Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè: Sao Anh Còn Chưa Ngủ Nữa - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-02-25 16:47:45
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh tăng ca, tan làm xong là về nhà đúng giờ.

 

Anh đẩy cửa bước , đèn trong nhà lượt sáng lên, soi rõ từng ngõ ngách im lìm vắng lặng.

 

Hoắc Duật khẽ nhíu mày, trong, bóng dáng lướt chậm qua bể cá lớn, những loài cá nhiệt đới đủ màu sắc vẫn thong dong bơi lội giữa đám thủy sinh như ngày.

 

Ánh mắt xuyên qua bể cá, thấy bé Xoài đang sofa ngủ.

 

Hoắc Duật tới xuống, bé Xoài thậm chí chẳng thèm nhấc mí mắt lên lấy một cái, cũng hề vẫy đuôi nhiệt tình như khi.

 

"Em ở đây, mày cũng chẳng còn tinh thần đúng ?"

 

Hoắc Duật vỗ nhẹ đầu bé Xoài. Ngôi nhà yên tĩnh đến mức khiến lòng phát hoảng, mím môi, đôi lông mày nhíu để lộ tâm trạng bực bội. 

 

Từ khi Lê Nhạc tỉnh , ban ngày đều đến bệnh viện một chuyến, cố gắng tiếp cận ánh mắt xa lạ đầy đề phòng của đối phương. 

 

Anh tâm sự với , nhưng phát hiện đề tài quen thuộc duy nhất giữa hai chỉ quãng thời gian Lê Nhạc làm bóng đè, ngoài chuyện đó , những gì về quá ít ỏi.

 

Vì hiểu quá ít, nên đôi khi Hoắc Duật nảy sinh ý nghĩ như một kẻ cuồng theo dõi, điều tra, rình mò quá khứ của Lê Nhạc.

 

điều tra đời tư khác là vi phạm pháp luật.

 

Anh đúng là đang thử thách bản ngay sát ranh giới luật pháp .

 

Bàn tay lỡ lực mạnh, bé Xoài lắc đầu kêu ư ử, hình nó nhỏ quá, sơ sẩy một cái là lăn từ chiếc gối ôm màu xám tro xuống, lăn lông lốc đến tận mép sofa. 

 

Cả con cún ngơ ngác ngẩng đầu lên, một bên tai cụp xuống trông thật tội nghiệp.

 

Hoắc Duật đưa tay vớt bé Xoài lên, đặt nhóc tì lên đùi, tầm mắt tình cờ dừng ở chỗ cái gối ôm .

 

—— Lộ một góc của cuốn sổ tay màu đen.

 

Cuốn sổ là quà tặng thống nhất của trung tâm thương mại Duyệt Nhạc, bìa đen, bốn chữ lớn mạ vàng "Duyệt Nhạc Bách Hóa", phong thái của một tập đoàn lớn.

 

Bởi vì chất lượng nên nhân viên trong công ty thích dùng.

 

Khuyết điểm duy nhất là nó đủ thời trang, phù hợp với gu thẩm mỹ cá tính của giới trẻ.

 

Hoắc Duật nhấc gối ôm , để cuốn sổ lộ hẳn ngoài.

 

Anh đặt tay lên bìa sổ, cảm giác như vẫn còn cảm nhận ấm của Lê Nhạc.

 

Lúc Lê Nhạc còn là bóng đè, nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo, chạm như một miếng ngọc mềm mại.

 

"Hôm nay họ chuyển đến trung tâm phục hồi chức năng , chuyển Lê Quang mới gọi điện báo cho một tiếng, cũng chẳng rõ là ở tầng mấy."

 

"Nếu tìm, chắc chắn sẽ tìm ."

 

"Chỉ sợ sự xuất hiện đột ngột của sẽ khiến ghét bỏ, ánh mắt bố Lê Nhạc cũng bắt đầu đúng lắm ."

 

Hoắc Duật bất đắc dĩ khẽ: "Trông cứ như một lão chú già biến thái, chuyên lừa gạt trẻ con ."

 

"Gâu!" Bé Xoài sủa vang một tiếng rõ mồn một, như đang bảo "Anh hạng đó ".

