“Ai là ba của cái thằng nhóc mập cơ chứ?!”
Vừa dứt lời, Dương Bảo đang trong lòng Tống Dương liền tỏ vẻ vui. Thằng bé xoay cái đầu nhỏ , "hừ" một tiếng rõ to nhỏ giọng thanh minh bằng cái giọng mềm mại: “Con mập mà.” Nói đoạn còn bĩu môi, nhấn mạnh một cách đầy quả quyết: “Ba ba con mập!”
“Bảo bối đáng yêu thế mà mập chứ?” Cô gái phát tờ rơi mỉm trêu chọc Dương Bảo, “Thật là một bé trai, dễ thương quá mất.”
Đôi mắt Dương Bảo lập tức sáng bừng lên, để lộ hàm răng trắng sữa nhỏ xinh: “Chị ơi, chị xinh quá ạ.”
Lời khen ngọt xớt khiến cô gái phát tờ rơi vô cùng hạnh phúc, dù thì ở cái độ tuổi , cô quá quen với việc lũ trẻ con ngoài phố gọi là "dì" .
Tống Dương bĩu môi, thầm nghĩ cái thằng nhóc mập rốt cuộc là di truyền từ ai mà cái miệng dẻo quẹo, khéo léo nịnh bợ con gái nhà đến thế, chắc chắn là giống Quý Duyên Khanh .
“Thưa , hiện tại cửa hàng chúng đang hoạt động dành cho gia đình, ưu đãi cực lớn luôn ạ. Chỉ cần đăng ký tham gia và sử dụng dịch vụ, sẽ tặng ngay một chú gà bông y hệt thế .” Cô gái chỉ bộ mascot gà hoạt hình trông ngốc nghếch đáng yêu, “Đây là phiên bản mini, dùng làm móc chìa khóa treo ba lô đều cực kỳ xinh xắn đó ạ!”
Trong mắt Dương Bảo như ngọn lửa bùng cháy, thằng bé gì, chỉ dùng đôi mắt to tròn ngập nước chằm chằm Tống Dương, chờ đợi lên tiếng.
Tống Dương vỗ vỗ m.ô.n.g Dương Bảo một cái: “Được , xem thử chút .”
“Con cảm ơn chú!” Dương Bảo ôm lấy cổ Tống Dương hôn một cái thật kêu, quên sạch sành sanh việc lúc nãy chê mập.
Vì là cửa hàng mới khai trương nên lượng khách khá đông, nhưng bù gian máy điều hòa mát lạnh và cách bài trí tinh tế, bắt mắt.
Cô gái nhân viên dẫn họ đến khu vực dành cho gia đình, nơi nhiều bà và ông bố đang cùng con cái tham gia trò chơi.
Ở đây hai loại trò chơi chính. Đa các gia đình đều chọn trò cha bịt mắt tìm con, nhận diện con qua tiếp xúc. Trò độ khó thấp nên phần thưởng cũng chỉ ở mức trung bình. Phía bên là trò b.ắ.n bong bóng, với tổng cộng 30 phát đạn. Chỉ khi b.ắ.n trúng từ 20 phát trở lên mới nhận phần thưởng lớn nhất. Quy định là trẻ em và phụ mỗi phụ trách một nửa đạn. Tham gia trò chủ yếu là những đứa trẻ mười mấy tuổi, nhưng dù cũng hiếm ai giành chiến thắng.
Phần thưởng lớn nhất là một chú gà bông khổng lồ cao tới 80cm.
Dương Bảo con gà bông đến nỗi nỡ rời mắt.
Tống Dương chỉ cần qua ánh mắt của thằng nhóc mập là hiểu ngay vấn đề.
“Cháu lên .” Tống Dương cúi đầu bảo Dương Bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-trai-cu-co-con-voi-toi-thi-phai-lam-sao/chuong-15.html.]
Gương mặt của Dương Bảo vặn cao hơn mặt bàn trò chơi một chút, đôi bàn tay bụ bẫm bám lấy mép bàn định trèo lên. Cô nhân viên bên cạnh nhịn mà bật thành tiếng, thực sự là quá mức đáng yêu.
Tống Dương thấy liền vui, liếc cô nhân viên một cái một tay bế bổng Dương Bảo lên, tay đưa khẩu s.ú.n.g đồ chơi cho thằng bé: “Có cầm đấy?”
Ly
Cơ mặt gương mặt bầu bĩnh của Dương Bảo căng thẳng đến mức cứng đờ, hai tay nắm chặt lấy khẩu súng, đầu Tống Dương đầy lo lắng.
“Nhìn làm gì?” Bàn tay lớn của Tống Dương nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy ngừng của Dương Bảo, chỉ về phía những quả bong bóng bia ngắm, lệnh một cách dứt khoát: “Bắn !”
