Ngày hôm đó, như thường lệ thu dọn sách vở thư viện, nhưng quản lí ký túc xá gọi .
Anh vẻ mặt u sầu hỏi : “Tiểu Ngôn, gần đây ít thấy em đến tìm , là bạn gái ?”
“Làm thể.” Tôi vội vàng giải thích, “Em mà yêu đương với chứ.”
Anh mỉm : “Vậy thì . Tiểu Ngôn chuyện gì nhất định cho nhé.”
Tôi hiếm khi trong lòng dâng lên một tia oán giận, rõ ràng cũng chuyện gì cũng cho .
mà…
Hết cách , thích mà.
“À đúng , ngày là tiệc sinh nhật của , em nhất định đến nhé. Nếu tiểu Ngôn đến, sẽ nghĩ về em cả ngày đấy.”
Nói xong, cho một tấm thiệp mời.
Nhìn tên do chính tay thiệp mời, trái tim nguội lạnh của bắt đầu đập loạn nhịp.
Anh , cũng quan tâm đến ?
Vì mất chút thời gian, nên khi đến thư viện, Chu Mịch đang ở cửa đợi .
Cậu sừng sững cửa như một cây tùng lạnh lẽo, khi thấy bóng dáng , vẻ mặt cau lập tức đổi, tan chảy như băng.
Tôi xin khi kịp mở lời.
Chu Mịch hề trách mắng , chỉ : “Lần việc gì thì , đừng để tìm thấy .”
Chúng đủ thứ chuyện linh tinh, ở cạnh Chu Mịch lâu, sẽ vô thức gỡ bỏ phòng .
Tôi mím môi, ma xui quỷ khiến hỏi: “Cậu nghĩ thích thầm một là sai ?”
Bước chân của Chu Mịch khựng , khi nhấc chân lên , vẻ lóng ngóng tay chân: “Việc thích một ai đó tự nó gì sai cả.”
, bản việc thích một ai đó thì gì sai chứ.
Trong lòng dâng lên sự hào hứng ngút trời, liền buột miệng : “Tôi một thích.”
Chu Mịch : “Tôi .”
Khó khăn lắm mới dám lòng , càng trở nên bạo dạn hơn: “Cậu thấy tỏ tình với thì ?”
Lần , Chu Mịch lập tức trả lời, mà là đầu , khẽ :
“Để suy nghĩ xem .”
Tiệc sinh nhật của quản lí ký túc xá mời nhiều , điều trong dự liệu của .
Tôi vốn là thích náo nhiệt, chỉ là thì , nhưng nguyện ý đổi vì .
Tôi cẩn thận chọn một món quà, cứng rắn chen giữa đám đông.
Sau khi quản lí ký túc xá thấy , liền vẫy ngay: “Tiểu Ngôn, ngay là em sẽ đến mà.”
Tôi ngại ngùng đỏ bừng mặt: “Anh gọi thì em nhất định đến .”
Không ai đó hô lên.
“Này, Đặng Ngôn từng uống rượu ?”
“ là từng thấy thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-cao-lanh-tu-cong-luoc/chuong-5.html.]
Sau đó, các bạn cùng phòng và những khác liền hùa bắt uống rượu.
“Tôi uống rượu.” Tôi từ chối.
Quản lí ký túc xá ban đầu còn về phía , lẽ vì quá nhiều hùa , cũng chống đỡ nổi, liền kéo : “Tiểu Ngôn, thì em cứ uống một ly .”
Anh thế , cố nâng ly rượu, dốc một hết ly.
Có đầu tiên, đó như phá giới , họ cứ thế mời rượu, uống liền mấy ly.
Tầm đều trở nên mờ mịt.
Đến ly thứ mấy , họ cuối cùng cũng buông tha .
Nhìn quản lí ký túc xá khác lôi chơi trò khác, chút lo lắng, hôm nay định tỏ tình mà.
dậy ngã phịch xuống ghế sofa.
Trong cơn mơ màng, thoáng thấy một bóng giống Chu Mịch.
Cậu bất ngờ xuất hiện mặt .
“Ai chuốc rượu ?”
Giọng giận dữ lọt tai , những khác ấp úng : “Là Đặng Ngôn tự uống mà.”
“Một lũ rác rưởi.”
Nói , một lực mạnh vòng quanh eo , tầm của cao hơn, cứ như ai đó nhấc bổng lên.
Tiếng ồn ào bên tai dần trở nên thưa thớt, chúng hình như khỏi phòng riêng .
“Tôi chỉ đến muộn một lát, mà buồn bã đến mức uống nhiều rượu như .”
Ai, ai buồn chứ.
Đầu óc như trộn lẫn , gần như thể suy nghĩ nữa.
Cơ thể mềm nhũn tác dụng của rượu, ôm mới thể vững.
“Cậu đúng là lắm mưu nhiều kế.”
Trực giác cảm thấy mặt quản lí ký túc xá, trong lòng thì cứ niệm mãi việc tỏ tình với , kéo lê hai chân trở .
Miệng lẩm bẩm : “Thích, thích…”
“Tôi .”
Người đó một tay ấn tường, khuôn mặt lúc mờ lúc rõ, đường nét giống Chu Mịch đến chín phần.
Tôi líu lưỡi hỏi: “Chu Mịch?”
Cậu “ừm” một tiếng.
Tôi vùng vẫy thoát : “Tôi tỏ tình, thích…”
Chu Mịch bất đắc dĩ : “Tôi ngay là thích thầm mà.”
?
Lời của khiến hiểu nổi.
Tôi, thích thầm ai cơ?