 

Đây là cuốn sổ tay Lê Nhạc lấy xuống từ giá sách của , thường vẽ vời lên đó.

 

"Chẳng lẽ vì đồ của mang tới nên em mang ?" Hoắc Duật đoán già đoán non, chẳng ai giải đáp giúp, ngay cả bé Xoài cũng

 

Anh búng nhẹ đầu nhóc tì: "Mày cũng khỏe thật đấy, lôi cuốn sổ từ góc sofa tận đây."

 

Bàn tay Hoắc Duật đặt cuốn sổ do dự co , cuối cùng chọn mở xem nội dung bên trong.

 

Từng trang giấy đều là những gì Lê Nhạc ghi , khi sự cho phép của , thể và cũng nên mở .

 

"Không còn cơ hội nhận sự đồng ý của em nữa." Hoắc Duật một tay bế bé Xoài, một tay cầm cuốn sổ thư phòng, đặt nó ngay ngắn lên giá sách.

 

Bốn cái chân ngắn ngủn của bé Xoài khua khoắng trong trung, Hoắc Duật thả xuống là nó liền lạch bạch chạy phòng ngủ chính, bẹp bên mép giường như một miếng bánh nhỏ.

 

Hoắc Duật theo , lấy quần áo mặc nhà phòng tắm vệ sinh cá nhân, tiếng nước chảy rào rào.

 

Đến khi tiếng nước dứt cũng là lúc đồ ăn đặt bên ngoài giao tới, ăn đại cho xong bữa. 

 

Ăn xong định mang cún ban công dạo, nhưng rõ ràng bé Xoài thèm phối hợp, cứ bẹp đất tiêu cực chống đối, cái đuôi cũng quật cường chịu nhúc nhích.

 

"Hôm nay mệt lắm ?"

 

Bé Xoài lười đến mức chẳng buồn vẫy đuôi, cứ đó giả c.h.ế.t.

 

Hoắc Duật: "..."

 

Anh khom lưng bế nó lên mang phòng ngủ.

 

"Thôi, ép mày nữa."

 

Cũng ép bản nữa.

 

Đặt bé Xoài ổ trong phòng ngủ, Hoắc Duật tựa lưng đầu giường mở máy tính bảng

 

Những con vốn đáng nghiên cứu nay bỗng trở thành mớ mạng nhện bủa vây tâm trí, cứ ngừng phóng to, thu nhỏ, chao đảo mắt như một cơn xoáy cuốn phăng suy nghĩ của mất.

 

Không thể tập trung nổi, một hồi là thẫn thờ.

 

Thời gian chẳng đợi ai, loanh quanh đến mười một giờ đêm.

 

Hoắc Duật giật vì tiếng máy móc vận hành cạch cạch, lắc đầu quyết định dẹp đống công việc sang một bên.

 

Bỏ iPad xuống, tháo kính , vật xuống giường.

 

Đôi mắt trừng trừng lên trần nhà, trí óc trì trệ bắt đầu hoạt động kiểm soát. 

 

Bên tai như văng vẳng một giọng lúc thì hầm hầm mắng mỏ, lúc thì tinh thần phấn chấn khoe khoang đủ loại thủ đoạn... Hoắc Duật bất giác mỉm , nhưng xong thấy căn phòng càng thêm quạnh quẽ.

 

Bất chợt, một vật nhỏ lạnh lẽo thình lình đập mặt .

 

"Hay thật đấy, chịu ngủ t.ử tế ."

 

Hoắc Duật ngẩn , gương mặt đờ đẫn vì cứ ngỡ là ảo giác.

 

Một vật hình tròn như quả trứng, bên bốn cái bánh xe nhỏ đang phát tiếng rè rè như động cơ.

 

"Vù vù vù ~" Một giọng trong trẻo quen thuộc phát từ bên trong, là Lê Nhạc đang lồng tiếng cho cái máy đấy. 

 

"Không ngủ là em đột kích đấy nhé?"

 

"Lê Nhạc?" Hoắc Duật xác định đây ảo giác.

 

"Không em thì còn ai đây nữa."

