BẢN GIAO HƯỞNG ĐÊM DÀI - CHƯƠNG 2: BỨC CHÂN DUNG TỰ HỌA CỦA XÁC CHẾT
Cập nhật lúc: 2026-01-03 14:07:43
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trình Hy thức dậy khi ánh sáng mặt trời xám xịt của vùng núi cao len lỏi qua khe rèm, nhưng cái lạnh trong căn phòng hề tan biến. Toàn đau nhức như một cỗ máy nghiền nát. Ký ức về đêm qua – về khối sương mù đen kịt và sự xâm nhập lạnh lẽo – ùa về khiến run rẩy.
Cậu loạng choạng bước phòng tắm, rùng khi thấy trong gương. Trên làn da trắng nhợt nhạt, những vết hằn đỏ thẫm hình bàn tay và những vết c.ắ.n dọc theo xương quai xanh vẫn còn đó, sống động và rướm máu. Chúng là ảo giác. Đêm qua, một thứ gì đó thực sự ở đây, dày vò trong cơn hoan lạc đầy bệnh hoạn.
khi Trình Hy chạm tay những vết thương, cảm thấy đau. Thay đó là một cơn ngứa ngáy kỳ lạ, như thể hàng ngàn con vi khuẩn đang sinh sôi lớp biểu bì, cố gắng đồng hóa với bóng tối của căn biệt thự .
Có tiếng gõ cửa. Nhịp nhàng và lạnh lùng.
“Cậu Trình, chủ nhân đang đợi ở phòng tranh.” Giọng của quản gia - mà Trình Hy nhận thực chất vẫn thể phát những âm thanh rì rầm như tiếng mài d.a.o vang lên cánh cửa gỗ.
Trình Hy mặc vội chiếc sơ mi cao cổ để che những dấu vết ô uế, hít một thật sâu bước ngoài. Cậu đối mặt với Thẩm Ngôn. Cậu là ai, và tại thể điều khiển cả những cơn ác mộng của .
Phòng tranh ở tầng áp mái, một gian rộng lớn với trần nhà cao vút và những ô cửa kính lớn khu rừng thông c.h.ế.t chóc. Ở giữa phòng, một giá vẽ khổng lồ phủ bằng một tấm vải lụa đen tuyền, trông như một chiếc quan tài dựng .
Thẩm Ngôn đang bên cửa sổ, bóng lưng cao lớn của đổ dài sàn nhà. Hắn vẫn mặc bộ đồ đen cũ, nhưng hôm nay, đôi bàn tay mang một đôi găng tay bằng da mỏng màu trắng, tinh khôi đến mức kỳ quái.
“Ngủ ngon chứ, Trình Hy?” Thẩm Ngôn , nụ môi nhạt nhẽo nhưng ánh mắt dính chặt lấy vùng cổ của , như thể thể xuyên qua lớp vải để thấy những vết c.ắ.n đêm qua.
“Anh phòng đêm qua đúng ?” Trình Hy nghiến răng, giọng khàn đặc.
Thẩm Ngôn bước gần, tiếng giày da gõ xuống sàn gỗ vang lên khô khốc. Hắn đưa tay lên, dùng ngón tay đeo găng lướt nhẹ qua vành tai . “Tôi ở khắp nơi trong căn nhà , Hy . Tôi là khí em thở, là bóng tối em sợ hãi… và là d.ụ.c vọng mà em đang cố giấu kín.”
Hắn đột ngột giật phắt tấm vải đen giá vẽ.
Trình Hy c.h.ế.t lặng. Bức tranh cần phục chế là chân dung một đàn bà quý tộc như tưởng. Đó là một bức tranh sơn dầu khổ lớn, vẽ một nam thanh niên giường trong tư thế quằn quại, cơ thể bao phủ bởi những nhành hoa nhài trắng muốt. Điều kinh hoàng là gương mặt của trong tranh vẽ thiện, nhưng hình dáng cơ thể, nốt ruồi eo, và cả vết sẹo nhỏ ở đầu gối… đều giống hệt Trình Hy.
