Bạn trai cũ có con với tôi thì phải làm sao? - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-05-08 06:28:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Bảo thấy sắp tìm chú cao kều chơi thì vô cùng hào hứng. Thằng bé nhanh nhảu lôi chiếc ba lô hình ô tô nhỏ của , bắt đầu nhồi nhét đủ loại món đồ chơi bên trong với vẻ mặt đầy mong đợi.

Quý Duyên Khanh bên cạnh con mà bất lực đỡ trán, nhẹ giọng nhắc nhở: “Ba ba làm việc công mà, chơi .”

Động tác nhồi nhét của Dương Bảo khựng , đôi mắt to tròn cùng đôi má phúng phính của nhóc con phồng lên, chằm chằm ba ba với vẻ mặt đầy ủy khuất. Trước sự đáng yêu đến mức tan chảy , Quý Duyên Khanh còn thể nữa chứ?

“Thôi , con cứ mang đồ chơi theo tự chơi một , tuyệt đối quấy rầy ba ba làm việc nhé.”

Dương Bảo liền vui sướng gật đầu như bổ củi. Nhóc con tiện tay nhét thêm một con vịt vàng ba lô, nhưng bên trong vốn quá chật chội, nhét vịt thì con gà bông đẩy văng ngoài. Thằng bé lạch bạch thụp xuống nhặt lấy món đồ chơi, nhưng vì miệng túi mở quá rộng, bộ “gia sản” bên trong cứ thế đổ sạch sàn.

Cầm con gà bông tay, gương mặt Dương Bảo lộ rõ vẻ ngơ ngác đến tột độ: “...”

Quý Duyên Khanh bên cạnh nhịn mà bật đầy vẻ “thiếu nhân hậu”. Dương Bảo đờ một lát cũng mặc kệ, nhóc con cứ thế bệt xuống thảm, bắt đầu hành trình dọn dẹp đống lộn xộn. Nhóc con bỏ con gà , cố sức ấn xuống thật chặt, nhặt những món yêu thích nhất trang , mỗi bỏ đều quên dùng đôi tay múp míp nén xuống một cái.

Quý Duyên Khanh cứ yên một bên kiên nhẫn con trai dọn dẹp đống thú bông. Chiếc ba lô nhỏ xíu nhồi đến căng phồng, lúc kéo khóa kéo, dáng vẻ nơm nớp lo sợ của Dương Bảo khiến Quý Duyên Khanh thấy buồn cực kỳ. Đôi bàn tay nhỏ bé che lấy miệng túi, cẩn thận từng chút một kéo khóa, cứ kéo một đoạn ngắn nhóc con ghé sát mắt kiểm tra, cứ thế mà thành kỳ công.

Như làm một đại sự, Dương Bảo vỗ vỗ lên chiếc ba lô thở phào nhẹ nhõm, hai má thịt cũng theo đó mà rung rinh nhẹ.

“Ba ba, thôi ạ!” Giọng điệu của nhóc con lúc vô cùng hào sảng, cứ như chuẩn chinh phục cả thế giới .

Quý Duyên Khanh gật đầu, cầm lấy máy tính xách tay ngoài. Dương Bảo đeo chiếc ba lô ô tô nhảy chân sáo theo , đôi chân ngắn cũn chạy lạch bạch như một chiếc mô-tơ nhỏ. Thằng bé nhanh nhảu chạy vượt lên cả ba ba vì nhóc nhớ rõ đường đến phòng của chú cao kều.

Nhóc con vươn cánh tay, cố sức nhón chân hết cỡ nhưng vẫn chẳng thể chạm tới chuông cửa, đành đầu ba ba bằng ánh mắt đáng thương cầu cứu. Quý Duyên Khanh một tay kẹp máy tính, tay bế thốc Dương Bảo lên. Trộm vía, tiểu t.ử dạo nặng thêm ít .

“Bính boong ——”

Nhấn chuông thành công, Dương Bảo tươi rói với ba ba. Cửa phòng lập tức mở , Tống Dương chờ sẵn phía cánh cửa từ lúc nào.

“Vào .”

Nghe thấy giọng của , Dương Bảo phấn khích huơ huơ đôi tay nhỏ trong lòng ba, cơ thể múp míp khẽ run lên vì vui sướng. Quý Duyên Khanh khẽ kêu lên một tiếng, cánh tay đột nhiên mỏi nhừ còn sức lực, theo bản năng buông lỏng cánh tay đang kẹp máy tính để ôm chặt lấy con trai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-trai-cu-co-con-voi-toi-thi-phai-lam-sao/chuong-9.html.]

