Bạn trai cũ có con với tôi thì phải làm sao? - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-08 06:26:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Duyên Khanh mang theo cả lạnh lẽo trở về phòng. Cánh cửa phòng ngủ vẫn còn để lộ một khe hở nhỏ, từ bên trong hắt vầng sáng nhạt nhòa ấm áp, vẻ như Dương Bảo chìm giấc ngủ sâu.

Cậu mệt mỏi ngã xuống ghế sô pha, dáng vẻ bình thản, gượng ép lúc nãy giờ khắc sụp đổ. Không gian phòng khách nhỏ trong căn hộ suite tối đen như mực, Quý Duyên Khanh mò mẫm hồi lâu mới bật chiếc đèn đặt cạnh sô pha. Ánh đèn màu cam dìu dịu tỏa xuống, bao phủ lấy hình gầy gò của .

Quý Duyên Khanh thả lỏng bờ lưng vốn luôn thẳng tắp, để mặc bản lún sâu lớp đệm sô pha mềm mại, đó nhẹ nhàng gác một cánh tay lên che khuất đôi mắt. Trong bóng tối tĩnh lặng thấy, nơi khóe mắt che khuất , một giọt nước mắt lặng lẽ trượt dài, biến mất bên tóc mai.

Lúc , những thước phim ký ức của hai cứ thế hiện trong tâm trí , giống như một bộ điện ảnh cũ kỹ đang tua chậm những phân đoạn qua.

“Gọi là bạn học Tống thì khách khí quá, xem, gọi là Khanh Khanh đấy thôi.”

“Hay là gọi nhũ danh của —— gọi là ‘ông xã’ . Ái chà! Đùa thôi mà, đừng giận, bằng cứ gọi thẳng tên , Khanh Khanh nhé!”

“Khanh Khanh, mua bữa sáng giúp .”

“Khanh Khanh, mấy việc xách nước cứ để lo cho.”

Bị bạn học xung quanh vây xem, tên đó vẫn cứ mặt dày mày dạn quấn lấy rời. Quý Duyên Khanh thời trẻ tuổi chọc cho tức đến mức vành tai đỏ bừng, gương mặt thanh tú hiện lên tia giận dữ, hạ thấp giọng hỏi: “Tống Dương! Anh rốt cuộc là làm cái gì hả?”

“Giúp xách nước chứ !” Tống Dương khẽ nhướng đôi lông mày, đôi môi cong lên nở một nụ đầy vẻ bất cần, “Hay là làm chuyện gì khác nữa?”

“Nếu vì Hứa San San mà đến thì , thích cô , cần tốn công mua bữa sáng xách nước cho nữa .”

Quý Duyên Khanh vốn là nam thần của khoa máy tính, còn Tống Dương nhờ gia thế hiển hách cùng tác phong cao điệu thường ngày nên cũng coi là đại giáo thảo của trường. Thế nhưng hiện tại, gần như cung phụng, suốt ngày chạy sang khoa máy tính bám đuôi Quý Duyên Khanh, mua đồ ăn sáng thì cũng là hộ tống về ký túc xá.

Giai đoạn đầu, đám bạn học xung quanh đều đồn rầm lên rằng Tống Dương vì đòi công bằng cho Hứa San San nên mới tìm Quý Duyên Khanh gây phiền phức. nhiều ngày liên tiếp chứng kiến cảnh tượng , hội hóng hớt đều nghẹn họng trân trối. Nếu như thế mà gọi là “tìm phiền phức” thì xin mời Tống Dương cũng đến tìm phiền phức với bọn họ . Tên đó đối xử với còn tri kỷ hơn cả bạn trai “nhị thập tứ hiếu”, quả thực giống như đang dốc sức theo đuổi nam thần của khoa .

Ly

Tống Dương một tay xách bình nước nóng, đầu Quý Duyên Khanh vẫn đang sững tại chỗ, gương mặt lộ rõ vẻ sủng nịnh: “Được ! Tôi vẫn còn thừa một bàn tay đây, cho nắm đấy!”

Quý Duyên Khanh: “...”