“Đây là… ?” Trình Hy lùi , thở dồn dập.
“Đây là ‘Người tình của cái c.h.ế.t’.” Thẩm Ngôn thì thầm, giọng trở nên ma mị. “Vợ vẽ nó khi bà phát điên. Cô cô thấy một linh hồn lạc lối sẽ đến đây để thiện nó bằng chính m.á.u của . Nhiệm vụ của em là phục chế màu sắc, mà là vẽ lên khuôn mặt của chính em… bằng cảm giác của đêm qua.”
Thẩm Ngôn ép Trình Hy xuống chiếc ghế gỗ giá vẽ. Hắn phía , áp lồng n.g.ự.c lạnh lẽo lưng , đôi tay găng trắng bao phủ lấy bàn tay đang run rẩy cầm cọ của Trình Hy.
“Vẽ .” Hắn lệnh, thở mang vị đắng của cà phê và vị mặn của m.á.u phả gáy .
Khi ngọn cọ chạm mặt toan, một cảm giác kỳ quái ập đến. Màu sơn đỏ bảng màu dường như tự bốc cháy, biến thành một thứ dung dịch nóng hổi. Thẩm Ngôn để Trình Hy yên, bàn tay bắt đầu thám hiểm xuống lớp áo sơ mi của , tìm đến những vết thương đêm qua và nhấn mạnh đó.
“Á…” Trình Hy bật một tiếng rên rỉ đau đớn, nhưng ngay lập tức thế bằng một khoái cảm tê dại.
Thẩm Ngôn thô bạo xé mở hàng cúc áo của , để lộ cơ thể đầy dấu vết tím tái ánh sáng ban ngày. Hắn dùng sương mù nữa, là da thịt thật sự. Hắn xoay ghế , ép Trình Hy đối mặt với , thô bạo đẩy ngửa lên chiếc bàn làm việc đầy màu vẽ và dung môi.
Tiếng những lọ dung môi va , đổ vỡ, chất lỏng trong suốt và hăng hắc chảy tràn mặt bàn, thấm đẫm lớp áo sơ mi mỏng manh của . Trình Hy thở dốc, lưng chạm mặt gỗ lạnh lẽo, nhưng phía là lồng n.g.ự.c nóng rực của Thẩm Ngôn đang áp chế.
“Em xem, màu sắc nào hợp với nỗi đau của em nhất?” Thẩm Ngôn thì thầm, bàn tay đeo găng trắng của cầm lấy một cây cọ lớn, nhúng trực tiếp bảng pha màu đỏ thẫm như m.á.u đặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-giao-huong-dem-dai/chuong-2-buc-chan-dung-tu-hoa-cua-xac-chet.html.]
Hắn bắt đầu bằng sự vuốt ve. Hắn bắt đầu bằng một nét vẽ.
Ngọn cọ đẫm màu sơn lạnh ngắt lướt một đường dài từ hõm cổ của Trình Hy, qua xương quai xanh dừng ngay đỉnh n.g.ự.c trái. Sự tương phản giữa cái lạnh của màu vẽ và sự nhạy cảm của da thịt khiến Trình Hy co rúm , một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát từ cuống họng.
“Màu đỏ … nó thật đơn điệu khi ở toan.” Thẩm Ngôn dùng tay còn xé toang vạt áo của , để lộ cơ thể trắng sứ giờ đây đang vấy bẩn bởi vệt màu đỏ rực. “ khi nó trộn lẫn với sự run rẩy của em, nó mới thực sự sống.”
Hắn cúi xuống, để hôn, mà để l.i.ế.m vệt màu còn kịp khô n.g.ự.c . Vị đắng của hóa chất sơn dầu và vị mặn của mồ hôi trộn lẫn đầu lưỡi. Trình Hy nức nở, đôi tay vô lực bám mép bàn, những ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch. Cậu cảm thấy giống như một bức tranh đang một họa sĩ điên loạn bôi xóa và tái cấu trúc.
