Bạn cùng phòng của em trai yêu thầm tôi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-10-26 16:38:34
Lượt xem: 268

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Du hỏi gì thì đáp nấy: “Dạ , bảo mấy bạn nữ đó ."

Tôi bật , : "Nó còn kén chọn đấy. Vậy thế nào thì mới gọi là ?"

Chàng trai đáp một cách thờ ơ: "Là như đó. Anh Ôn Ngôn, như thì mới gọi là ."

Mi mắt run, khóe miệng nhịn mà nhếch lên. Tôi buông câu đùa ý thăm dò một cách kín đáo: "Miệng dẻo thế, em thường với bạn gái ?"

"Em bạn gái." Chàng trai phủ nhận.

Tôi ngạc nhiên: "Không thể nào, những cô gái theo đuổi em chắc xếp hàng từ Đại học A đến tận Pháp quá."

"Chuyện đó liên quan đến em, em thích ."

Nụ môi khựng .

Tuy nhiên, sự che giấu của bóng tối, nụ nhanh chóng trở bình thường, tiếp tục quan tâm như một trai tri kỷ: "Thế , em thích như thế nào?"

Lúc , trai vốn đang ngửa giường, đột nhiên bỗng ngoảnh đầu về phía . Trong căn phòng tối đen, đôi mắt em sâu thẳm, điểm chính xác của chúng là khuôn mặt .

"Đẹp.”

"Người em thích ."

Hai câu của Trần Du khiến mất ngủ cả đêm đó. Thích thì cứ thích, chằm chằm làm gì? Sinh viên nam thời nay đúng là quá cách làm lung lạc lòng , khiến sáng hôm , tỉnh dậy mà trái tim vẫn còn đập loạn xạ.

Trần Du và em trai tiết học nên về trường từ sớm, thêm một lúc, vẫn vẩn vơ mới chuẩn dậy làm. Kết quả là dậy, lập tức phát hiện đầu giường bên một chiếc đồng hồ nam, dây đeo màu bạc toát ánh sáng lạnh, thể thấy bằng mắt thường là chất liệu và đường nét của nó tinh xảo. Hôm qua, thấy nó cổ tay Trần Du, nó điểm tô cho xương cổ tay của em thêm phần sắc sảo và đẽ.

Em vội, quên mang theo ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-cua-em-trai-yeu-tham-toi/chuong-4.html.]

Sợ làm mất, cất chiếc đồng hồ ngăn kéo lập tức nhắn tin riêng cho Trần Du WeChat: "Đang học ?"

Bên gần như trả lời ngay: "Vâng, chuyện gì ?"

"Em để quên đồng hồ ở chỗ . Anh bảo Ôn Hành lúc nào rảnh thì mang về ký túc xá cho em nhé?"

"Không cần phiền ạ, em tự sắp xếp thời gian để đến lấy."

"Được, nhớ báo cho khi nào em đến nhé."

"Vâng ạ."

Tôi thêm điều gì đó, nhưng gì, đành cất điện thoại, vệ sinh cá nhân làm, trở thành một con trâu của thời đại mới, màng dục vọng.

Thế nhưng, chiếc đồng hồ đó ở trong căn hộ của những một tuần lễ mà Trần Du vẫn chẳng chịu đến lấy, khiến mỗi ngày, còn chủ động hỏi em khi nào đến, sợ khi làm mất.

Em xong việc vài hôm thì sẽ đến lảng sang chuyện khác, với vài chuyện vặt vãnh: hôm nay đánh bóng 20 điểm, ngày mai cho mèo hoang tòa ký túc xá nam ăn, ngày là ảnh chụp cảnh em trai đùa nghịch trong ký túc xá… Cữ như , mỗi ngày, hai chúng thể tán gẫu với trong hồi lâu, mối quan hệ giữa cả hai cũng trở nên thiết hơn đôi chút một cách tự nhiên.

Forgiven

Hình tượng của Trần Du trong lòng dần trở nên đầy đặn hơn. Em còn là trai lạnh lùng, lãnh đạm nữa, mà là một sinh viên nam điển trai chút trẻ con và cũng kiêu ngạo khiến lòng như lửa đốt.

Mấy trai thẳng bây giờ đều cách quyến rũ khác như ? Suýt nữa biến thành con cá ngóc đầu mà em vẫn còn ngây thơ, gì hết, thật khiến thấy đau đầu mà cũng thật khiến thấy thích.

Trong lúc , tán tỉnh em băn khoăn nên tay , cho dù tay thì cũng tỷ lệ thành công là bao nhiêu, nhưng nếu tay thì thấy tiếc, bỏ lỡ em .

Sau khi trả lời tin nhắn của Trần Du, cất điện thoại, thở dài. Thôi, tới tới đó .

Một ngày nọ, khi tan làm, mấy đồng nghiệp nam thiết rủ giải trí một tí. Thế là khi ăn tối, cả nhóm chúng đến một phòng chơi bi-a sang trọng. Mấy đồng nghiệp của gọi hoạt động một cách mỹ miều là tìm nhiệt huyết, cuồng nhiệt thuở non trẻ mặt bàn, , họ chuyện tầm phào. Chủ yếu là vì chơi, đến đó cũng chỉ xem.

ngờ, bước phòng bi-a, thấy một bóng dáng vô cùng quen thuộc. Người đó đang cúi mặt bàn, cây cơ bi-a nhẹ nhàng chà xát trong tay, các cơ lưng căng lên tạo thành đường nét rõ rệt lớp áo phông.

Loading...