Bạn cùng phòng của em trai yêu thầm tôi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-10-26 16:38:36
Lượt xem: 229

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngón tay như thế .” Em điều chỉnh các ngón tay .

“Ngẩng đầu lên một tí, về phía .” Cằm nhẹ nhàng gạt lên.

“Vai thấp xuống chút nữa.” Vai ai đó ấn xuống một cách mạnh mẽ mà dịu dàng.

“Rồi đó…” Tay em phủ lên tay đang giữ cơ của , lòng bàn tay nóng bỏng.

“Dùng sức.”

Lông mi run lên run. Tôi chỉ cảm thấy nhiệt độ mặt - theo từng thở khi em - càng trở nên nóng bừng. Cách em nhấn nhá từ “dùng sức”, tư thế vòng tay quanh của em , tất cả vô tình thích hợp với những cảnh dành cho trẻ em…

Ôi, thôi chết.

Chết tiệt thôi, dạy một cách nghiêm túc, đang hổ, đang ngượng.

Tôi vội vàng đánh đại một cú luôn, cũng chẳng quan tâm là đánh trúng , rút tay lập tức.

“Trần Du, , chơi …”

ngay lập tức cổ tay nắm lấy kéo về, ép chặt cố định.

Giọng điệu của cho chối cãi: “Ôn Ngôn, đánh thêm một cú nữa cho em xem.”

“…” Tôi mím môi, tim đập nhanh.

Rõ ràng là một đàn ông hơn em bảy tuổi, nhưng lúc , theo bản năng mà dám cãi , dám giãy giụa, đành theo yêu cầu của em , gượng gạo đánh một cú.

Bida lọt lưới.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Lúc , Trần Du phía mới thẳng dậy, buông .

chơi .”

Tôi , tiếp tục cúi đầu, giả vờ bận rộn.

“Ừm, chơi , em chơi với bạn , chơi một một lúc, lúc về chung cư thì sẽ gọi em.”

“Được.”

Bất ngờ , Trần Du thêm gì mà bỏ .

Lúc , mới dám ngẩng gương mặt đỏ bừng lên mà em xa. Thế nhưng, ngờ phát hiện rằng hiểu mà vùng tóc mai của trai ướt đẫm mồ hôi, vành tai và cổ cũng phơn phớt một màu hồng lạ thường.

Tôi chợt nhận một điều kỳ lạ: hình như dạo gần đây, Trần Du còn gọi nữa mà gọi thẳng tên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-cua-em-trai-yeu-tham-toi/chuong-6.html.]

Tục ngữ câu: “Em mà gọi , ắt là tình ý với .”

Tôi trầm ngâm theo bóng lưng em . Vậy rốt cuộc thằng bé ý gì?

Tôi nghi ngờ rằng Trần Du cũng chút gì đó với , nhưng cảm thấy khả năng em là gay là vô cùng nhỏ. Không thể trùng hợp đến chứ?

Tôi vẫn phấn khích.

Khi rửa tay trong nhà vệ sinh trong tâm trạng lâng lâng, một đàn ông lạ mặt vô cớ chặn và đột ngột bày tỏ tình cảm.

Để thêm thời gian ở bên Trần Du, dối vài câu để thoát khỏi lời tán tỉnh: “Xin , gay.”

Người lạ đó tin, cứ khăng khăng là đồng loại.

Bất đắc dĩ, chỉ thể bịa thêm vài câu “gay ”, “đàn ông sống một còn ghê hơn” để đuổi .

Thấy kiên quyết như , lạ mới rời trong thất vọng.

Tôi giật một tờ giấy, lau tay rời khỏi nhà vệ sinh.

Vừa ngoài, thấy Trần Du lặng lẽ ở đó.

Tôi ngơ ngác: “Trần Du, em chơi nữa ?”

Em ngước mắt , sắc mặt càng lạnh nhạt và xa cách hơn , cứ như thể ép bàn bi-a mà mập mờ là em .

Forgiven

“Anh Ôn Ngôn, chúng nên lấy đồng hồ .”

Anh…Ôn Ngôn? Sao đột nhiên xưng hô khách sáo thế?

Tôi nhíu mày: “Báo với đồng nghiệp một tiếng là chúng thể .”

“Vâng.”

Nói , em rời .

Lần rời , em đầu .

Tôi nghĩ mãi mà hiểu. Chuyện gì thế nhỉ?

Sau đó, đường về căn hộ với Trần Du, bầu khí trở nên kỳ lạ. Em im lặng, gì. Khi chủ động khơi chuyện, em cũng chỉ trả lời một cách lạnh nhạt và lịch sự khiến nghi ngờ rằng tán tỉnh quá lố, làm em sợ hãi .

Sau khi nhận đồng hồ, Trần Du lời cảm ơn ngắn gọn.

Trong sự mong đợi của , em tìm cớ để ở lưng rời ngay.

Tôi khỏi cảm thấy bực bội.

Ôi, lẽ dạo gần đây, chuyện với nhóc nhiều nên sinh ảo giác tự luyến, tưởng nhầm rằng cũng ý với . Thực em chỉ coi như của bạn cùng phòng mà thôi.

Loading...