 

Lê Nhạc vui vẻ , hai "con mắt" của camera giám sát biến thành hình tròn xoe "0 0", chớp chớp trông đáng yêu.

 

"Lê Nhạc, em... em khôi phục ký ức ?" Hoắc Duật thể tin nổi bật dậy, ánh mắt chằm chằm cái camera hình cầu.

 

Cặp mắt kính camera biến thành "0_o", vẻ trí thức.

 

"Bật mí cho một bí mật nhỏ nhé, em vẫn luôn nhớ đấy." Lê Nhạc hề giấu giếm, kể rằng ngay khi tỉnh , trong đầu thêm một đoạn ký ức. 

 

Ban đầu cứ như đang xem chuyện của khác ở góc thứ ba, thấy thú vị nhưng nghĩ đó là chuyện của , nên Hoắc Duật thấy lạ thấy quen.

 

Gần đây những ký ức đó dần dần trở nên chân thực, bắt đầu cảm nhận sâu sắc hơn.

 

Ký ức đó là của , trải nghiệm đó là của .

 

Thật thú vị, mỗi khi nhớ vài phân đoạn, thấy hổ đến mức độn thổ, ôm bụng ngặt nghẽo.

 

"Hôm nay chuyển chỗ ở, em kịp báo với ."

 

Lê Nhạc trừ che giấu, kịp , mà là trai cứ canh chừng Hoắc Duật như canh trộm, cảm thấy cái con "sói đuôi to" tới để cướp mất em trai .

 

Đẹp trai thật đấy, nhưng chắc chắn nhen.

 

Cơ thể Lê Nhạc hồi phục, vẫn còn yếu, chỉ thể mặc kệ trai sắp xếp.

 

"Ừ, cả."

 

Khóe môi Hoắc Duật cong lên tài nào nén nổi, dứt lời, bật thành tiếng.

 

"Cười cái gì mà , !" Lê Nhạc vẻ hung dữ nạt.

 

"Được , ."

 

từng chữ thốt đều chứa chan ý .

 

Lê Nhạc lây cảm xúc, cũng nhịn theo. 

 

Cậu kể chuyện đặt mua camera giao đến nhà Hoắc Duật thế nào, lúc dì Lưu đến dọn dẹp lẻn qua khe cửa nhà , chỉ huy bé Xoài sắp xếp gối ôm để điều khiển camera leo lên giường trốn trong chăn, đợi đến khi trai ngủ say mới kết nối mạng.

 

"Mệt c.h.ế.t em luôn, cũng làm bé Xoài mệt đứt , nhớ thưởng thêm đùi gà cho nó nhé."

 

Hèn chi hôm nay bé Xoài mệt đến mức bẹp sofa thèm nhúc nhích, dạo cũng chẳng buồn phối hợp, hóa nhóc tì làm một công việc vượt quá tuổi tác của — một chú cún nhỏ mà di dời đống gối ôm to gấp ba bốn thì đúng là chẳng dễ dàng gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-cung-nha-la-bong-de-sao-anh-con-chua-ngu-nua/chuong-16.html.]

 

"Cuốn sổ tay của em, xem đấy." Tại bệnh viện phục hồi chức năng, Lê Nhạc luồn những ngón tay thon dài nghịch mép chăn. 

 

Cậu mới tỉnh lâu nên trông vẫn còn tái nhợt gầy yếu, những đường gân xanh hiện rõ mu bàn tay trắng nõn.

 

Môi trường ở bệnh viện phục hồi chức năng hơn bệnh viện cũ nhiều. 

 

Lê Nhạc chuyện với Hoắc Duật dỏng tai ngóng động tĩnh bên ngoài, chỉ sợ trai tỉnh dậy "kiểm tra phòng".

 

Bỗng dưng thấy cảm giác kích thích như thuở thiếu niên yêu sớm mà sợ bố .

 

Chỉ một động tĩnh nhỏ thôi cũng đủ làm adrenaline tăng vọt, tim đập thình thịch, lưng đổ mồ hôi hột.

 

Lê Nhạc thầm, dáng vẻ của Hoắc Duật màn hình điện thoại, nụ bỗng hóa thành xót xa khi thấy gầy trông thấy.

