Bạn cùng phòng cao lãnh tự công lược - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-10-15 14:10:17
Lượt xem: 382

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi ngẩng đầu lên liền đụng ánh mắt đầy xâm lược của Chu Mịch.

Cậu nhếch môi.

"Đặc biệt đến xem ?"

Sao thể chứ, lên cơn gì .

Tôi với thiết lắm .

Tôi định phản bác: "Không..."

"Còn mang theo nước nữa."

Lời còn dứt, giật chai nước từ tay , bàn tay nổi gân xanh nắm chặt chai nước bóp bóp: "Ấm. Không cố ý ủ ấm cho đấy chứ?"

Bị trúng tim đen, má vô thức ửng hồng.

Ánh mắt cùng với ánh nắng gay gắt chiếu thẳng mặt , đột nhiên :

là biến thái.”

Chưa đầy ba giây, : “ đúng lúc đang khát.”

Cậu vặn nắp chai, ực ực tu một .

Ấy , sắp uống hết nước mới nhớ , đây là đưa cho !

lúc tìm thấy quản lí túc xá, cầm chai nước còn duy nhất, nhấc chân định chạy về phía đó.

Thế nhưng phát hiện xung quanh một đám con gái đang vây quanh, các cô gái hết đưa nước hỏi han ân cần, bên cạnh lưới chắn vang lên tiếng vui vẻ.

Trên sân bóng ồn ào như , những tỏ khó chịu, mà còn tươi như gió xuân.

Tôi đột nhiên cảm thấy đến đây thật thừa thãi.

Rõ ràng là trai thẳng, nhưng luôn ôm ấp những ảo tưởng viển vông.

“Nhìn gì đấy.”

Giọng Chu Mịch kéo sự chú ý của trở về phía .

Cậu vén áo đấu lau mồ hôi, sáu múi bụng hiện rõ mồn một đập thẳng mắt khiến nghẹn thở.

Mẹ nó, dáng thật .

“Nhìn đủ ?”

Tôi vội vàng dời mắt : “Xin , cố ý.”

Trong chớp mắt, thấy tiếng Chu Mịch khẽ, nhưng khi ngẩng đầu lên, nụ đó giấu , khóe miệng phẳng lì.

“Đâu cho .” Cậu rút chai nước còn trong tay , “Coi như tiền boa.”

Chu Mịch trở sân bóng.

Trong gió nhẹ, lờ mờ thấy đồng đội gọi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-cao-lanh-tu-cong-luoc/chuong-3.html.]

“Này, Chu Mịch, bên nhiều xếp hàng chờ đưa nước cho kìa, chạy ?”

Chu Mịch lắc lắc chai nước trong tay: “Tôi chỉ uống nước uống thôi.”

Quản lí ký túc xá mối quan hệ , danh tiếng cũng .

cũng bạn bè gọi cùng, dù là nam nữ đều đối xử như .

Còn nhớ lúc mới nhập học, tính cách khép kín, hề bất kỳ định kiến nào, kiên nhẫn hướng dẫn khi hiểu nội quy trường, dù chậm hiểu đến mấy cũng hề tỏ ghét bỏ.

Thế là thể cưỡng mà thích .

Tôi thầm tỏ ý với , đều vui vẻ chấp nhận, khen ngoan, cảm ơn quan tâm, vui.

Quản lí ký túc xá quá đỗi dịu dàng, đôi khi sẽ nghi ngờ liệu thích .

Anh sẽ nhớ mua đồ ăn cho khi ngoài, cũng sẽ mật khoác vai khi vui đùa.

Thế nhưng, mỗi khi nghi ngờ xu hướng tính dục của , thực tế giáng cho một đòn mạnh.

Bên cạnh thiếu các cô gái.

Rất nhiều cô gái sự dịu dàng của khuất phục, thậm chí còn chủ động theo đuổi .

Mỗi nhận tình cảm, chỉ , nhận quà và khuyên đối phương đừng phí tiền như .

Anh chủ động, nhưng cũng từ chối, điều khiến bối rối.

Tuy nhiên, khi mời sân trượt băng cuối tuần, vẫn đồng ý.

Tình cảm dành cho quá lớn, thể che lấp những bối rối đó.

Tôi giỏi trượt băng lắm, thấy vụng về giảng giải một lượt những điều cần chú ý từ đầu đến cuối, nắm tay từng bước một tiến sân băng.

Tôi bàn tay đang nắm lấy cổ tay , trong lòng dâng lên một trận kích động.

Tim như nhảy khỏi lồng ngực, thậm chí còn khiến vô cớ nảy sinh một xung động tỏ tình.

Tôi tin rằng là đặc biệt trong lòng .

Nếu thật sự tỏ tình, sẽ đồng ý chứ?

“A, trơn quá.” Tiếng hét của một cô gái kéo trở về thực tại.

Tôi trơ mắt quản lí ký túc xá buông tay , lướt ván trôi chảy qua, cúi hỏi cô gái xem thương .

Tôi thấy điều bình thường, dù ai thương cũng sẽ quan tâm.

Sau khi kiểm tra vết thương của cô gái, ngẩng đầu : “Tiểu Ngôn, giúp mua một chai nước đá ? Tình trạng của cô cần chườm đá.”

Tôi ngây ngốc gật đầu, rời khỏi sân băng.

Tôi sợ quản lí ký túc xá lo lắng, cũng sợ cô gái thương nặng hơn, gần như chạy chạy .

Thế nhưng đến bên ngoài hàng rào, thoáng thấy đang kéo cô gái thương trượt băng.

Mặc dù do ngã, cô gái di chuyển chút khó khăn, nhưng dẫn dắt, cô nhanh chóng thích nghi.

Loading...