Bạn cùng phòng không che giấu ham muốn với tôi nữa - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-12-17 01:03:29
Lượt xem: 80
1
Bọn thu nợ đến nhà gây sự.
Lần bố chạy thoát, ông đám bắt quỳ sát đất. Mấy ngày qua, chúng chuyển hết đồ đạc giá trị trong nhà , nhưng vẫn còn thiếu hai mươi lăm vạn.
Ông tỉnh ngộ, nhưng ngờ ông vẫn hối cải. Một năm ông lừa, một ván bài thua mất năm mười vạn, truy đòi nợ.
Tên đại ca thu nợ, đầu đinh, cánh tay đầy hình xăm, mặt vết sẹo dài xuyên qua gương mặt, hạng lành.
Hắn xoay con d.a.o trong tay, một chân đạp lên ghế nhà , giọng điệu âm trầm: "Thằng già , còn thiếu hai mươi lăm vạn đấy? Không đòi tiền, tao sẽ c.h.ặ.t t.a.y mày mang về nộp."
Bố xong lập tức lóc t.h.ả.m thiết, van xin ngừng: "Long Ca, sẽ gom tiền ngay, cho thêm thời gian."
Gã đàn ông tên Long Ca khinh khỉ : "Cho thêm thời gian chắc mày trốn nước ngoài mất. Mấy tháng nay tao canh me quanh nhà mày mãi mới bắt , làm tha ? mà..."
Hắn kéo dài giọng , dùng ánh mắt dăm tà liếc về phía : "Thằng con trai mày xinh xắn đấy, đem bán , chắc đầy một năm là trả gốc lẫn lãi. Ít nhất tao sẵn sàng bỏ hai nghìn cho đầu của nó."
Nghe đến đây còn gì hiểu? Tên Long Ca chiếm đoạt , còn bán trả nợ. Bố run rẩy mặt , trong mắt ánh lên chút hi vọng, lẽ ông mong tự nguyện .
Như ông sẽ còn giả vờ từ chối đôi câu, cuối cùng đành "đau lòng" đồng ý. Đám du côn nhe những nụ khiến phát ốm, từng đứa từng đứa tiến về phía .
Tôi vội vàng hét lên: "Tôi... thể vay tiền."
Bước chân dừng , tim đập thình thịch. Lúc trong đầu chỉ nghĩ đến Giang Hành, bạn cùng phòng đại học luôn thèm cặp đào của , bao đề nghị thử quan hệ với .
Tôi run rẩy cầm điện thoại lên gọi. Thực lòng chắc giúp , dù hồi đại học chúng cũng đối đầu kinh khủng lắm .
Lúc thất nghiệp, Giang Hành liên tục chọc phá. Cuối cùng kìm cơn giận, hẹn nhà vệ sinh đ.á.n.h một trận. Tôi thua t.h.ả.m hại.
Cậu đỡ một cú đ.ấ.m của , lập tức khóa chặt . Giang Hành đ.á.n.h trả, mặt đen như mực gầm gừ: "Từ Văn, nếu vì thích em, đ.â.m c.h.ế.t em ."
Vừa dứt lời, bất chấp sự giãy giụa của , đẩy mạnh buồng vệ sinh, hung bạo cướp nụ hôn đầu đời .
Môi rớm m.á.u những cái c.ắ.n điên cuồng, nhưng vẫn buông tha. Hơi thở nóng rực di chuyển xuống cổ, xương đòn, đôi tay thô bạo tiếp tục tháo cúc áo ...
Nếu vì thét lên sợ hãi, lẽ Giang Hành làm chuyện đó ngay tại đây. Nhìn những giọt nước mắt lăn dài, dừng tay. Lưng tựa cửa, bực dọc rút điếu t.h.u.ố.c trong túi châm lửa.
Dưới ánh mắt thiêu đốt của , khép vội khuy áo, co ro trong góc. Lúc điên thật , dám gọi Giang Hành chỗ vắng. Bỏ qua gia thế hùng mạnh của ở Bắc Kinh, chỉ riêng khả năng solo, cũng chắc thắng nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-khong-che-giau-ham-muon-voi-toi-nua/chuong-1.html.]
Hút xong điếu thuốc, giọng mới lạnh lùng vang lên: "Hôn mà như tra tấn ? Khóc như heo đem làm thịt."
Dù mặt mũi nhếch nhác, tuyệt đối như miêu tả. Tỉnh táo trở , dám cãi , chỉ cúi gầm mặt im lặng. trong mắt Giang Hành, đó là sự thừa nhận.
Cậu khẩy, tắt tàn t.h.u.ố.c trong nắm đấm, nghiến răng : "Được lắm Từ Văn! Em gan!"
Nói xong, hậm hực đóng sầm cửa bỏ . Từ đó về , Giang Hành bao giờ ký túc xá.
Sự việc mới xảy hơn một năm , lo lắng nghĩ: Nếu Giang Hành giúp , làm ? Còn thể nhờ ai đây?
Đang miên man suy nghĩ, điện thoại bỗng rung lên báo cuộc gọi nhận. Giọng Giang Hành uể oải pha chút vui vẻ khó nhận : "Có việc gì?"
Tôi siết chặt điện thoại, dè dặt cất lời: "Giang Hành... thể cho mượn ít tiền ?"
Giang Hành im lặng. Thời gian trôi qua từng giây, xung quanh những đang chực chờ xông . Chỉ cần từ chối, họ lập tức sẽ xúm như ong vỡ tổ.
Nghĩ đến đây, lưng lạnh toát, mồ hôi trán túa ngừng. lúc tưởng chừng Giang Hành sẽ đồng ý, khẽ : "A Văn, cho mượn tiền... thì em thể cho cái gì?"
Tôi c.ắ.n chặt môi: "Tôi thể trả lãi cao hơn ngân hàng."
Đầu dây bên bật khinh bỉ: "A Văn, em gì mà. Tiền bạc thiếu, em thể cần trả. thứ ... em cũng đưa, đúng ?"
"Suy nghĩ kỹ xem sẵn sàng trả giá như để lấy tiền . Tôi thích ép ." Nói xong, Giang Hành im lặng, như đang cho thời gian cân nhắc.
Một đám một cá nhân, tự nhiên phân biệt rõ. Hơn nữa Giang Hành... ít nhất bệnh hoạn. Tôi nuốt nước bọt, đáp: "Được."
Giang Hành khẽ: "Tiền chuyển ngay. Hai ngày nữa sẽ cho đến đón em. Thu dọn đồ đạc cho t.ử tế . A Văn, đừng trốn nhé... thì sẽ phát điên đấy."
"Vâng... trốn." Tôi ngoan ngoãn đáp.
Tôi rõ bản lĩnh của Giang Hành. Tôi thể nào chạy thoát.
Người của Giang Hành quả nhiên đến đúng giờ. Tôi thu dọn đồ đạc rời khỏi căn nhà .
Trước khi , bố nắm chặt cổ tay hỏi: "Con bạn giàu từ khi nào thế? Có thể xin thêm chút tiền ? Đêm qua bố mơ lắm, bố đảm bảo sẽ thắng lớn."
Tôi lạnh lùng liếc ông, khẽ chế nhạo, dứt khoát giật tay . Sau khi nghiệp đại học, tìm công việc lương cao ở Bắc Kinh.
Rồi bảo bố đ.á.n.h thành thực vật. Dù hận ông, vẫn nghỉ việc về quê chăm sóc. Về đến nơi mới đây là trò lừa đảo. Ông chuốc say , trộm hết tiền đ.á.n.h bạc.