Ly

Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, Tống Dương phản xạ cực nhanh lao tới. Tốc độ của nhanh đến mức đáng kinh ngạc, động tác diễn chuẩn xác như một bản năng ăn sâu m.á.u thịt. Một tay đón lấy chiếc máy tính đang rơi xuống, tay còn thì siết chặt lấy eo Quý Duyên Khanh, kéo cả trong lòng n.g.ự.c vững chãi của .

Chóp mũi Quý Duyên Khanh ngập tràn thở xa lạ quen thuộc của Tống Dương. Ý thức đang gọn trong vòng tay đàn ông , trái tim bỗng rung động mãnh liệt, vành tai cũng kìm chế mà đỏ ửng lên. Tống Dương cũng chút ngẩn ngơ.

Dương Bảo vẫn còn đang trong trạng thái ngây ngô, nhóc con dụi dụi đầu n.g.ự.c Tống Dương, vui vẻ gọi: “Chú cao kều ơi!”

Tống Dương như từ trong mộng bừng tỉnh, lập tức lấy vẻ mặt lạnh lùng thường ngày. Tuy nhiên, khi tầm mắt lướt qua vành tai đỏ rực, ướt át của Quý Duyên Khanh, cảm thấy cổ họng bỗng khô khốc lạ thường. Biểu cảm cứng nhắc gương mặt cuối cùng cũng chút thả lỏng.

“Vào trong .” Tống Dương cầm chiếc máy tính, dẫn đầu phòng khách.

Quý Duyên Khanh dám theo bóng lưng nữa, cúi đầu, khẽ véo cái m.ô.n.g của Dương Bảo một cái: “Cái đồ mập mạp , Dương Bảo giảm béo thôi.”

Dương Bảo liền phục: “Con béo mà!” Nhóc con cúi đầu suy nghĩ một lúc đột nhiên “a” lên một tiếng: “Con ba ba, nhất định là do ba chịu ăn sáng nên mới bế nổi con đấy, con chẳng béo tí nào hết.”

Quý Duyên Khanh vốn chỉ định trêu con để xoa dịu sự hổ , liền gật đầu phụ họa: “Là ba ba sai , Dương Bảo béo.”

Dương Bảo bám lấy mặt Quý Duyên Khanh hôn chụt một cái rõ to, vui sướng : “Ba ba ăn thật nhiều nhé.”

“Được .” Quý Duyên Khanh đặt con trai xuống một góc sô pha, lúc mới về phía Tống Dương, giọng điệu chút ngượng ngùng: “Tống , hôm nay bàn bạc công việc buộc mang theo con trai, nhưng thằng bé ngoan, sẽ gây chuyện .”

Dương Bảo bên cạnh cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn Tống Dương như chứng minh lời ba ba là sự thật. Tống Dương gật đầu, vẻ như cũng ý kiến gì với việc gọi là “Tống ”, ít nhất là thể hiện ngoài mặt như . Anh nhấc điện thoại lên gọi dịch vụ đặt bữa sáng.

Đặt điện thoại xuống, Tống Dương dửng dưng bồi thêm một câu: “Tôi cũng ăn.”

Quý Duyên Khanh thầm nghĩ trong lòng, lượng thức ăn gọi thực sự là nhiều, nhưng . Thế nhưng Dương Bảo bên cạnh chẳng sắc mặt lớn, nhóc con thốt lên một tiếng, vui vẻ nhảy tót về phía Tống Dương, nghiêm trang giới thiệu: “Chú cao kều ơi, cái món bánh tart dâu tây chú gọi ngon cực kỳ luôn đó nha!”

Tống Dương qua là ngay cái tên nhóc mập mạp đang thèm ăn, thầm nghĩ tiểu t.ử xem cũng gu thưởng thức đấy chứ. Bánh tart dâu tây ở đây quả thực là cực phẩm.

Đợi đến khi bữa sáng dọn , Dương Bảo nhanh hơn cả ba ba, nhóc con chằm chằm đĩa bánh tart dâu tây, đôi mắt rời nửa tấc, miệng lẩm bẩm: “Trông nó thật đấy, ăn ngon chú nhỉ?”

Tống Dương mặt cảm xúc, thực hiện một động tác vô cùng lịch lãm là dùng nĩa xiên một miếng cho miệng. Anh liếc mắt Dương Bảo, thản nhiên đáp: “Nhìn , ăn còn ngon hơn.”

Dương Bảo lập tức sang ba ba, ánh mắt tràn ngập vẻ: “Ba ơi, tiết tấu gì đó đúng !”

Loading...