BẢN GIAO HƯỞNG ĐÊM DÀI - CHƯƠNG 4: VŨ ĐIỆU CỦA NHỮNG KẺ THỐI RỮA
Cập nhật lúc: 2026-01-03 14:08:39
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng cào cấu của Trình Hy dừng khi mười đầu ngón tay bật máu, để những vệt đỏ tươi lớp vữa trắng xám. Phía bức tường xé toạc, một hẹp hiện , mang theo một luồng khí đặc quánh mùi sáp, mùi hôi hám của sự thối rữa che đậy vụng về và mùi hoa nhài khô héo đến nồng nặc. Dưới ánh trăng xanh xao lọt qua những kẽ hở của căn hầm, bí mật mà Trình Hy hằng chôn giấu sâu nhất trong tiềm thức cuối cùng cũng trườn , nhe nanh múa vuốt mặt .
Đó là Lâm Phong.
trong nấm mồ lạnh lẽo nơi nghĩa trang thành phố. Anh đang ở đây, ngay trong tầm tay với của . Cái xác của Lâm Phong đặt một chiếc ghế bành bọc nhung cũ kỹ, tư thế ngay ngắn đến mức cứng nhắc. Toàn bộ cơ thể bảo quản bằng một kỹ thuật tàn nhẫn và tỉ mỉ nhất mà một gã họa sĩ điên loạn thể nghĩ : lớp da nhăn nheo phủ bằng một lớp sáp trong suốt, bóng loáng ánh trăng, khiến trông giống như một con búp bê bằng sáp khổng lồ giam cầm trong sự vĩnh cửu của cái c.h.ế.t.
Trình Hy thét lên. Tiếng thét dường như c.h.ế.t lặng ngay từ khi nó kịp thoát khỏi thanh quản. Khi nỗi kinh hoàng chạm đến đỉnh điểm, con sẽ rơi một trạng thái bình thản dị thường, một loại tỉnh táo bệnh hoạn mà ở đó, ảo giác đều trở nên sắc nét hơn bao giờ hết. Cậu khuôn mặt của xác c.h.ế.t. Đó là một kiệt tác của sự điên rồ. Chính , trong những đêm mộng du kéo dài suốt hai năm qua, dùng kỹ thuật phục chế tranh để vẽ đè lên làn da tái xám của tình. Cậu tỉ mỉ dùng cọ vẽ đôi mắt nâu ấm áp, vẽ bờ môi cong lên như đang định thầm thì một lời yêu đương, và thậm chí là vẽ cả những đường gân xanh nhạt lớp sáp để đ.á.n.h lừa thị giác của chính mỗi khi thức dậy trong bóng tối.
Cậu đưa bàn tay run rẩy chạm gò má cứng đờ của yêu. Lớp sơn dầu lạnh ngắt, ấm, nhịp đập. Mùi hoa nhài tỏa từ những vòng hoa khô quấn quanh cổ khiến Trình Hy thấy choáng váng. Cậu bỗng hiểu tất cả. Ngày hôm đó, khi Lâm Phong rời bỏ , Trình Hy thấy cả thế giới của vỡ tan thành ngàn mảnh. Một nhát d.a.o cắt ngang cuống họng, nhanh gọn và dứt khoát như cách rạch một tấm toan hỏng để hủy bỏ một bức họa ưng ý. Để che giấu tội ác đó chính lương tâm , tự xé đôi linh hồn, kiến tạo nên một thực thể mang tên "Thẩm Ngôn" – một nhân cách chiếm hữu, độc tài và tàn nhẫn. Thẩm Ngôn tồn tại để đóng vai kẻ săn mồi, để mỗi đêm kẻ đó thể trừng phạt , chiếm đoạt , khiến tin rằng chỉ là một nạn nhân đáng thương giam cầm bởi một kẻ thế bí ẩn. thực tế, kẻ thế chính là bóng ma bên trong .
