Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 8: Anh không thể như vậy, mặt trời mà lên tôi sẽ chết ở đây mất
Cập nhật lúc: 2026-03-24 06:45:33
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Rùa
"Cái gì, từng tới ?!"
"D… , đúng ạ."
Hai quỷ sai thấy Minh tiểu bá vương bày bộ dạng như sắp ăn tươi nuốt sống khác, sợ đến mức chuyện cũng lắp bắp.
"Đến lúc nào? Sao các ngươi báo cho ?"
"Buổi trưa hôm qua. Tiểu Lục tới nghĩa trang tìm ngài, nhưng lúc đó ngài ở đó."
Minh Nhất nhớ buổi trưa hôm qua, hình như đang trốn nắng trong một trung tâm thương mại.
Không ngờ xui xẻo đến thế. Cậu chầu chực ở đây hơn mười ngày, Tào Huyền Hạc ghé lấy một . Cậu chỉ rời hai ba hôm, thì xuất hiện.
Minh Nhất thất vọng thở dài: "Lần thôi bỏ qua. Nếu còn tới nữa, các ngươi nhớ gọi điện báo cho ngay lập tức."
Cậu để điện thoại cho hai quỷ sai, còn dặn dặn họ trông tiệm cho cẩn thận, đừng lười biếng. Hai quỷ sai liên tục đáp , rời .
Vốn dĩ hai quỷ sai là do ông nội âm thầm phái tới giám sát Minh Nhất. Ai ngờ mấy hôm bắt quả tang, kéo tới đây làm "camera giám sát" bất đắc dĩ.
Trời dần sáng, Minh Nhất tùy tiện tìm một chỗ nghỉ ngơi, chuẩn dưỡng sức để tối ngoài bắt ác quỷ lĩnh tiền thưởng.
Chỉ điều ác quỷ gặp là gặp.
Minh Nhất lang thang khắp các con phố trong nội thành suốt hai đêm liền mà vẫn gặp một con ác quỷ nào trong thông cáo truy nã.
Cùng lắm thì chỉ gặp một hai tiểu quỷ bá đạo bắt nạt cô hồn dã quỷ khác, Minh Nhất đ.á.n.h cho một trận trò xong, lập tức ngoan như cún.
Tối hôm đó sáu giờ, trời tối đen, dương gian đang giờ cao điểm tan tầm.
Minh Nhất sợ va chạm tới sống, liền tìm một chỗ vắng vẻ, nghỉ ghế dài.
Đột nhiên, một tiếng phanh xe chói tai vang lên, ngay đó là tiếng va chạm dữ dội, kèm theo tiếng đường la hét kinh hoảng.
Bản tính tò mò trỗi dậy, Minh Nhất nhịn , bay theo hướng phát âm thanh để xem náo nhiệt.
Ven đường tụ tập ít xem. Hai chiếc xe con đ.â.m , t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng. Phần đuôi xe phía bẹp dúm , nhưng chủ xe mạng lớn, may mắn thương quá nặng, thậm chí còn tự thoát khỏi xe.
Ngược , phía thì xui xẻo hơn nhiều. Phần đầu xe va chạm đến biến dạng, khoang lái ép chặt, trực tiếp nghiền nát đàn ông bên trong, t.ử vong tại chỗ.
Sự chú ý của Minh Nhất đặt lên t.h.i t.h.ể tắt thở , mà tập trung con nữ quỷ mà sống thể thấy đang bên cạnh xác c.h.ế.t.
Dường như nàng hài lòng với cảnh tượng mắt. Trên gương mặt tái nhợt vô hồn lộ một nụ đắc ý, trông vô cùng ghê rợn.
Hồn phách của đàn ông bay khỏi thi thể. Có vẻ như vẫn còn đang ở trạng thái hỗn độn, kịp phản ứng, hiểu c.h.ế.t, cúi đầu xác mà phản ứng gì.
Nữ quỷ thấy , nụ mặt lập tức đông cứng . Nàng như phát điên lao tới bóp chặt cổ nam quỷ, miệng ngừng c.h.ử.i mắng.
Minh Nhất khá xa, thêm xung quanh là tiếng bàn tán ồn ào của sống, nên rõ nữ quỷ đang mắng c.h.ử.i những gì.
Thấy nam quỷ sắp bóp đến mức hồn phi phách tán, Minh Nhất định tiến lên ngăn cản.
lúc , chẳng từ đột nhiên một nam quỷ khác xuất hiện, nhanh hơn một bước, lao tới cưỡng ép tách hai quỷ , mỗi tay xách một con, mang luôn.
Minh Nhất tưởng là ác quỷ đến cướp hồn, lập tức đuổi theo , lách khỏi đám đông.
Phía đám , một đàn ông cao lớn đó. Khí chất lạnh lẽo quanh khiến trông tách biệt với xung quanh.
Vừa thấy, mắt Minh Nhất lập tức sáng lên, nhận ngay.
Rùa Vàng
"Vợ ơi!"
Minh Nhất quá kích động, quên mất việc hạ thấp giọng, đối phương thấy, liền ngẩng đầu về phía .
