Trong suốt quá trình tắm cho con, Tùng Vọng Từ chút thất thần. Đôi tai đều dựng lên, chăm chú lắng từng động tĩnh ngoài phòng khách. Cũng may, ngoài tiếng phim hoạt hình thì bất kỳ âm thanh lạ nào khác.
Sau khi tắm xong, tiểu Mộ Tự mặc bộ đồ ngủ mềm mại, cả tỏa mùi sữa xen lẫn hương sữa tắm thơm tho. Thằng bé giống như một chú động vật nhỏ ấm áp, tự nhiên bò lên sô pha, chen cạnh Đặng Tự Cúc, tìm một tư thế thoải mái nhất cuộn tròn , khẽ ngáp một cái.
Đặng Tự Cúc đối với sự gần gũi của đứa trẻ hề bài xích, thậm chí còn kéo một nửa chiếc chăn mỏng đắp lên cho thằng bé.
Một lớn một nhỏ, hai dáng hình cuộn tròn cùng một chiếc sô pha, bao phủ bởi cùng một thứ ánh sáng chập chờn từ phim hoạt hình. Khung cảnh thoạt vô cùng ấm áp, vô cùng hài hòa. Thế nhưng Tùng Vọng Từ cách đó xa, góc nghiêng bình lặng chút gợn sóng của Đặng Tự Cúc, khuôn mặt nhỏ nhắn đang mơ màng sắp ngủ vì tin cậy của con trai, chỉ cảm thấy một luồng hàn khí từ lòng bàn chân lan tràn khắp .
Hắn , sợi dây mang tên "nguy hiểm" vẫn luôn căng chặt. Và tất cả những gì thể làm là canh giữ nơi đây, rời một bước, chờ đợi một giây tiếp theo thể .
Sau khi dỗ dành Tiểu Mộ Tự chơi mệt chìm giấc ngủ, gương mặt ngủ say điềm tĩnh của con, Tùng Vọng Từ mới thoáng nhẹ lòng đôi chút. Hắn nhẹ nhàng khép cửa phòng trẻ em về phía phòng khách.
Đặng Tự Cúc vẫn duy trì tư thế cũ, co rụt sô pha. Phim hoạt hình chiếu xong, màn hình tối đen, trong lòng vẫn ôm khư khư con thú bông "Bội Bội", ánh mắt chút m.ô.n.g lung, chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì.
Tùng Vọng Từ tiến gần, xuống bên cạnh . Trầm mặc một lát, vẫn quyết định đưa một lời giải thích cho hành động ban ngày của con trai. Dù lời giải thích thể chẳng mang ý nghĩa gì, nhưng cần nỗ lực hết sức để tiêu trừ bất kỳ mối nguy hiểm tiềm tàng nào.
“Mộ Tự……” Hắn lên tiếng, giọng trầm thấp giữa phòng khách tĩnh mịch, “Thằng bé còn nhỏ, chạm búp bê của em... cố ý .”
Đặng Tự Cúc , chậm rãi đầu. Gương mặt chút biểu cảm, chẳng thấy vẻ khó chịu, cũng chẳng nét khoan dung, chỉ lên tiếng bằng một tông giọng gần như hờ hững:
“Ồ.”
Phảng phất như chuyện chẳng liên quan gì đến , hoặc giả, căn bản thèm để tâm. Trong nhận thức của , lẽ việc “chạm một chút” đáng để nhắc tới, nó còn lâu mới bì kịp những phương thức biểu đạt “thích” đầy kịch liệt và “giàu ý nghĩa” của riêng .
Phản ứng làm Tùng Vọng Từ cảm thấy an tâm đôi chút, nhưng ngay đó là một nỗi bi ai vô lực dâng trào. Hắn tình nguyện thấy Đặng Tự Cúc biểu hiện một chút cảm xúc thuộc về “con ”, cho dù đó là cảm xúc tiêu cực chăng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ban-an-mau-pha-le/chuong-85.html.]
“Không còn sớm nữa, ngủ thôi.” Tùng Vọng Từ dậy, dùng giọng điệu dỗ dành với Đặng Tự Cúc. Giờ phút , phảng phất như đang đối mặt với một trưởng thành cùng trang lứa, mà là đang dỗ dành đứa trẻ thứ hai cần chăm sóc trong nhà.
Đặng Tự Cúc tỏ lời. Cậu buông con thú bông , dậy dụi dụi mắt, quả thật chút buồn ngủ.
Cậu lẽo đẽo theo Tùng Vọng Từ về phía phòng , dừng ở cửa. “Ngủ ngon.” Cậu Tùng Vọng Từ, nở một nụ cực kỳ tầm thường, thậm chí thể coi là ngoan ngoãn, xoay phòng.
“Cạch.”
Cánh cửa đóng .
Tùng Vọng Từ lặng nơi hành lang, cánh cửa phòng đóng chặt, đầu liếc về phía phòng trẻ em.
Một căn phòng, là nơi đứa con trai ngây thơ vô tội của đang say ngủ. Căn phòng còn , là nơi trú ngụ của “đứa trẻ lớn xác” xinh nhưng đầy nguy hiểm.
AN
Hắn xoay xở giữa thiên sứ và ác quỷ, cố gắng bảo vệ một sự cân bằng mong manh dễ vỡ. Một tiếng “ngủ ngon” bình lặng chẳng thể mang chút an yên nào. Nó chỉ tuyên cáo rằng cơn nguy biến của ngày hôm nay tạm thời giải trừ, còn ngày mai, sẽ là một vòng luân hồi mới đầy những điều chẳng thể dự đoán.
Hắn mệt mỏi xoa xoa giữa mày, bước về phía phòng .
Đêm nay, chắc chắn là một đêm canh gác ngủ.
Đêm khuya, ánh sáng từ màn hình di động đột ngột lóe lên giữa căn phòng tối om, rọi thẳng gương mặt tỉnh táo của Tùng Vọng Từ. Là tin nhắn từ Văn Nhã, từng dòng chữ như hiện rõ sự nôn nóng, áp lực và cả nỗi mệt mỏi đang bủa vây lấy cô:
【 Vọng Từ, xin vì quấy rầy muộn thế . Tình hình của ba em đột nhiên chuyển biến , bác sĩ cần theo dõi thêm vài ngày, em tạm thời thể rời ... Mộ Tự chắc phiền trông giúp thêm một thời gian nữa. Thực sự xin nhiều. 】
Tùng Vọng Từ chằm chằm dòng chữ , ánh mắt tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hắn gần như thể hình dung vẻ bất lực của Văn Nhã lúc —— một bên là cha già tình trạng rõ ràng, một bên là đứa con trai buộc phó thác ở nơi "nguy hiểm". Câu "Thực sự xin " chứa đựng bao nhiêu sự bất đắc dĩ cùng những nỗi lo âu thầm kín thể thành lời.