"Em đủ , Hy của ? Hay em giúp em phục chế cả nhịp tim của ?"
Giọng phát từ bên ngoài, mà nó vang vọng trực tiếp ngay bên trong hộp sọ của Trình Hy, trầm thấp, khàn đặc và mang theo một sự mỉa mai cay nghiệt đến tận cùng xương tủy. Trình Hy đầu , nhưng căn phòng vẫn trống rỗng, chỉ những bức tranh dang dở đang trừng trừng. Chỉ cái bóng của bức tường bắt đầu tách rời khỏi chủ thể một cách dị thường. Nó vươn cao hơn, bờ vai rộng hơn, mang theo hình hài uy quyền của Thẩm Ngôn.
Cái bóng từ từ bao phủ lấy Trình Hy, quấn quýt lấy cơ thể như một tấm lụa đen độc hại, thấm đẫm sự tăm tối từng lỗ chân lông. Cậu cảm thấy cơ thể một nữa cưỡng đoạt từ bên trong. Một luồng nhiệt nóng rực bùng lên ở hạ , đối lập với t.ử khí băng giá đang tỏa từ cái xác mặt. Thẩm Ngôn đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chiếm quyền kiểm soát các dây thần kinh vận động, buộc cơ thể Trình Hy phục tùng những d.ụ.c vọng đen tối nhất mà hằng ấp ủ.
“Em tưởng em thể đuổi khi thấy sự thật ?” Thẩm Ngôn thì thầm bằng chính thanh quản của Trình Hy, giọng như tiếng đá mài . “Tôi là kẻ giúp em giữ lấy cái xác thối rữa. Tôi là kẻ ôm hôn em khi em đang run rẩy vì tội . Nếu gánh lấy phần ác quỷ, em c.h.ế.t vì sự hèn nhát của chính từ lâu .”
Trình Hy gào lên một tiếng vô vọng trong tâm trí, cố gắng điều khiển đôi tay để tự bóp cổ, để nhổ tận gốc con quỷ đang trú ngụ bên trong. đôi tay còn theo mệnh lệnh của nữa. Chúng tự ôm lấy bờ vai gầy guộc của , mơn trớn lên những vết c.ắ.n đỏ thẫm từ cuộc hoan ái đêm qua bàn vẽ một cách đầy thô bạo.
Thẩm Ngôn ép quỳ xuống giữa đống hoa nhài khô, đối diện trực diện với cái xác c.h.ế.t lặng của Lâm Phong. Tấm sáp bảo quản trơn trượt và lạnh lẽo chạm da thịt trần trụi của Trình Hy khi Thẩm Ngôn điều khiển áp sát xác c.h.ế.t. Sự tương phản tàn nhẫn giữa một bên là nhục d.ụ.c nóng bỏng đang thiêu đốt bên trong và một bên là cái lạnh thấu xương từ c.h.ế.t khiến Trình Hy rơi một cơn co giật cực độ.
Trong gian chật hẹp của căn hầm bí mật, nơi chỉ ánh trăng xám xịt và mùi t.ử khí làm chứng, một cuộc giao hoan dị dạng bắt đầu diễn . Đêm nay sự chuẩn , giường ấm nệm êm, cũng chẳng chút dịu dàng giả tạo nào. Chỉ sự điên loạn của một kẻ tâm thần phân liệt đang tự thỏa mãn di hài của tình cũ sự điều khiển của một nhân cách ác quỷ.
Thẩm Ngôn thô bạo đẩy cơ thể Trình Hy áp sát xác c.h.ế.t của Lâm Phong. Trình Hy thấy ép hôn lên đôi môi tô điểm bằng sơn dầu đỏ thẫm của – một nụ hôn mang vị đắng chát của hóa chất phục chế và vị lạt lẽo của hư vô. Trong khi đôi môi đang dán chặt xác c.h.ế.t, bàn tay của Trình Hy sự chiếm hữu của Thẩm Ngôn đang tự thám hiểm những vùng nhạy cảm nhất của chính . Những ngón tay dài, gầy guộc tự xâm chiếm bên trong cơ thể với một tốc độ điên cuồng, bỏ qua sự phản kháng yếu ớt của lý trí còn sót .
