BẢN GIAO HƯỞNG ĐÊM DÀI - CHƯƠNG 3: MẢNH GHÉP CỦA KẺ KHÔNG MẶT
Cập nhật lúc: 2026-01-03 14:08:05
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn mê man của Trình Hy kết thúc bằng một sự tỉnh táo dịu dàng, mà bằng một cú giật đau đớn như thể ai đó đóng một chiếc đinh rỉ sét xuyên qua màng nhĩ. Cậu mở mắt, lồng n.g.ự.c thắt , cố gắng hớp lấy chút khí đặc quánh trong xưởng vẽ tối tăm. Ánh trăng từ những ô cửa sổ cao hắt xuống, nhợt nhạt và lạnh lẽo, biến những giá vẽ xung quanh thành những bóng ma gầy guộc đang canh chừng một kẻ tội đồ.
Cậu vẫn đó, chiếc bàn gỗ cứng nhắc, nơi mà chỉ vài giờ – lẽ là vài thế kỷ – Thẩm Ngôn biến thành một bảng màu sống. Những vệt màu sơn dầu da thịt Trình Hy giờ đây khô , tạo thành một lớp vảy nứt nẻ, khiến mỗi cử động nhỏ nhất cũng làm da đau rát như hàng ngàn lưỡi d.a.o lam khứa nhẹ. Màu đỏ sẫm loang lổ ngực, màu xanh đen của vực thẳm bám chặt đùi… Trình Hy xuống cơ thể , cảm thấy một nỗi ghê tởm dâng lên tận cổ họng. Cậu giống một con , giống một phế phẩm của một gã họa sĩ điên loạn.
Tiếng thì thầm của Lâm Phong từ bức tranh vẫn còn âm vang, lùng bùng trong đại não. “Cứu … Hy…”. Cậu xoay đầu về phía giá vẽ. Bức chân dung vẫn đó, tĩnh lặng ánh trăng. Người thanh niên trong tranh mang gương mặt của , nhưng đôi mắt sâu hoắm như hai cái huyệt mộ trống rỗng. Phải chăng tất cả chỉ là ảo giác do loại rượu mang vị m.á.u đêm qua? Hay đây là sự trừng phạt mà định mệnh dành cho kẻ dám đ.á.n.h cắp gương mặt của c.h.ế.t để lắp ghép d.ụ.c vọng của kẻ sống?
Trình Hy gượng dậy, đôi chân run rẩy bước sàn gỗ lạnh toát. Cậu về phía phòng ngủ để tìm kiếm sự an giả tạo. Một thôi thúc điên cuồng từ bản năng – thứ bản năng của một con thú dồn đường cùng – bảo rằng sự thật ở những gì Thẩm Ngôn . Nó ở những góc khuất mà cố tình che đậy. Cậu vớ lấy chiếc đèn bão cũ đặt ở góc phòng, quẹt diêm. Ánh lửa leo lét bùng lên, nhảy múa những bức tường phủ đầy những phác thảo dị dạng, tạo nên một vũ điệu kinh dị của những bóng đen.
Càng sâu hành lang tầng áp mái, mùi hoa nhài càng trở nên nồng nặc đến mức khiến đầu óc Trình Hy choáng váng. , nó còn thanh khiết. Nó pha lẫn với mùi của giấy cũ mục nát, mùi của sự thối rữa âm thầm và mùi ẩm mốc của những ký ức giam cầm quá lâu. Trình Hy dừng một cánh cửa gỗ nhỏ che khuất một tấm rèm nhung bám đầy bụi mịn và mạng nhện.
Cánh cửa khóa. Nó khẽ hé mở, tạo một vệt đen ngòm như một lời mời gọi đầy ác ý.
Trình Hy bước . Đây là căn phòng của “ vợ quá cố” mà Thẩm Ngôn từng nhắc tới. trái với vẻ hào nhoáng của biệt thự, nơi giống như một xưởng chế tác tâm thần. Trên tường là tranh ảnh, mà là hàng ngàn mảnh giấy vụn dán chồng chéo lên . Trình Hy đưa đèn bão gần, và tim như ngừng đập.
Đó là nét chữ của phụ nữ. Đó là nét chữ của .
Những dòng chữ nghiêng nghiêng, run rẩy nhưng đầy tính bạo lực: “Ngày thứ 100. Hắn vẫn rời . Hắn yêu . Hắn là một con quỷ. Nếu thể yêu khi còn sống, sẽ thuộc về khi c.h.ế.t.”
Bên cạnh những dòng chữ là những tấm hình xé nát dán bằng băng keo ố vàng. Trong ảnh là Lâm Phong, nhưng gương mặt đ.â.m thủng bởi vô lỗ nhỏ, trông như thể ai đó dùng kim khâu để trút giận. Trình Hy loạng choạng lùi , va chiếc bàn trang điểm phủ đầy bụi. Một lọ nước hoa cũ rơi xuống sàn vỡ tan, tỏa thứ mùi nhài nồng gắt, nồng đến mức khiến nôn mửa.
Cậu chiếc gương mờ đục bàn trang điểm. Dưới ánh lửa đèn bão, khuôn mặt hiện nhợt nhạt, hai mắt trũng sâu. Cậu đưa bàn tay vẫn còn dính những mảng màu vẽ khô cứng lên chạm vết c.ắ.n tím tái cổ. Một sự thật kinh tởm bắt đầu nảy mầm trong tâm trí: Tại Thẩm Ngôn rõ vị trí của nốt ruồi eo ? Tại cách làm run rẩy bằng những lời thì thầm mà chỉ và Lâm Phong ?
