Lúc đó, đang cúi đầu xem một đống tin nhắn thắc mắc của em trai , thấy thì sững . Sau đó, chậm rãi ngẩng đầu, thẳng mắt trai. Mắt Trần Du giống Mặt Trăng treo cao, mí mắt kép hẹp, , thể khiến chìm đắm.
"Vậy thì em… ở ."
Nói , cảm thấy mặt nóng.
tối hôm đó, Trần Du ở vì ngày mai, em trận đấu bóng rổ, về trường.
Sau khi chơi game với một lúc thì em dậy, rời . Tôi tiễn em cửa, lòng tiếc nuối.
Đột nhiên, trai đầu : "Ôn Ngôn, ngày mai, đến ?"
"Trận bóng rổ ngày mai?"
"Ừ."
"Em đến ?"
"Ừ, em xem em đánh bóng." Vừa , Trần Du đột nhiên giơ tay chạm ngón tay , chỉ chạm một cái lập tức thu tay về, động tác ý cầu xin và thăm dò: "Được ?"
Tôi gật đầu: "Được."
Trần Du rời với tâm trạng .
Tôi chậm rãi lên giường.
Trên điện thoại, em trai vẫn ngừng tò mò mà hỏi gọi Trần Du qua làm gì, Trần Du về đến ký túc xá hưng phấn như một con công xòe đuôi.
"Không làm gì cả, gọi em đến để chơi game với thôi."
"Anh! Sao để em chơi với !"
"Không vì em gà quá ."
"Hừ! Em gà. À , ngày mai, em trận đấu bóng, nhất định đến xem em đấy nhé, chắc chắn là lúc đó, em sẽ là trai nhất sân bóng!"
"Biết ."
Tôi cất điện thoại, định ngủ.
lúc , điện thoại nhận một tin nhắn riêng từ một lâu liên lạc: "Ngủ ngon, mơ ." đến từ một nhóc đang giận dỗi.
Ngày hôm , dậy từ sớm, mặc một bộ đồ ngắn tay - quần bò khá hợp với sinh viên, cảm giác mùi già nua cũng phai bớt chút.
Ừ, ít nhất trông cũng chênh lệch tuổi tác với Trần Du quá nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-cua-em-trai-yeu-tham-toi/chuong-8.html.]
Tôi lái xe đến trường A.
Sau khi đỗ xe, về phía sân bóng rổ, nơi đang đông đến mức chật chội. Khó khăn lắm mới tìm một chỗ trống, lúc , mới thấy rõ tình hình trong sân.
Trận đấu bắt đầu. Em trai và Trần Du đều ở trong đội hình xuất phát, đang chạy nhồi bóng.
Tôi lấy điện thoại chụp em trai vài tấm, khi gửi chúng nhóm gia đình thì bố lập tức trêu nó, rằng chân nó ngắn như mà còn đánh bóng, bảo nhắc nó giảm cân, đừng để tìm bạn gái.
Tôi là nên nên .
Sau khi chụp thêm vài kiểu nữa, ống kính của tự nhiên hướng về một bóng khác: trai mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi, đường nét lưng rõ ràng, phóng khoáng, nổi bật, mấy cô gái bên cạnh đang hét tên em một cách điên cuồng. Tay ngừng chụp , vô cùng hối hận vì mang theo máy ảnh. May mà Trần Du đánh xong một hiệp thì xuống sân, giải phóng cho chiếc điện thoại nóng ran của , cũng giải phóng cho nhịp tim đập dồn dập của .
Tôi cảm thấy khi thấy em , bản cũng trẻ nhiều.
Thích Trần Du quá.
Tôi lẩn trong đám đông, lặng lẽ ngắm em .
Thấy em xuống bên sân, bắt đầu uống nước, mới chợt nhớ là nên nhắn tin báo cho em đang ở đây . Không ngờ là lúc đó, Trần Du đột nhiên đặt chai nước xuống thẳng tiến về phía .
Tôi sững sờ, bất ngờ. Hóa em thấy từ lâu.
Trần Du dừng bước mặt , cúi , giọng khàn vì vận động: "Ôn Ngôn, đến cửa hàng tiện lợi với em ?"
Forgiven
"Được." Tôi chớp mắt, ngoan ngoãn dậy, theo em rời khỏi sân bóng.
"Trần Du, đến cửa hàng tiện lợi mua nước ?"
"Ừ, nước của đội đủ."
"Ừ."
Tôi bên cạnh Trần Du, ngửi thấy mùi mồ hôi em , hề thấy khó chịu: "Trần Du, em đánh bóng giỏi thật đấy."
Khóe miệng trai trễ xuống, trông chút ấm ức vô cớ: "Em cứ tưởng là chơi điện thoại suốt, em."
Tôi hắng giọng, ngại sự thật là lúc đó, đang lén chụp ảnh: “Có… Có mà. Em ghi mười lăm điểm, cả."
Trần Du híp mắt., vẻ mặt vốn còn thất vọng trở nên vui vẻ: "Vậy thì ."
Nói thế nào nhỉ.
Lúc , Trần Du giống hệt một chú chó lớn chủ xoa đầu và khen ngợi.
"Trần Du, em cúi đầu xuống chút ."
Chàng trai hiểu ý nhưng vẫn ngoan ngoãn cúi đầu, tầm mắt của em ngang với . Tôi giơ tay lau mồ hôi trán em , thấy đôi tai bỗng đỏ ửng của em , thu tay về và thẳng mắt em : "Thật sự , trai."