Cậu vội vàng đổi cách xưng hô, kích động vẫy tay chào:
"Ông chủ Tào!"
Tào Huyền Hạc dường như cũng ngờ gặp Minh Nhất ở nơi thế , sững một thoáng, nhanh liền thu ánh , thu ba tiểu quỷ trong bình xoay rời .
Minh Nhất bước nhanh đuổi theo, sóng vai cùng :
"Ông chủ Tào, lâu gặp."
Tào Huyền Hạc để ý tới .
Minh Nhất cũng chẳng bận tâm, tâm trạng vẫn hớn hở như cũ: "Hôm qua còn thấy may mắn lắm. Vất vả đợi cửa hơn mười ngày trời mà chẳng gặp nào. Kết quả rời hai hôm, tới tiệm, đúng lúc bỏ lỡ ."
Tào Huyền Hạc nhíu mày: "Cậu đợi làm gì?"
Minh Nhất đáp: "Không gì . Chỉ là gặp thôi, chuyện với vài câu."
Giọng Tào Huyền Hạc lạnh nhạt: "Tôi gì để với ."
Minh Nhất giả vờ như thấy, chuyển chủ đề: "Ông chủ Tào, con quỷ lúc nãy là thả đúng ? Anh để nó bắt hai tiểu quỷ làm gì ?"
Đối phương đáp.
Minh Nhất nghiêng đầu : "Ông chủ Tào?"
Tào Huyền Hạc vẫn để ý.
Minh Nhất bĩu môi, ngoan ngoãn im lặng.
Tào Huyền Hạc nhanh, Minh Nhất cũng lững thững bay theo . Đây là đầu tiên gặp một tiểu quỷ bám dai như đỉa mặt dày đến thế.
Thấy xung quanh ai, Tào Huyền Hạc dừng bước, ngước mắt đối phương.
Minh Nhất thấy , lập tức nở một nụ rạng rỡ, thiện.
Tào Huyền Hạc gương mặt nhỏ thanh tú, vô hại , hỏi: "Rốt cuộc gì?"
"Hả?" Minh Nhất lộ vẻ khó hiểu: "Tôi gì."
Tào Huyền Hạc hỏi tiếp: "Vậy tại cứ bám theo mãi buông?"
Minh Nhất đáp: "Tôi , làm bạn với ."
Tào Huyền Hạc hỏi: "Vì làm bạn với ?"
Minh Nhất thật lòng thật đáp: "Vì trai."
Những lời Tào Huyền Hạc định phía lập tức nghẹn , giọng trở nên lạnh lùng: "Người thiếu, thể bám khác."
Minh Nhất: "Không cần. Tôi xác định là , những khác đều mắt."
Tào Huyền Hạc chỉ cảm thấy đúng điên , mới đôi co mấy câu vô nghĩa vô tri như thế với một tiểu quỷ.
Anh đút tay túi áo, chuẩn rút một lá bùa trừ quỷ.
Không ngờ Minh Nhất sớm đề phòng, lập tức chộp lấy cánh tay , cho rút tay khỏi túi áo khoác.
"Anh đừng dùng bùa nữa. Tôi làm hại , cũng ác ý. Anh cứ lấy bùa hù dọa mãi như chút nào."
Không ảo giác , nhưng Tào Huyền Hạc trong lời một chút tủi , như đang làm nũng.
như Minh Nhất , quả thật cảm nhận ác ý nào từ .
Mấy gặp , đối phương tuy nhiệt tình đến mức khó hiểu, nhưng rốt cuộc cũng từng làm chuyện gì quá đáng. Nhìn thế nào cũng giống một thiếu gia nhà giàu từng trải đời, thiếu bạn bè.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-8-anh-khong-the-nhu-vay-mat-troi-ma-len-toi-se-chet-o-day-mat.html.]
"Cậu…" Tào Huyền Hạc ngừng tiếp, tiếp tục về .
Minh Nhất thấy nửa chừng thì bỏ , chút khó hiểu, vội đuổi theo hỏi: "Anh định gì thế?"
Tào Huyền Hạc trả lời, nhưng Minh Nhất thể cảm nhận , đối phương còn bài xích như , mặc cho lẽo đẽo theo bên cạnh.
Có lẽ định kiểu như: theo thì cứ theo .
Minh Nhất bỗng cảm thấy cách giữa và vợ gần thêm một bước, trong lòng khỏi vui sướng.
Quả nhiên, mặt dày thì làm việc lớn.
Minh Nhất hí hửng theo Tào Huyền Hạc lên taxi. Trên đường , thỉnh thoảng bắt chuyện với , tuy đối phương vẫn làm ngơ, nhưng điều đó ảnh hưởng đến tâm trạng của Minh Nhất.
Rất nhanh, xe dừng bên lề đường.
Minh Nhất theo Tào Huyền Hạc xuống xe, cảnh vật xung quanh chút xa lạ.
Minh Nhất vốn to gan, chẳng hề thấy khó chịu, nghênh ngang theo bước khu dân cư.
Khu trông khá cũ kỹ, môi trường bẩn thỉu lộn xộn, khiến Minh Nhất nhịn mà nhíu mày.
