Editor: Trang Thảo.
Tình bạn giữa đám con trai đơn giản như đấy. Chỉ cần đ.á.n.h game nửa ngày, thái độ của Văn Tu đối với bớt lạnh lùng. Còn thì vẫn tung “chiêu cuối”. Đến giờ cơm, dõng dạc tuyên bố quán thịt nướng gần trường là do nhà mở, thể đến ăn uống miễn phí bất cứ lúc nào.
Trang Thảo
Thử hỏi, còn lý do gì để làm bạn với nữa ? Nghe tin , Lý Duy sướng phát điên, tại chỗ quỳ một gối: “Thịt nướng là chân ái đời ! Thôi Dương, chính là thần của !”
Thân Hạo cũng chu mỏ đòi hôn : “Ba nuôi! Ba nuôi! Moa moa moa, chính là trai thất lạc nhiều năm của đây!”
Tôi định né thì Văn Tu đưa tay chặn miệng Thân Hạo : “Chú ý vai vế chút .”
Tôi bật thành tiếng. Sau màn đùa giỡn, bốn đứa chúng oai phong như F4 tiến về quán nhà . Khi thịt bưng lên, quên trổ tài một chút. Với kỹ thuật nướng thịt tích lũy nhiều năm, nướng một miếng ba chỉ vàng ruộm, mỡ xèo xèo, chấm gia vị cuộn lá tía tô, đưa đến tận miệng Văn Tu.
Văn Tu , mãi chịu há miệng. Cho đến khi Lý Duy định tranh thì mới c.ắ.n lấy, chậm rãi nhai. Tôi híp mắt hỏi: “Sao nào, ngon ?”
Dù gì, nhưng ánh mắt dần sáng lên bán . Tôi khẽ, tiếp tục “đút ăn”. Lúc rượu đủ cơm no, Lý Duy và Thân Hạo vì uống nhiều bia nên rủ vệ sinh. Lúc mới lộ bộ mặt thật: “Văn Tu , tối nay chúng bàn chuyện "con chim" đó một chút nhé?”
Lúc hai từ nhà vệ sinh, bàn thiếu mất một . Lý Duy ngó quanh: “Văn Tu ?”
Tôi bĩu môi, hất hàm ngoài cửa sổ: “Về .”
Không những bỏ về giữa chừng mà còn thanh toán hóa đơn, còn bảo bớt tính kế với . Tôi thật sự hiểu nổi. Cậu quý con chim cảnh đó đến mức nào ? Vừa lùi một bước, bảo chỉ xem thôi sờ mà cũng chịu. Đến mức đó ?
Về đến ký túc xá, Văn Tu ngủ, rèm giường kéo kín mít một kẽ hở. Tuy nhiên, vẫn bỏ cuộc. Tôi nhắn tin cho : [Tối nay là do uống quá chén nên chút nóng nảy.]
[Tôi thật sự ác ý gì , chỉ là cùng giao lưu sâu sắc hơn thôi, cho một cơ hội .]
Văn Tu cả đêm trả lời. Những ngày đó, để trở thành “bạn chim” của , dốc hết sức. Ngày nào cũng mua cơm, chạy vặt cho . Thấy trong chậu đồ lót tất của , cũng giặt hộ luôn. Trong lúc quân huấn, còn từ chối mấy em gái đưa nước, tự mời loại nước đắt tiền hơn.
Tối nay, đợt quân huấn kéo dài một tuần cuối cùng cũng kết thúc. Cơ thể mệt rã rời, bẹp dí như một con cá khô. Lúc kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần, chấp niệm với Văn Tu cũng nhạt vài phần. Để bù đắp cho nỗi buồn xem chim, lên diễn đàn trường đăng một bài .
Tiêu đề: [Tọa độ Đại học Lam Đồng, ai nuôi chim cảnh , giao lưu chút .]
Vừa đăng xong, màn hình bỗng nhảy một tin nhắn: [Tôi nghĩ thông , sang giường , chúng chuyện.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-cho-toi-so-chim-cua-cau-mot-chut/chuong-2-loi-moi-len-giuong.html.]
Tôi lập tức “hồi máu”, như sống trong giây lát.
Đến đây, đến đây nào!
Tôi còn sốt sắng hơn cả vua Julien.
Vừa bò lên giường, Văn Tu chủ động nhường chỗ cho .
Tôi lập tức ôm chầm lấy cánh tay , uất ức than vãn: “Văn Tu , cuối cùng cũng chịu đoái hoài đến .”
Văn Tu khẽ đáp một tiếng, đẩy .
Tôi dùng mặt cọ cọ bắp tay , thẳng vấn đề: “Vậy bao giờ định cho xem đây?”
Văn Tu vẻ bất mãn: “Cậu còn lời nào khác với ?”
Cũng đúng thật.
Đề tài giữa và lúc nào cũng xoay quanh “chim”, từng tìm hiểu về con .
Biết cảm thấy mục đích của quá lộ liễu nên mới luôn lạnh nhạt như .
Được , tạm thời nhắc đến chuyện đó nữa.
Tôi chuyển chủ đề: “Có chứ, dĩ nhiên là .”
“Cậu hiện tại nổi tiếng thế nào ? Chỉ mới lộ diện vài ngày trong quân huấn thôi mà "tường tỏ tình" của trường một đống hỏi xin WeChat của .”
“Tôi còn ẩn danh đăng bài tạo nhiệt cho nữa, tám múi cơ bụng, học giỏi, gia thế . Tin rằng sắp thăng hạng thành nam thần của trường đến nơi .”
“Tôi làm nhiều việc như , chẳng lẽ xứng đáng thưởng ? Tôi vẫn luôn ngưỡng mộ cơ bụng của lắm, cho sờ thử một chút ?”
Không hiểu , dù đóng vai fan cuồng khen trai, dáng chuẩn, vẫn vui.