 

Đầu dây bên , Hoắc Duật vội : "Anh xem, cất lên giá sách ."

 

Lê Nhạc thất vọng một chút, nhờ bé Xoài lôi từ góc sofa là để cho Hoắc Duật xem mà.

 

Cậu ngượng ngùng, nhỏ giọng bảo: "Ồ."

 

"Cái đó... thể xem, cũng gì đáng hổ ."

 

Lê Nhạc nhanh như gió.

 

Giọng Hoắc Duật ôn nhu và đầy sức hút: "Được."

 

"Nhạc Nhạc?" Bên ngoài tiếng bước chân.

 

Lê Nhạc vội vàng giấu điện thoại trong chăn, giấu xong mới nhớ tắt camera, tốc chăn lên : "Anh trai em kiểm tra phòng , nữa, ngủ sớm , ngủ ngon ngủ ngon."

 

Lê Nhạc tắt điện thoại, nhắm mắt giả vờ ngủ say.

 

Lê Quang đẩy cửa bước , nhẹ chân nhẹ tay đến kéo chăn cho em trai. 

 

Ánh mắt dừng hàng lông mi đang run rẩy của , trong lòng khỏi rối rắm và bất đắc dĩ. 

 

Anh vờ như thấy gì, rón rén lui ngoài.

 

Rốt cuộc là từ lúc nào?

 

Ai cho là từ lúc nào ?

 

Đứa em trai rốt cuộc quen Hoắc Duật từ bao giờ ?

 

Á á á á á!!!!

 

Làm trai mà chỉ vò đầu bứt tai, đ.ấ.m quá mất.

 

Điên cuồng một hồi, Lê Quang cũng buồn bực ngủ.

 

Tại Hồ Cảnh Nhất Hào, Hoắc Duật búng nhẹ camera đẩy đẩy nó, khi xác định còn động tĩnh gì, vật giường, bờ vai khẽ run run, tiếng tiếng thở dài nhẹ nhõm.

 

Sau bao ngày thấp thỏm, cuối cùng lòng cũng bình yên.

 

Nhờ chiếc camera mà Hoắc Duật vẫn giữ liên lạc thường xuyên với Lê Nhạc. 

 

Anh thấy thời gian trôi qua thật nhanh. 

 

Anh còn mượn cớ công việc để liên lạc với bố của Lê Nhạc, ông cũng kể về Hoắc Duật từ miệng con trai út, đúng hơn là về một cách diện hơn.

 

Lúc ông tán thưởng trai trẻ , nhưng giờ thì thấy cái mắt cái mắt, cái mũi chẳng cái mũi.

 

làm .

 

Ai bảo con trai út cứ luôn miệng cho cơ chứ, ông chỉ đành bấm bụng mà tiếp xúc thử xem .

 

Sau khi tiếp xúc, bố Lê Nhạc cảm thán với vợ khi hai trò chuyện: "Cái thằng Tiểu Quang nhà một nửa sự trọng của Hoắc Duật thì cũng yên tâm nghỉ hưu ."

 

Dĩ nhiên, bố tế nhị, bao giờ như mặt con trai cả để tránh chạnh lòng.

 

Thời gian cứ thế êm đềm trôi qua, Hoắc Duật bao nỗ lực cũng giành "quyền thăm nuôi". 

 

Anh đẩy xe lăn đưa Lê Nhạc dạo trong khuôn viên bệnh viện, Lê Quang thì cứ bám đuôi theo cách đó chừng mười mét.

 

Một chiếc lá xoay tròn rơi xuống chân Lê Nhạc, nhặt nó lên : "Hóa thu ."

 

"Em sắp xuất viện ?"

 

"Sắp , thật em hồi phục lắm nha, cũng lên cân , chỉ tại cứ yên tâm nên mới bắt em xe lăn thế , chứ em tự mà."

 

"Cẩn thận vẫn hơn."

 

Lê Nhạc bĩu môi: "Anh y hệt em ."

 

Gió bên ngoài lạnh, dạo một lát Hoắc Duật liền đẩy Lê Nhạc về phòng.

 

Lúc Lê Nhạc chống hai tay thành xe lăn định dậy, Hoắc Duật tiến gần bên .