Sự xâm nhập diễn ngay đó, đột ngột và bạo liệt giữa đống hỗn độn của màu vẽ và cọ vẽ. Thẩm Ngôn thốc mạnh cơ thể lên, ép đôi chân thon dài của Trình Hy quắp chặt lấy hông . Trong gian nồng nặc mùi hăng hắc của nhựa thông và dầu lanh, nhịp độ của cuộc hoan ái trở nên điên cuồng như những nét vẽ loạn xạ của một kẻ đang lên cơn co giật sáng tạo.
“Nhìn bức tranh !” Thẩm Ngôn gầm khàn, bàn tay bóp chặt cằm , ép gương mặt đẫm nước mắt của Trình Hy hướng về phía giá vẽ.
Dưới ánh sáng xám xịt của buổi sáng rừng sâu, Trình Hy thấy một cảnh tượng hãi hùng. Theo mỗi nhịp đẩy của Thẩm Ngôn, theo mỗi tiếng rên rỉ vỡ vụn của , những mảng màu bức chân dung phía dường như tự chuyển động. Màu đỏ của sơn dầu bắt đầu chảy xuống, nhưng chảy mặt toan, mà nó nhỏ giọt xuống sàn nhà như m.á.u thật. Gương mặt của Lâm Phong tranh bắt đầu vặn vẹo, đôi mắt trợn trừng, dường như đang chứng kiến cảnh tượng đồi bại với một sự phẫn nộ tột cùng.
Khoái cảm lúc còn là sự thăng hoa, nó là một loại hình phạt thể xác. Thẩm Ngôn dùng bàn tay đầy màu vẽ vuốt ve khắp cơ thể Trình Hy, biến thành một tác phẩm nghệ thuật loang lổ sắc xanh đen của vực thẳm và sắc đỏ của tội . Những dấu tay màu sắc in hằn đùi, eo, như những xiềng xích vô hình trói buộc kẻ thế .
“Anh là ai… Thẩm Ngôn… là ai?” Trình Hy mê sảng, đôi mắt bắt đầu trắng dã khi khoái cảm chạm đến ngưỡng chịu đựng cuối cùng.
“Tôi là kẻ vẽ nên em.” Thẩm Ngôn thúc mạnh cuối, giọng vang vọng như tiếng sấm trong đầu . “Và hôm nay, thiện kiệt tác của .”
Giữa những nhịp thở dồn dập và mùi hăng hắc của nhựa thông, trí não Trình Hy bắt đầu phân mảnh. Cậu còn cảm thấy là một thực thể bằng xương bằng thịt đang bàn vẽ nữa. Trong cơn khoái lạc tàn bạo, thấy tan chảy, biến thành thứ chất lỏng sền sệt mà Thẩm Ngôn đang dùng để phết lên mặt toan.
Cái đau đớn từ những cú thúc mạnh mẽ của Thẩm Ngôn bắt đầu hòa quyện với những ký ức rời rạc về Lâm Phong. Cậu nhớ về những ngày xưa cũ, khi đôi bàn tay của Lâm Phong cũng từng mơn trớn cơ thể , nhưng nó mang theo sự ấm áp của nắng mùa xuân, chứ sự lạnh lẽo như . Thế nhưng, tại cơ thể phản ứng dữ dội hơn sự dày vò của con quỷ ? Tại mỗi Thẩm Ngôn thầm thì tai những lời nhục mạ, m.á.u trong sôi lên một cách điên cuồng đến thế?
"Nhìn ... Trình Hy... kẻ đang sở hữu em." Thẩm Ngôn siết chặt cổ , ép đối diện với thực tại tàn khốc.
