Tỉnh dậy nữa, cảm thấy hô hấp của cũng trở nên khó khăn.
Cảm giác ngạt thở quá khó chịu, nhịn mà rên rỉ đ/a u đớn.
"Tỉnh ?"
Giọng trầm thấp lạnh lùng vang lên từ bên cạnh.
Tôi theo bản năng sang.
Vừa thấy Hoắc Nham, cơ thể gần như theo phản xạ dậy nhào về phía .
Tuy nhiên, định dậy, lập tức phát hiện cơ thể còn chút sức lực nào, chỉ cử động một chút ngã xuống.
"Cựa quậy cái gì?"
"Anh gần đây một chút ."
Tôi tha thiết Hoắc Nham, lúc chẳng còn tâm trí mà , chỉ nhào tới ôm .
Hoắc Nham một cái, cuối cùng vẫn bước đến bên giường.
Anh yên, liền nắm lấy tay , còn mượn sức của để dậy.
"Bị b ệ/n h thì nghỉ ngơi cho đàng hoàng, đừng quậy phá nữa."
Anh lạnh lùng một câu, rút tay khỏi tay .
Vừa thấy chút ấm tay biến mất, sốt ruột đến mức mắt đỏ hoe.
"Anh đừng mà, cho em ôm một cái ."
Vì thoải mái, sức, nên lời cũng trở nên mềm yếu.
Ánh mắt Hoắc Nham dừng mặt một chút, đôi mắt lạnh lùng dường như thoáng qua một tia d.a.o động kỳ lạ.
Một lát , xuống bên giường.
Thấy dáng vẻ của , lập tức vui mừng, vội vàng đưa tay kéo lấy .
Vì sức, thể dậy để ôm nên năn nỉ cúi xuống.
Sắc mặt Hoắc Nham lắm, nhưng vẫn cúi xuống.
Ôm Hoắc Nham, cơ thể lạnh lẽo của dần dần ấm lên, sức lực cũng dần dần hồi phục.
ti`nh huống thần kỳ khiến khỏi giật kinh ngạc.
Hoắc Nham đối với mà , quả thực là một liều t h/u ố c tiên.
"Sau ngoài gió lạnh nữa, cơ thể thế nào mà ?"
Bị ôm một lúc, Hoắc Nham im lặng lên tiếng.
Giọng điệu của vẫn lạnh lùng, nhưng còn cảm giác đáng s/ợ như nữa.
"Em cũng ngoài gió lạnh , nhưng em xuống thấy ở nhà, em , còn s/ợ tối nay về."
Nói đến đây, thấy tủi .
"Cậu..."
Hoắc Nham dường như gì đó, nhưng cuối cùng gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng .
Không do lòng n/g/ự c Hoắc Nham quá thoải mái , mới tỉnh dậy ngủ .
Trong lúc ngủ, cảm thấy thứ gì đó sắp rời , vội vàng đưa tay ôm chặt lấy.
Sáng hôm tỉnh dậy, phát hiện đang trong lòng Hoắc Nham.
Vậy là tối qua ngủ với Hoắc Nham?
Liếc Hoắc Nham vẫn còn đang ngủ, lặng lẽ dậy, phát hiện cả tràn đầy sức sống.
Bình thường luôn cảm thấy mềm nhũn, chẳng chút sức lực nào.
Cho dù hôm qua khi ôm Hoắc Nham, cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng so với cảm giác tràn đầy năng lượng hiện tại thì khác biệt.
Thì , ngủ với Hoắc Nham hiệu quả như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bam-lay-anh-chang-thuan-duong/chuong-4.html.]
Tôi chằm chằm Hoắc Nham, như con chuột t/r ộ/m mỡ.
lúc , Hoắc Nham đột nhiên mở mắt .
Thấy tỉnh dậy, lập tức nhào lòng , vui mừng khôn xiết.
"Anh dậy ? Hôm nay mấy giờ làm? Đi làm nhớ đưa em theo nhé."
Đã quyết tâm bám sát Hoắc Nham rời, nên đướng nhiên là thể bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.
Trái ngược với sự vui vẻ của , tâm trạng Hoắc Nham cho lắm.
Cả tỏa khí lạnh khiến khác dám đến gần, sắc mặt cũng âm trầm.
"Sao gì ?"
Tôi đẩy đẩy n/g/ự c .
Hoắc Nham thật sâu, trực tiếp dậy rời .
Tôi thấy khó hiểu với thái độ của .
Sáng sớm làm thế?
Chẳng lẽ bỏ lén lút bỏ ?
"Này Hoắc Nham, đợi em với!"
Sáng sớm tinh mơ, bên cạnh xe của Hoắc Nham, chống tay cửa xe, quyết sống ch*t cho lên xe.
"Đã là đưa em cùng mà, nuốt lời!"
Hoắc Nham với ánh mắt trầm tĩnh.
"Tôi lúc nào?"
Tôi chùn bước, nhưng nghĩ đến mạng sống của , lấy hết can đảm.
Tôi ưỡn n/g/ự c, vẻ sẽ đấu tranh đến cùng với .
Hoắc Nham chằm chằm, một lúc lâu , mới thêm một câu:
"Muốn thì nhanh chóng lên xe, chắn cửa xe chẳng lẽ thể đưa đến nơi?"
"Anh..."
Tôi do dự một chút dần dần vui mừng: "Anh đồng ý đưa em cùng ?"
Hoắc Nham vòng sang phía bên xe, mở cửa lên xe.
Thấy , cũng chẳng còn quan tâm gì khác, vội vàng theo lên xe.
Xe từ từ lăn bánh, trái tim treo lơ lửng của cuối cùng cũng thả lỏng.
Vốn dĩ còn lo lắng Hoắc Nham sẽ đột nhiên đổi ý bỏ .
Thả lỏng tâm trí, tự nhiên khoác tay Hoắc Nham, nhẹ nhàng tựa đầu vai .
Bám sát rời mà.
Hoắc Nham cử động cánh tay như rút , vội vàng ôm chặt hơn.
Tôi nhỏ nhẹ bên tai :
"Chỉ ôm một chút thôi mà, đừng nhỏ mọn thế."
Vốn dĩ cũng hy vọng nhiều lắm, ngờ Hoắc Nham thật sự còn cử động nữa, chỉ đầu một cái, đôi mắt lạnh lùng mang theo vài phần cảm xúc kỳ lạ mà hiểu .
hiểu thì thôi , thể ôm mới là quan trọng.
Tôi cứ như ôm lấy cánh tay Hoắc Nham suốt quãng đường đến Tập đoàn Hoắc thị.
Trừ lúc xuống xe mỗi một ngả một lát, đó tiếp tục khoác tay .
Lo s/ợ sẽ hất tay , còn quên gửi cho ánh mắt đáng thương.
Giả vờ tội ng/h i/ệp là chiêu mà thường dùng nhất mỗi khi đối phó với bố .
"Muốn theo thì ngoan ngoãn một chút, đừng làm loạn."