“Nói , Hy… em đang yêu ai? Yêu cái xác hồn , yêu con quỷ đang mang cho em sự sung sướng đến c.h.ế.t ?”
Giọng của Thẩm Ngôn vang lên giữa những tiếng thở dốc đứt quãng, xen lẫn tiếng sột soạt của hoa nhài khô giẫm nát sàn gỗ mục. Trình Hy thành tiếng, nước mắt rơi xuống gương mặt sơn dầu của Lâm Phong, làm nhòe lớp màu vẽ gò má , tạo thành những vệt đỏ loang lổ như m.á.u tươi đang chảy từ một vết thương hở. Cậu đạt đỉnh trong một tư thế quặn thắt, cơ thể co giật dữ dội, áp chặt lấy lớp sáp lạnh lẽo n.g.ự.c xác c.h.ế.t.
Trong khoảnh khắc cao trào nhất, khi thị giác của Trình Hy trở nên trắng xóa và dây thần kinh như thiêu cháy bởi khoái cảm tột độ, chợt thấy một ảo ảnh kinh hoàng: Lâm Phong từ từ mở mắt. Đôi mắt bằng sơn dầu bỗng trở nên sống động, chứa đựng một nỗi buồn vô hạn và một sự tha thứ tàn nhẫn. Anh đưa bàn tay khô héo, bao phủ bởi lớp sáp lạnh lẽo, từ từ ôm lấy cổ , kéo một nụ hôn sâu thẳm của cõi vĩnh hằng. Đó là một sự thăng hoa đen tối, nơi linh hồn Trình Hy dường như thoát xác, hòa làm một với xác c.h.ế.t và nhân cách ác quỷ thành một thực thể duy nhất của nỗi đau và tội . Cậu rên rỉ, tiếng rên mang âm hưởng của một kẻ đang hành hình nhưng đồng thời cũng đang đạt đến địa ngục của sự đồi bại.
Khi cơn cuồng loạn kết thúc, Trình Hy ngã gục lên vai cái xác, thở yếu ớt và đứt quãng như một ngọn nến sắp tàn trong gió bão. Thẩm Ngôn tạm thời rút lui bóng tối sâu thẳm của tâm trí, để một Trình Hy tan nát, trống rỗng và đẫm mùi t.ử khí. Cậu đó, đầu tựa lồng n.g.ự.c nhịp đập của Lâm Phong, đôi mắt vô hồn vô định của căn hầm bí mật.
Dưới chân cái xác, giữa đống hoa nhài héo úa và bụi vữa, Trình Hy vô tình thấy một cuốn sổ tay nhỏ bìa da vôi vữa che lấp một nửa. Cậu run rẩy cầm nó lên, dùng đôi tay còn hết dư chấn của khoái cảm để mở từng trang giấy. Những dòng chữ bên trong là nét chữ cứng nhắc của , mà là nét chữ mềm mại, phóng khoáng của Lâm Phong. Đó là những dòng nhật ký cuối cùng bằng một nỗ lực phi thường trong những ngày nhận sự bất của yêu:
“Hy… em đang bệnh. Anh Thẩm Ngôn thật, là bóng ma do nỗi sợ hãi và sự chiếm hữu của em tạo để em làm những điều em dám. Anh bao giờ rời bỏ em vì một ai khác, Hy ạ. Anh chỉ tìm bác sĩ, tìm cách cứu em khỏi chính mê cung mà em tự xây dựng. Đêm nay sẽ đưa em , dù em phản kháng thế nào nữa. Nếu em dòng , hãy nhớ rằng yêu em, yêu cả phần ánh sáng lẫn phần tăm tối nhất đang gặm nhấm em. Làm ơn, Hy … hãy tự giải thoát cho bản khỏi kẻ mang gương mặt của nhưng trái tim của quỷ dữ.”
