Trong suốt giờ học, Chu Mịch cứ cầm lá thư tình nghịch ngợm khiến căng thẳng tinh thần, đến mức thấy quản lí ký túc xá mở phong bì.
Cậu gọi mấy tiếng mới hồn.
Tôi ngẩng đầu lên, Chu Mịch đang nắm một góc thư tình, chằm chằm.
"Đặng Ngôn, tiết đến. Cậu cho mượn vở ghi chép xem chút."
Tôi mơ mơ màng màng đưa quyển sổ cho .
Cậu lật vài trang, lật qua lật , đột nhiên trải phẳng lá thư tình nhăn nheo cuốn sổ, như đang so sánh nét chữ.
Lúc đó đang dọn sách vở, đầu , thì bắt gặp ánh mắt thẳng thừng của .
Tôi chớp chớp mắt, hiểu gì: "Có chuyện gì ?"
Cổ Chu Mịch đỏ lên một mảng kỳ lạ, đó mặt , lẩm bẩm:
"Sao ý nghĩ như ?"
Hả?
Tôi cơ?
Sau giờ học, đúng lúc quản lí ký túc xá mời ăn.
Nghe thấy lời mời dịu dàng của , tim đập nhanh hơn.
Chưa kịp theo kịp bước chân của họ, ai đó gọi một tiếng:
"Chu Mịch, tối nay ăn ?"
Chu Mịch ngày nào cũng bận rộn việc gì, gần như ở trong ký túc xá, làm thể đồng ý tham gia bữa ăn đột xuất chứ.
Đang nghĩ ngợi, Chu Mịch ho khan một tiếng, hỏi : "Cậu ?"
Tôi đeo ba lô lên: "Tất nhiên là ."
Mỗi ngày chỉ cần cạnh quản lí ký túc xá, đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc, ngay cả khí cũng trở nên ngọt ngào.
Chu Mịch: "Vậy cũng ."
Quản lí ký túc xá chu đáo, đặt nhà hàng, chúng chỉ cần mang theo miệng đến thôi.
Trên đường , cứ cơ hội là xán gần.
Chỉ cần là lời của quản lí ký túc xá, nhất định để nó rơi xuống đất.
Có lẽ vì quá chăm chú, nhất thời để ý mà bước hụt, nghiêng ngã về phía , ngã đúng về phía .
Quản lí ký túc xá ôn hòa như , chắc chắn sẽ đỡ .
Chúng sắp tiếp xúc mật , hì hì.
Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, một cánh tay mạnh mẽ đột nhiên vắt ngang qua, đỡ lấy vai .
Thấy vững, Chu Mịch "vụt" một tiếng rụt tay về: "Chú ý đường ."
Quản lí ký túc xá thấy , liền mặt còn để ý nữa.
Chỉ , uổng phí mất cơ hội vàng để tiếp xúc cơ thể với !
Á á á, Chu Mịch cao lãnh , cứ coi là một tảng đá, ngoài lạnh lùng là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-cao-lanh-tu-cong-luoc/chuong-2.html.]
Cậu đỡ làm gì chứ?!
Nỗi bực bội cứ nghẹn trong lòng cho đến tận cửa nhà hàng.
Quản lí ký túc xá gọi xuống, gọi món nhờ nhân viên phục vụ mang lên.
Tôi phát hiện trong các món khai vị một món chua cay, các bạn cùng phòng nếm thử đều cảm thấy khó nuốt.
Chu Mịch nhà vệ sinh, chứng kiến cảnh món khai vị chê.
Tôi nảy sinh ý , trực tiếp giành lấy đĩa, dí mặt Chu Mịch.
Khi về chỗ , cố ý : "Cậu thử món xem, chắc chắn sẽ thích."
Chu Mịch thật sự nếm thử một miếng, nhưng vẻ mặt kỳ quái.
Cậu bằng ánh mắt lạ lùng, đến mức cảm thấy chột khiến bồn chồn yên, cứ lén lút .
Sau khi nuốt món ăn xuống, Chu Mịch bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Đừng lén nữa."
Tôi còn kịp giải thích, : "Không ngờ ngay cả sở thích ăn uống đặc biệt như cũng , thật là..."
Cậu nữa, mặt thèm để ý đến .
Hả?
Cậu thế?
Không hiểu , gần đây Chu Mịch về phòng ký túc xá ở nhiều hơn.
Lạ thật, Chu Mịch ghét ở ký túc xá .
Cứ rằng gian ký túc xá quá nhỏ, mở miệng là chê bai.
Bây giờ thì chứ?
Thôi bỏ , quan tâm làm gì.
Gạt bỏ những suy nghĩ liên quan, đồng hồ.
Sắp đến trận bóng rổ , quản lí ký túc xá trận, còn là tiền đạo nữa chứ.
Tôi đặc biệt mua hai chai nước soda mà thích uống.
Tôi sờ chai, nước lạnh, lúc nghỉ giữa hiệp uống là , lúc đó chắc dùng nhiệt để ủ ấm nước .
Anh uống nước do đích làm ấm, thể cảm nhận sự nhiệt tình như lửa của .
Tôi mang theo một trái tim rạo rực đến sân bóng.
Cách mười mấy mét thấy từng tràng reo hò, trong đó hai cái tên gọi nhiều nhất là Chu Mịch và Ngô Lâm.
Tôi ngay mà, Ngô ca của chỉ ôn hòa mà còn là một tay bóng rổ cừ khôi.
Tôi đến quá muộn, nhưng vẫn khom lưng chui sân trong.
Chưa xem bao lâu, trọng tài thổi còi nghỉ giữa hiệp.
Tôi vội vàng trong đám đông khóa chặt hình bóng quản lí ký túc xá, sải bước định đuổi theo.
Một bóng đột nhiên chắn ngang mặt , như chờ đợi từ lâu.
Cơ thể đẫm mồ hôi toát nóng hừng hực, mồ hôi chảy ròng ròng cánh tay, thở nóng bỏng.