Dương Bảo bóp cò, phát đạn đầu tiên trúng đích. Lần đầu cầm s.ú.n.g mà b.ắ.n trúng khiến thằng bé sướng rơn, vui mừng rạng rỡ về phía Tống Dương. Trông nhóc lúc chẳng khác nào một chú cún con đang vẫy tít cái đuôi để khoe khoang và cầu xin sự khen ngợi.
Tống Dương khẽ gõ nhẹ đầu Dương Bảo một cái: “Khá lắm! Quý Duyên Khanh bao giờ cho cháu chơi cái ?”
“Ba ba đưa con công viên giải trí nhưng chơi trò ạ.” Dương Bảo xong liền ghé sát tai Tống Dương thì thầm bí mật: “ mà con , ba ba b.ắ.n s.ú.n.g tệ lắm luôn.”
Tống Dương liền phát nhẹ m.ô.n.g Dương Bảo: “Nói năng cái kiểu gì thế?” Anh khỏi nhớ hẹn hò đầu tiên với Quý Duyên Khanh cũng là ở công viên trò chơi. Khi đó, b.ắ.n 30 phát mà chỉ trúng vỏn vẹn 2 phát, đó bắt đầu tỏa luồng khí lạnh lẽo. Kết quả là hai chẳng làm gì khác, dành cả buổi chiều chỉ để b.ắ.n súng. Lúc đó nghĩ, Quý Duyên Khanh thể đáng yêu đến thế. Tuy nhiên, nếu đổi là để "bắn" cho một phát, sẽ còn thấy hạnh phúc hơn nhiều.
“Kỹ thuật thì kém thật, nhưng mà còn bướng!” Tống Dương buông một câu nhận xét về Quý Duyên Khanh, chỉ về phía : “Tiếp tục , b.ắ.n trúng ít nhất năm phát mới đạt đấy.”
Dương Bảo vì phát đầu tiên b.ắ.n trúng nên đ.â.m chút chủ quan, nhóc giơ s.ú.n.g lên b.ắ.n liên tiếp vài phát nhưng đều trượt sạch. Tống Dương bên cạnh ha hả, quên châm chọc: “Đấy, nãy còn dám khoe khoang với ? là giống hệt ba cháu, tay thối như .”
“Tay con thối , chú ngửi thử mà xem.” Dương Bảo đưa bàn tay mũm mĩm lên mặt Tống Dương, quên gỡ gạc thể diện cho ba : “Tay ba ba cũng thối.”
Tống Dương chợt nhớ đến Quý Duyên Khanh đang ngủ trong phòng khách sạn, cũng chẳng buồn tranh cãi với Dương Bảo thêm nữa, chỉ tay về phía bia bong bóng.
“Bắn cho xem nào.”
Phong cách đưa trẻ chơi của Quý Duyên Khanh và Tống Dương trái ngược , nhưng lạ , Dương Bảo hưởng ứng cái kiểu của Tống Dương.
Tiếng s.ú.n.g "thình thịch" vang lên liên hồi, đến cuối cùng thằng bé thật sự tự minh oan cho cái danh "tay thối" của khi b.ắ.n trúng đủ năm phát. Lúc Tống Dương bế xuống đất, cái đuôi tưởng tượng của nhóc như vểnh ngược lên tận trời xanh vì đắc ý.
Thấy vẻ mặt đó của thằng nhóc mập, Tống Dương nhạo một tiếng: “Nhìn cho kỹ đây, nhóc con!”
Anh cầm s.ú.n.g lên, chỉ thấy những tiếng "đoàng đoàng" vang lên dứt. Mười lăm phát đạn đều trúng đích cả mười lăm quả. Miệng Dương Bảo há hốc vì kinh ngạc, đôi mắt Tống Dương đầy vẻ sùng bái. Đám con trai đang chơi b.ắ.n s.ú.n.g gần đó cũng Dương Bảo bằng ánh mắt ngưỡng mộ vô cùng.
“Ba của em lợi hại thật đấy.” Cô nhân viên trao chú gà bông cho thằng bé. Đám con trai xung quanh cũng đồng loạt gật đầu tán thưởng, thực sự là quá mức siêu phàm.
Dương Bảo ôm khư khư con gà bông, khen Tống Dương thì trong lòng cũng vui lây. Thằng bé ưỡn n.g.ự.c đầy tự hào, nhưng chút chột , nhỏ giọng đính chính: “Chú ba của con, là chú của con thôi ạ.” Cậu nhóc suy nghĩ thêm một chút lí nhí bổ sung: “ mà, chú thích ba ba của con lắm. Vậy con vẫn giữ con gà chứ ạ?”