Cuốn sổ rơi khỏi bàn tay đẫm m.á.u của Trình Hy. Thế giới quanh sụp đổ . Vậy là Lâm Phong tất cả. Anh hề chia tay vì hết yêu, c.h.ế.t khi đang cố gắng bảo vệ khỏi sự thôn tính của nhân cách Ngôn. Chính sự chiếm hữu điên cuồng và mù quáng của g.i.ế.c c.h.ế.t duy nhất thực sự hiểu và yêu thương đời . Cậu g.i.ế.c yêu , dùng xác để thỏa mãn nỗi cô độc bệnh hoạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-giao-huong-dem-dai/chuong-4-vu-dieu-cua-nhung-ke-thoi-rua.html.]
Cơn điên một nữa ập tới, nhưng nó mang theo một sự tỉnh táo đến tàn nhẫn. Trình Hy gương mặt sơn dầu của Lâm Phong – tác phẩm mà gọi là kiệt tác, thực chất chỉ là một cái lồng giam cầm linh hồn trong sự ô uế. Cậu vớ lấy lọ dầu lanh dùng để pha màu vẽ đặt ở góc hầm và một chiếc bật lửa cũ.
"Chúng sẽ bao giờ trốn chạy, cũng bao giờ phục chế nỗi đau nữa, Lâm Phong."
Cậu đổ dầu lanh lên những bức tranh dang dở, lên đống hoa nhài khô héo và lên chính cơ thể loang lổ màu vẽ của . Ánh lửa bùng lên từ chiếc bật lửa nhỏ bé, nhanh chóng l.i.ế.m lớp sáp bảo quản dễ cháy xác c.h.ế.t. Khói đen kịt bắt đầu bao trùm lấy căn hầm bí mật, che khuất những tội ác diễn suốt hai năm qua. Trình Hy xuống bên cạnh Lâm Phong, nắm chặt lấy bàn tay khô héo của yêu, mỉm ngọn lửa đỏ rực đang tiến gần, thiêu rụi cả da thịt lẫn tội .
Trong tiếng nổ lách tách của lửa và tiếng sập đổ của vách tường, thấy tiếng gào thét kinh hoàng của Thẩm Ngôn — đang sợ hãi, đang tan biến cùng với sự sụp đổ của một tâm trí nát vụn. Trình Hy còn sợ nữa. Cậu thấy Lâm Phong đang ở cuối hành lang lửa, còn lớp sáp, còn sơn dầu, mỉm và đưa tay đón một cõi hư vô trắng xóa, nơi còn mùi nhài, và còn nỗi đau của sự chiếm hữu.
HOÀN CHÍNH VĂN
Một tuần vụ hỏa hoạn thiêu rụi biệt thự Thẩm gia, vùng ngoại ô hẻo lánh trở với vẻ tĩnh lặng rợn , nhưng mùi khét của nhựa thông, dầu lanh và một thứ mùi hương lạ lùng — mùi hoa nhài thiêu cháy — vẫn lảng vảng trong khí. Đội ngũ pháp y di chuyển chậm chạp giữa những đống tro tàn đen kịt, ánh đèn flash của máy ảnh lóe lên liên tục như những tia chớp lạnh lẽo giữa ban ngày.
Vị thám t.ử già dừng bức tường hầm sụp đổ . Dưới chân ông là hai bộ xương lồng , tay họ vẫn nắm chặt đến mức lửa đỏ cũng thể tách rời.
"Đã xác minh danh tính ?" – Thám t.ử hỏi, giọng khàn đặc.