 

Lê Nhạc: "Dạ?"

 

Hoắc Duật mỉm , cái hằn học của Lê Quang, bế bổng Lê Nhạc lên, nhẹ nhàng đặt xuống giường.

 

Lê Nhạc cong mắt , nhỏ giọng : "Anh trai em đang khó chịu lắm kìa."

 

"Không , hối lộ ."

 

Lê Nhạc "ồ" một tiếng: "Em cũng , nên hối lộ chính chủ đây ."

 

"Được, sẽ sang tên căn Hồ Cảnh Nhất Hào cho em."

 

"Em đùa thôi mà..."

 

"Anh thật đấy." Hoắc Duật đưa tay ấn nhẹ khóe miệng Lê Nhạc, ánh mắt cũng dừng ở đó: "Đừng áp lực tâm lý gì cả, chỉ là một trưởng thành thực tế, nhiều toan tính thực tế hơn thôi."

 

Lê Nhạc gật đầu nửa hiểu nửa , Hoắc Duật đến mức phát ngượng.

 

"Khụ khụ." Lê Quang vờ ho khan một tiếng.

 

Lê Nhạc: "Anh ơi, em ăn hoành thánh, mua cho em ."

 

"Biết ." Lê Quang bất đắc dĩ đáp lời, rõ ràng là đuổi đây mà.

 

Đợi trai , Lê Nhạc định gì đó nhưng vì cơ thể vẫn còn yếu nên ngáp dài, mí mắt cũng nặng trĩu, ngái ngủ bảo: "Anh nhắm mắt nghỉ cùng em một lát nhé?"

 

"Được."

 

Biển rộng, trời xanh.

 

Bờ cát, sóng vỗ.

 

Trên những ngọn núi nhấp nhô là t.h.ả.m cỏ xanh mướt.

 

Lê Nhạc ngẩn ngơ, còn là bóng đè nữa .

 

Cậu về phía ngôi nhà gỗ bên bờ biển, rảo bước tới.

 

Đến gần ngôi nhà, thấy cửa phòng đang mở.

 

Không tiếng nhạc, tiếng đối thoại của đôi nam nữ, nhưng dường như tiếng cún con rên rỉ.

 

Lê Nhạc do dự một lát bước trong.

 

Vừa bước qua cửa, lập tức thấy đang ở Hồ Cảnh Nhất Hào, tầm mắt xuyên qua bể cá thể thấy bé Xoài đang vẫy đuôi ban công.

 

Lê Nhạc vô thức mỉm , vòng qua bể cá về phía ban công.

 

Hoắc Duật lúc trưởng thành đang đó, dõi theo tầm mắt của xa.

 

Cảnh tượng hiện là phong cảnh thực tế từ Hồ Cảnh Nhất Hào.

 

Cậu thấy những hàng cây sa mộc ngay ngắn, tầm mắt xuyên qua kẽ lá dừng ánh nắng ở Nam Hồ.

 

Lê Nhạc kỹ , phát hiện bên bờ hồ một đang vẽ cảnh, chỉ là quá xa, quá mờ ảo, hoặc giả đó là hình dáng cụ thể của họa sĩ trong ký ức của Hoắc Duật, chỉ những đường nét đơn giản cho đó đang làm gì.

 

Cảnh sắc bên ngoài hàng sa mộc thật .

 

Lê Nhạc thấy nó nhiều .

 

Cậu đầu bức tranh treo tường phòng khách, một phác họa về ánh nắng ở Nam Hồ, và bức tranh chính là tác phẩm tâm đắc nhất.

 

Tỉnh từ giấc mơ, Lê Nhạc đang ở ngay sát cạnh , : "Ánh nắng bên bờ Nam Hồ thật đấy."

 

"Lúc còn ở nhà cũ thường xuyên ngắm nó." Hoắc Duật hiểu Lê Nhạc đột nhiên nhắc tới chuyện , nhưng vẫn nương theo câu chuyện của .

 

Lê Nhạc mỉm : "Vâng, cũng ngủ thật ngon nhé."

 

"Chắc chắn ."

 

Hoàn Chính Văn!

Loading...