Câu trả lời vì là Thẩm Ngôn. Mà vì là Cậu.
“Em đang tìm kiếm sự cứu rỗi… tìm kiếm bản án t.ử hình cho chính , họa sĩ của ?”
Giọng của Thẩm Ngôn vang lên đột ngột từ góc tối của căn phòng, trầm thấp và lạnh lùng như tiếng đất rơi xuống nắp quan tài. Trình Hy đ.á.n.h rơi chiếc đèn bão. Lửa phụt tắt, bóng tối ngay lập tức nuốt chửng thứ, chỉ còn thở nồng nặc mùi nhài áp sát ngay gáy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-giao-huong-dem-dai/chuong-3-manh-ghep-cua-ke-khong-mat.html.]
Thẩm Ngôn cho cơ hội để chạy trốn. Hắn ép sấp xuống bàn trang điểm, khiến những mảnh vỡ của lọ nước hoa đ.â.m da thịt . Sự đau đớn nhói lên, nhưng ngay đó là cảm giác tê dại khi bàn tay lạnh lẽo của luồn lớp áo sơ mi rách nát. Hắn dùng móng tay cào nhẹ lên những mảng màu vẽ khô, khiến chúng bong từng mảng, để những vết đỏ rướm m.á.u làn da nhạy cảm.
Cuộc hoan ái sự thăng hoa, nó chỉ sự chiếm đoạt và nhục hình. Thẩm Ngôn thúc mạnh cơ thể giữa những tiếng đổ vỡ của thủy tinh. Trình Hy nghiến chặt răng để bật tiếng , nhưng nỗi đau thể xác thấm tháp gì so với sự sụp đổ của linh hồn. Mỗi va chạm, thấy tiếng nhạo báng của Thẩm Ngôn ngay sát bên tai.
“Nhìn gương , Hy! Nhìn xem em đang quỳ lạy ai?”
Thẩm Ngôn nắm lấy tóc , kéo ngược đầu lên, ép tối tăm nơi chiếc gương đang ngự trị. Trong bóng tối mênh mang, Trình Hy thấy một ảo ảnh khủng khiếp. Người đang Thẩm Ngôn là một con sống, mà là một hình nhân bằng giấy loang lổ màu vẽ. Và Thẩm Ngôn… gương mặt đang tan chảy, biến thành gương mặt của chính Trình Hy nhưng với nụ tàn nhẫn của một kẻ sát nhân.
Dục vọng lúc trở thành một thứ dung môi hóa học, đốt cháy những dây thần kinh cuối cùng của . Trình Hy cong , tiếng rên rỉ hòa lẫn với tiếng nức nở vỡ vụn. Cậu cảm thấy cơ thể đang xé toạc, nghiền nát giữa thực tại và ảo giác. Khi cao trào ập đến, nó mang theo một sự trống rỗng đến tận cùng, như thể linh hồn Thẩm Ngôn hút cạn.
Khi Thẩm Ngôn biến mất bóng tối như từng tồn tại, chỉ để sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc và mùi m.á.u tanh nồng, Trình Hy đó giữa đống giấy vụn sàn nhà. Cậu run rẩy, đôi tay quờ quạng trong bóng tối và chạm một vật cứng chân bàn.
Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ khóa kín. Trình Hy dùng hết sức bình sinh, cầm một mảnh thủy tinh vỡ để nạy khóa. Bên trong vàng bạc, chỉ một xấp ảnh tư liệu và một chiếc nhẫn.
Cậu cầm bức ảnh cùng lên. Đó là ảnh hiện trường vụ t.a.i n.ạ.n của Lâm Phong.
Dưới ánh trăng mờ nhạt, Trình Hy thấy sự thật mà tự tay chôn vùi trong trí nhớ suốt hai năm qua. Chiếc xe của Lâm Phong hề lao xuống vực vì mất lái. Những dấu vết hiện trường cho thấy xe dừng bên đường. Lâm Phong c.h.ế.t vì va chạm. Anh c.h.ế.t vì một nhát cắt ngọt lịm xuyên qua cuống họng, và bao phủ bởi hàng ngàn bông hoa nhài trắng muốt – thứ hoa mà Trình Hy yêu thích nhất.
Cậu xuống bàn tay . Trên ngón tay áp út là chiếc nhẫn phục chế tranh bằng bạc hình con rắn quấn quanh – chiếc nhẫn duy nhất thế giới do tự thiết kế.
Trong bức ảnh chụp cận cảnh bàn tay kẻ thủ ác đang siết lấy cổ Lâm Phong, chiếc nhẫn đó lấp lánh ánh đèn flash của cảnh sát.
Trình Hy khuỵu xuống, thở đứt quãng. Thẩm Ngôn là quỷ dữ từ bên ngoài đến. Thẩm Ngôn chính là nhân cách “Sát nhân” mà tạo để gánh chịu tội cho bản . Mỗi l..m t.ì.n.h với Thẩm Ngôn, thực chất là đang tự hành hạ và thỏa mãn chính tội ác của .
Và kinh khủng hơn cả, mùi hôi thối phát từ phía bức tường ngăn của căn phòng là mùi ẩm mốc. Cậu dùng tay cào cấu lớp giấy dán tường, để lộ một trống hẹp.
Bên trong đó, một cái xác khô héo, ướp bằng sáp và hương liệu, đang ghế với gương mặt phục chế bằng sơn dầu một cách hảo.
Lâm Phong vẫn luôn ở đây. Anh bao giờ rời xa . Anh chính là "bức tranh" cuối cùng mà đang phục chế mỗi đêm bằng chính m.á.u và d.ụ.c vọng của .