"Thưa sếp, hồ sơ bảo hiểm và dấu vân tay từ những mảnh xương sót xác nhận: Một là Lâm Phong, mất tích hai năm . Người còn là Trình Hy — chủ sở hữu thực sự của căn biệt thự ." – Người trợ lý trẻ đưa một tập hồ sơ sạm đen vì nhiệt.
Sự thật phơi bày như một nhát dao: Không hề gã tài phiệt nào tên là Thẩm Ngôn. Biệt thự vốn thuộc về Trình Hy. Anh mua nơi bằng bộ tiền đền bù cái c.h.ế.t của yêu, tự nhốt một mê cung tâm thần để phục chế một tình yêu c.h.ế.t. Tất cả những cuộc đối thoại, những trận hoan ái tàn bạo với Thẩm Ngôn thực chất chỉ là màn độc thoại nội tâm giữa hai nhân cách đối lập bên trong một bộ não nát vụn vì tội .
"Còn gã quản gia? Nhân chứng duy nhất mà hàng xóm nhắc đến ?" – Thám t.ử nhíu mày quanh.
Họ tiến gần một khối vật thể kỳ lạ kẹt giữa hai cột gỗ cháy sém ở góc xưởng vẽ. Đó là xác . Khi lớp tro bụi gạt , tất cả những mặt đều lùi vì kinh tởm.
Đó là một hình nhân bằng gỗ và da kích thước bằng thật — loại ma-nơ-canh mà họa sĩ thường dùng để dựng khung hình. hình nhân chế tác một cách quái đản: nó mặc bộ đồ quản gia chỉnh tề, khuôn mặt gỗ bọc bằng những mảng da thực khô héo, ghép nối tỉ mỉ bằng chỉ khâu phục chế.
Bên trong lồng n.g.ự.c rỗng tuếch của hình nhân gỗ là một chiếc máy phát nhạc cũ kỹ. Khi viên cảnh sát vô tình chạm một bánh răng còn sót , chiếc máy phát những âm thanh cọc cạch, rè rè — thứ âm thanh mà Trình Hy, trong cơn điên của , tin rằng đó là tiếng của một quản gia câm lặng đang giám sát .
"Gã quản gia là 'giám ngục' do Trình Hy tự tạo ." – Thám t.ử thầm thì. "Nó bảo đảm rằng bao giờ thoát khỏi vòng lặp tội mà xây dựng. Cả căn biệt thự là một bộ máy điên rồ hoạt động theo sự điều khiển của một linh hồn phân liệt."
Tuy nhiên, vụ án kết thúc một cách đơn giản như . Khi đội pháp y kiểm tra lối thoát hiểm dẫn rừng thông, họ phát hiện một chi tiết khiến ai nấy đều lạnh sống lưng.
Giữa đống tro tàn và bùn đất ẩm ướt, những dấu chân trần vẫn còn mới, dẫn từ đống đổ nát thẳng rừng sâu. Chúng là dấu chân của một đang chạy trốn đám cháy, mà là những bước ung dung, đĩnh đạc.
Trên chiếc ghế gỗ sờn cũ nơi gã quản gia "hình nhân" từng , thám t.ử tìm thấy một mảnh giấy nhỏ bằng da thuộc, hề ngọn lửa chạm tới. Trên đó bằng nét chữ sắc lẹm, lạnh lùng — nét chữ của Thẩm Ngôn:
“Tôi tan biến trong lửa. Tôi chỉ tìm một họa sĩ khác, kẻ cũng đang khao khát phục chế nỗi đau của chính . Hẹn gặp .”
Thám t.ử về phía rừng thông đen kịt, nơi bóng tối dường như đang nuốt chửng ánh sáng ban ngày. Ông hiểu rằng, Trình Hy c.h.ế.t, nhưng "Thẩm Ngôn" — hiện của sự chiếm hữu và phần ác quỷ trong con — dường như tìm cách thoát xác để bắt đầu một cuộc săn mới.