Trong đôi mắt của Thẩm Ngôn, Trình Hy thấy bóng dáng của yêu cũ nữa. Hắn là một vực thẳm đen ngòm, một thực thể quá khứ, tương lai, chỉ một sự hiện diện áp đảo của d.ụ.c vọng. Cậu bỗng nhận một sự thật kinh hoàng: Thẩm Ngôn đang thế cho Lâm Phong. Ngược , đang dùng gương mặt của Lâm Phong để tiêu diệt chút lý trí cuối cùng của , để biến thành một kẻ nô lệ cho khoái lạc và nỗi đau.
Khi cao trào ập đến, Trình Hy cảm thấy như một luồng ánh sáng trắng xóa nổ tung trong đại não. Mọi âm thanh xung quanh im bặt. Cậu thấy đang giữa một cánh đồng hoa nhài trắng muốt, nhưng mỗi bông hoa đều một con mắt đang trừng trừng. Dưới chân , đất đá hóa thành bàn tay, kéo chìm xuống lòng đất tối đen. Đó là cái c.h.ế.t, đó là sự giam cầm vĩnh cửu trong một bức tranh mà chính góp phần thiện bằng m.á.u của .
--------------------------------------------------------------------------------------------
Khi Thẩm Ngôn rời khỏi cơ thể , tiếng khóa quần và tiếng chỉnh trang trang phục vang lên đều đặn, lạnh lùng như một bản báo cáo định kỳ. Hắn dành cho một sự vỗ về nào. Hắn chỉ đó, rút một chiếc khăn lụa trắng từ túi ngực, chậm rãi lau sạch những vệt màu đỏ và xanh đang dính ngón tay .
Trình Hy co quắp bàn gỗ, thở vẫn còn đứt quãng. Màu vẽ da thịt bắt đầu khô , tạo thành một lớp vảy nứt nẻ, khiến cảm giác như là một tác phẩm điêu khắc bỏ hoang. Cậu cố gắng cử động nhưng tê dại,
Trên giá vẽ, bức chân dung nam thanh niên trong tranh giờ đây một gương mặt rõ nét—đó là Trình Hy, nhưng đôi mắt là của c.h.ế.t. Và bên góc bức tranh, một dòng chữ đỏ tươi hiện lên: "Kẻ đ.á.n.h cắp linh hồn."
"Nghỉ ngơi , họa sĩ của ." Thẩm Ngôn ném chiếc khăn đẫm màu xuống sàn, giọng trở về vẻ lịch lãm c.h.ế.t . "Bức tranh hôm nay . nó vẫn thiếu một thứ... một chút linh hồn thực sự. Có lẽ ngày mai, chúng sẽ bắt đầu phục chế đến phần 'tim' của nó."
Dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch như m.á.u đang hắt qua cửa sổ, bức chân dung Trình Hy vẽ bỗng nhiên đổi. Người nam thanh niên trong tranh – kẻ mang gương mặt của Trình Hy nhưng đôi mắt c.h.ế.t – từ từ nâng bàn tay trong tranh lên.
Trình Hy nín thở, tim như ngừng đập. Bàn tay trong tranh chạm bề mặt của tấm toan từ bên trong, tạo thành một vết lồi rõ rệt như thể x.é to.ạc lớp vải để bước ngoài. Và , một giọng thầm thì, khàn đặc phát từ bức tranh, lấp đầy căn phòng trống trải:
"Cứu ... Hy... Hắn đang ăn thịt ..."
Đó là giọng của Lâm Phong. Thật sự là giọng của Lâm Phong.
Trình Hy thét lên một tiếng khô khốc ngã gục xuống sàn nhà, lịm trong cơn kinh hoàng tột độ. Trên bàn vẽ, lọ dung môi cuối cùng đổ xuống, chất lỏng trong suốt xóa nhòa những vết chân của Thẩm Ngôn, chỉ để mùi hoa nhài nồng nặc và sự hiện diện của một linh hồn đang giam cầm trong những mảng màu sơn dầu nhầy nhụa.