Trong lúc và cha dượng mắng te tua, cẩn thận sang Chu Bách Xuyên.
Ánh mắt vặn chạm , đen sâu và lạnh.
“Đây là lý do hai hôm nay em khó chịu?”
“…Ừm.”
Tôi ngượng ngùng gật đầu.
“Anh giải quyết cho.”
“Không cần, em… tự làm .”
Chu Bách Xuyên kìm , nhưng vẫn buông .
Tôi hít sâu, :
“Con thể kiểm tra ghép thận. đồng ý một điều.”
Mẹ mắt sáng rực:
“Con !”
“Dù kết quả phù hợp , từ nay con với còn quan hệ.”
“Coi như con trả xong ân sinh dưỡng.”
“Mỗi một đường, liên quan nữa.”
Mẹ há miệng định từ chối, nhưng cha dượng vội vàng gật đầu:
“Được! Làm theo con !”
12
Tôi kiểm tra.
Và lẽ ông trời về phía .
Một tuần , kết quả: phù hợp.
Mẹ và cha dượng bệt hành lang bệnh viện, mặt trắng bệch như mất hồn.
Điều đó nghĩa là — họ chỉ thể chờ hiến tạng, hoặc gần 50 tuổi còn sinh thêm đứa nữa.
Tôi họ, và đứa em trai giường bệnh.
Mặt nó tái nhợt, hình béo núc, ánh mắt vẫn tràn ngập hận thù khi .
Tôi mỉm nhạt.
Người bạc đầu tiễn con đoản mệnh… chẳng là báo ứng ?
“Tài sản trong nhà cần. Cứ vứt hết.”
“Từ nay đừng tìm nữa. Tôi sẽ chuyển hộ khẩu sớm.”
Tôi .
Chu Bách Xuyên cha dượng và bằng ánh mắt lạnh như dao, đuổi theo .
đúng lúc đó — chuyện xảy .
Em trai đột nhiên lao khỏi giường, chạy thẳng tới .
“Tất cả đều do mày!”
“Đồ chổi! Mày hại tao!”
Lúc đến đầu cầu thang, nó gần quá nhanh.
Tôi kịp né — chỉ cảm giác lực đẩy mạnh hất khỏi bậc thang.
ngay khoảnh khắc mất thăng bằng — ôm chặt lấy .
Trong tiếng la hét của và cha dượng, cơ thể ngừng lăn xuống.
Tôi hoảng loạn ngẩng đầu thì thấy Chu Bách Xuyên .
Trên trán va mà rách một đường dài, m.á.u đỏ chảy xuống mặt — chói mắt đến mức làm run rẩy.
13
Tôi lập tức báo cảnh sát, em trai đưa .
nó còn nhỏ, lẽ chỉ nhắc nhở.
Cha dượng và mắng vài câu vội đến đồn xin tha cho nó.
Còn thì lo lắng chờ kết quả kiểm tra của Chu Bách Xuyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-mat-tri-nho-moi-ngay-deu-doi-ngu-cung-toi/5.html.]
Bác sĩ :
“Chỉ rách trán một chút, sẽ để sẹo nhỏ.”
“Những thứ khác đều . Ngược , não chuyển biến hơn.”
“Khả năng hồi phục ký ức bình thường sẽ xảy trong hai ngày tới.”
Tôi sững .
“Vậy… đoạn ký ức dư vẫn còn ạ?”
“Phần lớn khả năng là .”
“Thậm chí những chuyện xảy gần đây cũng thể nhớ.”
Tôi nghẹn .
Vậy trong mắt , trở về thành một bạn cùng phòng chỉ chút tồn tại mờ nhạt?
Tâm trạng rơi xuống đáy.
Tôi về phòng bệnh, định tranh thủ chút thời gian cuối cùng để ở cạnh .
bước , liền khựng .
Chu Bách Xuyên đang bằng ánh mắt lạnh lẽo và sắc bén — còn chút dịu dàng nào.
Đó chính là ánh mắt của Chu Bách Xuyên thật sự.
Lạnh nhạt, cao ngạo, xa cách.
Cậu hồi phục .
Giấc mơ của … tan vỡ thời hạn.
Tay buông thõng bên bất giác siết chặt , móng tay đ.â.m lòng bàn tay đau rát.
Tôi gắng gượng nặn một nụ dịu dàng: “Chu Bách Xuyên, tỉnh ?”
“Ừ.”
Cậu gật đầu nhàn nhạt, nhưng bất ngờ phát hiện tai đỏ bừng như chảy máu.
Nóng ?
Trong phòng bệnh nhiệt độ cũng cao lắm.
Tôi nghĩ nhiều, tiếp tục gượng gạo giải thích tình hình với .
“Trước đó gặp tai nạn, va đầu. Rồi liên lạc với em, nhờ em chăm sóc.”
“Dù cũng là bạn cùng phòng, em đương nhiên chăm sóc .”
Chu Bách Xuyên chỉ lặng lẽ .
“Làm phiền em , Tống Dụ.”
“Không… gì. Anh nghỉ ngơi .”
“Sau khi xuất viện, nhất nên liên hệ với gia đình. Đây là các kết quả kiểm tra của .”
“Em còn việc khác làm, nhé.”
Tôi khách sáo quan tâm, đặt tập giấy xét nghiệm cạnh .
Chu Bách Xuyên bất ngờ gọi , vẻ mặt khó hiểu.
“Tống Dụ, em chuyện gì khác với ?”
“Không… . Nếu là chuyện viện phí thì chuyển khoản cho em là .”
Tôi chột phủ nhận.
Không lẽ tự thú nhận rằng suốt thời gian qua lợi dụng lúc mất trí nhớ?
Nhìn dáng vẻ thì chắc là nhớ , càng thể .
Mọi trong trường cũng ai dám hỏi trực tiếp về chuyện yêu đương giữa và , chỉ cần âm thầm bảo là chia tay là xong.
Nghĩ đến đây, nụ gượng gạo mặt sắp giữ nổi nữa.
“Chu Bách Xuyên, nghỉ ngơi cho nhé. Tạm biệt.”
Tôi định rời , nhưng kéo mạnh một vòng tay, ôm chặt lấy.
Còn kịp phản ứng, Chu Bách Xuyên nghiến răng, bóp lấy má .
“Hôm qua còn gọi là chồng, giờ giả bộ quen?”
Tôi c.h.ế.t lặng.
Cậu … vẫn nhớ ??