BẠN CÙNG PHÒNG TRÀ XANH - 6

Cập nhật lúc: 2025-08-26 15:02:30
Lượt xem: 317

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi vội trấn an bản : Còn mỗi với thì chứ, sợ gì? Lẽ nào dám ăn thịt ?

 

Vừa nhét chìa khóa ổ và xoay, cửa phòng mở .

 

---

 

### 15

 

Vừa khép cửa , một bóng đen phủ lấy .

 

Tôi xoay , ngay lập tức ai đó ép góc tường, mang theo chút mùi rượu nhè nhẹ.

 

Khoảng cách gần đến mức thở ấm áp của Tề Nghiễn phả lên mặt , tạo một cảm giác mờ ám khó diễn tả.

 

Trái tim bỗng khựng hai nhịp. Sau khi lấy tinh thần, liền đẩy , bực hoảng: "Tề Nghiễn, uống nhiều ? Gần sát thế làm gì, mau buông !"

 

Tôi giãy dụa chửi mắng, ngẩng đầu lên thì bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của .

 

Đuôi mắt của Tề Nghiễn đỏ lên, đôi mắt ẩn trong một tầng sương mỏng, cứ như thế.

 

Trong khoảnh khắc đó, lời định đều bay biến sạch, đầu óc trống rỗng.

 

Giọng trong trẻo giờ đây mang theo chút nghẹn ngào, cẩn trọng và dè dặt đến lạ.

 

Cả phòng yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi. Giọng vang lên, như mũi tên đ.â.m thẳng tai :

 

"Anh , nếu thích con trai, thể cân nhắc em ?

 

"Em… em cần theo đuổi, em tự dâng lên đây."

 

Hai câu như tiếng sấm nổ tung trong đầu, để một trống mơ hồ. Trái tim đập thình thịch ngừng.

 

---

 

Tề Nghiễn gì?

 

Cậu … đang tỏ tình với ?

 

Cậu thích ?!

 

---

 

Toàn cứng đờ, ký ức về những hành động của hiện lên trong đầu, từ mơ hồ đến rõ ràng.

 

Chẳng trách thích mặc đồ giống .

 

Chẳng trách mỗi tắm xong đều mặc áo mà qua mặt .

 

Chẳng trách luôn đổi chỗ để đến gần .

 

Chẳng trách mỗi chuyện hoặc chạm , đỏ mặt.

 

Thì là "nam xanh" như nghĩ, mà là vì… thích ?

 

Tôi bỗng thấy bối rối, trái tim như một cảm xúc mới lạ lấp đầy. Chỉ ngơ ngác trai mặt, mắt đỏ hoe, đang .

 

---

 

### 16

 

"Vậy nên, thể… cân nhắc em ?"

 

Tôi dám thẳng mắt Tề Nghiễn, chỉ khẽ : "Tôi từng nghĩ đến chuyện… ở bên con trai. Xin nhé."

 

Đừng cân nhắc , từ đến giờ bao giờ nghĩ sẽ một con trai thích , chứ đừng là tỏ tình.

 

Giây phút , đầu óc chỉ hỗn loạn. Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Tề Nghiễn, bất giác thấy mềm lòng.

 

Chẳng lẽ nặng lời quá?

 

"Thật cũng thể chấp nhận… Chỉ là… nghĩ đến thôi."

 

"Chưa từng nghĩ đến chuyện yêu con trai."

 

"Tôi kỳ thị đồng tính."

 

Giọng càng ngày càng nhỏ, gần như thể thấy.

 

Tề Nghiễn như tiếp thêm hy vọng, ánh mắt ánh lên tia sáng lấp lánh như những vì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-tra-xanh/6.html.]

 

"Vậy… Nhiên ca… Ý là em thể theo đuổi ?"

 

---

 

Có lẽ là từng gặp cảnh con trai lớn thế , cảm thấy bối rối và hoảng loạn. Đầu óc như mụ mị

 

Nghe câu hỏi , tim mềm nhũn, bất giác gật đầu: "Ừm."

 

---

 

Gương mặt thanh tú của Tề Nghiễn bỗng sáng bừng, nụ hân hoan: "Cảm ơn Nhiên ca, em nhất định sẽ làm ."

 

Nghe , cúi đầu, trong lòng gào thét ngừng.

 

Chết tiệt! Sao mềm lòng thế !

 

Sao đồng ý chứ!

 

Tôi… ghét cái thế giới c.h.ế.t tiệt . Tôi ghét bản .

 

---

 

Lời như bát nước đổ , chỉ thể âm thầm nuốt trong. 

 

---

 

### 17

 

Hôm , Tề Nghiễn thực sự làm đúng lời hứa, bắt đầu theo đuổi .

 

Tôi quen ngủ nướng, sẽ mua sẵn bữa sáng, giữ chỗ cho .

 

Trong các tiết học tự chọn cuộc họp, luôn cạnh , ánh mắt đầy ý và dịu dàng, ngập tràn yêu thương.

 

Mỗi khi định từ chối, đôi mắt đẽ của phủ lên một tầng nước, khiến thể thốt lời từ chối.

 

Tôi thực sự thắc mắc, mềm lòng đến ? Sao thể nắm bắt tâm lý một cách hảo như thế?

 

Tôi chỉ còn cách cam chịu, bởi dù đây cũng là chuyện đồng ý từ đầu.

 

---

 

### 18

 

Vừa nộp xong tài liệu cho giáo viên hướng dẫn, đường trở về ký túc xá, nhận một loạt tin nhắn từ chị gái.

 

Vừa gọi video với chị, chị nhận khuôn mặt tiều tụy của đứa em trai yêu quý và lập tức hỏi han.

 

Tôi bèn trút hết bầu tâm sự với chị, kể hết chuyện về Tề Nghiễn. Ai ngờ, xong, chị vẻ mặt kỳ lạ. Một cô gái mặc đồ giống hệt chị xuất hiện trong khung hình, và đó chị vội cúp máy.

 

Tôi cảm thấy vô cùng khó hiểu…

 

Vừa kết nối cuộc gọi, bước .

 

Giọng chị gái vang lên qua tai , phần ngập ngừng:  

"Thế em tính bây giờ?"

 

Tôi thở dài, buồn bực đáp:  

"Thì làm gì nữa, đành chịu thôi."

 

"Nhỡ , chẳng em dỗ ? Mà em giỏi dỗ dành."

 

Phiền c.h.ế.t !

 

Bên , chị dừng một chút, như đang chuyện với ai đó, mới :  

"Em phản cảm khi theo đuổi em ?"

 

Phản cảm?

 

Không hẳn là thế…

 

Tề Nghiễn chỉ là thích , cũng làm điều gì .

 

Hơn nữa, cũng với .

 

"Không đến mức đó, chỉ là cảm thấy kỳ quặc, khó chịu."

 

 

Loading...