Một vốn từng lời thô tục như cũng cảm giác mắng ngay lập tức, nhưng cuối cùng vẫn c.ắ.n răng nuốt ngược trong, sắc mặt vô cùng khó coi.

Xung quanh những kẻ lén lút xem náo nhiệt ngày một đông, Quý Duyên Khanh vốn da mặt mỏng nên chịu nổi, đành dẫn đầu bước . Tống Dương nhếch môi , nhảy nhót bước nhanh theo sát lưng: “Ơ ! Đừng giận mà, để dắt , con đường quen, dễ lạc lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-trai-cu-co-con-voi-toi-thi-phai-lam-sao/chuong-7.html.]

là trợn mắt dối, mấy ngày nay con đường tám trăm , thậm chí suýt chút nữa là đóng quân luôn tại đây .

“Tống Dương, rốt cuộc làm gì?!”

“Làm !” Tống Dương nhanh mồm nhanh miệng đáp lời, đến khi thấy sắc mặt Quý Duyên Khanh đại biến thì mới vội vàng bổ sung, “Tại đắn quen , đừng giận, ý . Tuy rằng... cũng là sự thật —— Quý Duyên Khanh, đang theo đuổi , ?”

Quý Duyên Khanh sững sờ trong thoáng chốc, đó thái độ càng trở nên lạnh lùng hơn cả lúc : “Tôi thích đàn ông, theo đuổi nhầm .”

Tống Dương toét miệng lộ hàm răng trắng bóng: “Thật khéo, cũng thích đàn ông.” Anh nghiêm túc sâu mắt : “Tôi chỉ thích duy nhất thôi.”

Quý Duyên Khanh căn bản buồn để ý tới nữa, chỉ là đó, cái sự dính của Tống Dương càng ngày càng kinh khủng hơn. Anh chuyển ký túc xá xuống giường của Quý Duyên Khanh, mỗi ngày đều bưng bữa sáng nóng hổi tới mặt, ngay cả chỗ ở phòng tự học cũng giúp chiếm từ sớm...

Ầm vang ——!

Một tia chớp rạch ngang bầu trời, chiếu sáng cả khung cửa sổ, khiến nửa phòng khách trong nháy mắt trắng lóa. Quý Duyên Khanh giật đầu ngoài cửa sổ, trời sắp mưa .

Cậu dậy phòng ngủ, Dương Bảo đang ngủ khò khò, dường như chẳng hề tiếng động bên ngoài ảnh hưởng. Đứa nhỏ thật sự giống Tống Dương, nhưng dường như chỗ giống.

Chất lượng giấc ngủ của Tống Dương cực kỳ , cứ dính lưng xuống gối là thể ngủ say, đúng kiểu sấm đ.á.n.h điềm. Những đêm hè thường mưa rào, và cũng một đêm sấm chớp đan xen như thế , những cành cây ngoài cửa sổ gió thổi lay động, hắt bóng lên rèm cửa trông vẻ âm u đáng sợ.

Khi đó đang mò mẫm xuống giường, chân còn kịp chạm đất thì Tống Dương bật dậy. Anh về phía , đè thấp giọng hỏi: “Muốn uống nước ?” Thấy trả lời, hỏi tiếp: “Hay là vệ sinh?”

Bên ngoài cửa sổ ngay đó là một tiếng sấm nổ vang, hiểu gật đầu một cái, chợt nhớ Tống Dương thấy. kịp lên tiếng, thấy tiếng xỏ dép lê bước đến mặt .

“Đi thôi.”

Phòng vệ sinh ở giữa hành lang, bóng đèn cảm ứng ở đó đôi khi nhạy, gian tối đen như hũ nút. Ngày hôm đó xui xẻo hỏng mất một bóng, lối tối tăm vang vọng tiếng sấm. Tống Dương bên cạnh , đột nhiên nắm lấy tay .

“Anh ——”

“Tôi sợ bóng tối, nắm , bằng sẽ cho xem.”

Quý Duyên Khanh sự trêu đùa trong giọng của đối phương, giống như đang sợ hãi. Tên đó bắt đầu giở quẻ để chiếm tiện nghi của , lẽ hất tay ngay lập tức, nhưng cuối cùng làm .

Loading...