ngôn cho .

Anh thấy tin nhắn của Lục Viễn: [Anh ơi, trả lời em? Em sắp chờ nổi nữa đó!] 

Cuối tin nhắn còn kèm một sticker mèo con làm nũng.

Tôi đang định nhắn nhưng chẳng từ khóa nào trong đó chọc trúng dây thần kinh của Trần Húc Ngôn.

Anh lạnh mặt đến ôm chặt từ phía , cúi đầu xuống hôn.

Tôi đẩy , kiêng nể gì mà tát thẳng một cái.

“Trần Húc Ngôn, điên ? Chúng chia tay !”

Anh cúi đầu, đầu lưỡi khẽ miết qua má lạnh một tiếng: “Anh . nếu em cho phần thưởng thì đành tự lấy thôi.”

Anh giữ chặt gáy , cúi xuống hôn nữa.

Nụ hôn nặng nề, dữ dội.

Tôi gần như thở nổi, đạp mấy chẳng buông tay.

Cuối cùng, nhẹ c.ắ.n môi của .

Đó là động tác kết thúc mỗi hôn của .

Trần Húc Ngôn chăm chăm đôi môi đỏ bừng của , giọng điệu giễu cợt: “Sao đ.á.n.h nữa? Đánh thêm vài cái . Trước em thích bắt nạt lắm ?”

“…”

Khi đó chỉ là những trò chơi lúc còn yêu thôi.

Tôi giận đến mức đẩy mạnh nhưng lòng như mặt hồ khuấy tung.

Tôi đưa tay mở cửa nhưng giữ lấy cổ tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-trai-cu-o-duoi/chuong-2.html.]

“Em chắc chắn ngoài với vết hôn cổ như thế ?”

“Tôi cách che .”

Tôi đối mặt với thêm phút nào nữa, chỉ nhanh chóng rời .

“Vậy ?”

Ánh mắt tối , sâu thấy đáy.

Trần Húc Ngôn trở nên hiểm hóc như thế từ lúc nào?

Anh ép dựa cánh cửa, giọng trầm thấp vang lên lưng: “Vậy lẽ… là hôn đủ nhiều.”

 

6

Trần Húc Ngôn giữ chặt hai tay . Hơi thở nóng rực của phả bên tai, luẩn quẩn dứt. Ngay đó, cảm giác tê rát gáy ập đến.

Tôi đá một cú nhưng đưa chân gác lên khéo léo chặn đầu gối .

Cả ép chặt, chẳng khác nào con cá thớt.

“Trần Húc Ngôn, đồ khốn! Mau buông !”

“Em thể hét to hơn một chút nữa, thu hút hết mấy đứa sinh viên quanh đây đến xem cũng .”

“…”

Anh vuốt tóc cúi xuống để một dấu hôn đỏ rõ mồn một cổ .

Khốn kiếp!

Cái tên Trần Húc Ngôn nghiêm túc và thẹn thùng đây ?

Tôi đ.á.n.h , đá nhưng càng đ.á.n.h thì càng hăng.

Tôi từng nhận , sâu trong Trần Húc Ngôn chút xu hướng chịu ngược.

Tôi bắt nạt , tỏ thích thú.

Đợi đến khi chơi đủ, chịu buông thì chẳng còn sức lực.

Trần Húc Ngôn ôm , đối diện với ánh mắt giận dữ của , khẽ nhướng mày: “Giận ? Hay là… em cũng c.ắ.n ?”

Tôi còn lâu mới cho lợi như thế! Tôi dễ mắc bẫy như .

Tôi đẩy , cố kéo cổ áo lên che nhưng che nổi dấu hôn cổ.

Trần Húc Ngôn cởi áo khoác ngoài choàng lên . Cổ áo dựng lên, che kín kín kẽ kẽ, quả thực hiệu quả.

“Anh đưa em về nhé.” Anh giơ tay hất .

“Tránh xa !” Tôi trừng mắt mở cửa chạy vụt .

Phía , chầm chậm buông tay xuống, khóe miệng khẽ cong lên, là một nụ đắng chát.

 

7

Tôi đến phòng riêng trong tiệm net.

Lục Viễn và mấy bạn đến đủ đang uống coca trò chuyện rôm rả.

“Anh đến , mau bắt đầu thôi!”

Bọn họ hẹn team chơi game, đội đang thiếu một đường .

Tôi xuống bật máy, Lục Viễn liếc , ánh mắt chút ngạc nhiên.

“Anh thấy nóng ? Có cởi áo khoác ?”

“Không cần .” Tôi gượng, đáp qua loa.

Một bạn tinh mắt bỗng khẽ kêu lên: “Ủa, đây chẳng áo khoác của Trần Húc Ngôn ?”

“À… cái đó, dày khó chịu nên cho mượn mặc tạm.”

Tôi bịa đại một cái cớ nhưng ngờ Lục Viễn tin thật. 

Cậu kéo lon coca khỏi tay , đó gọi phục vụ mang tới một ly nước nóng.

Tôi nụ rạng rỡ khuôn mặt chỉ khẽ mím môi.

Thật , từng nghĩ đến chuyện bắt đầu một mối quan hệ mới.

mỗi định tiến thêm một bước, cảm thấy thiếu mất điều gì đó. 

Một chút dũng khí, một chút xung động đều .

Rõ ràng cố vứt bỏ quá khứ thứ gì đó thể gọi tên cứ luẩn quẩn chịu buông tha.

Tôi cầm ly nước nóng, nhấp một ngụm bắt đầu chơi.

Cả buổi chiều, phong độ của .

May là Lục Viễn và mấy chơi , nhờ mới thắng vài ván.

Loading...