Tào Huyền Hạc dường như thấy tất cả những điều đó, cứ thế thẳng trong. Đến một toà nhà, tiếp tục lên cầu thang, leo thẳng một mạch lên tầng cao nhất, tầng bảy mới dừng .
"Cộc cộc cộc."
Ngón tay gõ lên cánh cửa sắt, phát âm thanh chói tai, khó .
"Ra ngay đây."
Bên trong vang lên một giọng già nua khàn khàn.
Đợi một lúc, cánh cửa gỗ phía trong mới mở , bà lão đeo kính lão, cách cánh cửa sắt hỏi: "Cậu là ai ?"
Tào Huyền Hạc lấy một phong bì trắng từ trong túi, đưa cho bà, : "Có nhờ đưa thư cho bà."
Bà lão ngạc nhiên: "Gửi thư cho ?"
Thời buổi liên lạc phát triển, ngay cả các ông bà lớn tuổi cũng dùng điện thoại, từ lâu qua cái thời truyền tin bằng thư tay.
Dẫu , bà lão vẫn nhận lấy phong bì: "Chàng trai, cho hỏi gửi thư cho là ai ?"
Tào Huyền Hạc: "Bà xem sẽ ."
Nói xong, xoay xuống lầu ngay lập tức.
Minh Nhất bên cạnh mà mơ mơ hồ hồ: "Ông chủ Tào, còn kiêm luôn cả việc đưa thư ?"
Âm phủ bọn họ cũng sớm dùng kiểu liên lạc cổ lỗ sĩ thế nữa .
Tào Huyền Hạc giải thích thêm, khỏi khu chung cư, tìm một ngã tư vắng vẻ, thả một tiểu quỷ trong một chiếc bình ngoài.
Hồn phách của nữ quỷ lúc yếu hơn nhiều so với vài tiếng . Minh Nhất thấy liền giật kêu lên: "Cô sắp hồn phi phách tán !"
Tào Huyền Hạc để ý đến tiếng kêu của , sang với nữ quỷ: "Đã giúp cô gửi thư tới ."
Nữ quỷ đỏ hoe mắt, mỉm cúi với : "Cảm ơn đại sư."
Tào Huyền Hạc mím môi, hồn thể của cô ngày càng mờ nhạt, nhịn hỏi một câu: "Có hối hận ?"
Nữ quỷ lắc đầu: "Không hối hận."
Không bao lâu , hồn phách của cô tan biến.
Minh Nhất hít một lạnh, theo phản xạ đưa tay nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Tào Huyền Hạc, hỏi: "Chuyện là ?"
Tào Huyền Hạc vẫn trả lời, tiếp tục làm việc của . Anh lấy từ trong túi ba tờ giấy thiếc, gấp thành hình thỏi vàng, đó châm lửa đốt, vẽ bùa trong trung lẩm nhẩm niệm chú.
Chẳng bao lâu , một quỷ sai mặc quan phục chạy tới, nở nụ nịnh nọt: "Chào ông chủ Tào."
Tào Huyền Hạc thả nam quỷ còn trong chiếc bình , với quỷ sai: "Hồn phách ngươi cần."
Quỷ sai nhặt thỏi vàng đất nhét n.g.ự.c áo, lấy xích khóa hồn trói nam quỷ , một câu: "Ông chủ Tào vất vả !"
Quỷ sai xong định rời , nhưng ánh mắt bỗng liếc thấy phía đàn ông một tiểu quỷ đang ló nửa cái đầu .
Hắn ông chủ Tào là đại sư huyền thuật, cũng quen với việc bên cạnh đối phương luôn đủ loại tiểu quỷ.
Thế nhưng tiểu quỷ , càng càng thấy quen mắt, sắc mặt dần dần trở nên khó coi. Đến khi nhận đó là ai, quỷ sai suýt nữa thì quỳ sụp xuống ngay tại chỗ.
Hắn đây là đang nhận hối lộ bắt quả tang ngay tại trận ?!
Minh Nhất thấy vẻ mặt của , là ngay nhận . Cậu vội vàng đưa tay lên môi hiệu im lặng, đồng thời liếc mắt cảnh cáo lung tung, khoát tay hiệu bảo mau rời .
Quỷ sai nào dám nán , lập tức bôi dầu chân, kéo theo xích khóa hồn, biến mất trong chớp mắt.
Thấy đối phương rời , Minh Nhất mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhận ánh mắt Tào Huyền Hạc đang liếc sang, vội lên tiếng: "Dọa c.h.ế.t ."
"Anh đúng là lợi hại thật đó, ngay cả quỷ sai cũng gọi tới ." Cậu vỗ n.g.ự.c , làm bộ sợ hãi: "Lúc nãy còn tưởng định tiện tay bắt luôn cả chứ."
Tào Huyền Hạc lười để ý đến màn diễn kịch lố của , rút tay áo khỏi tay Minh Nhất.
"Muộn , về."
Minh Nhất vội vàng túm lấy vạt áo , mặt mày đáng thương : "Có thể đưa cùng ?"
"Trời lạnh thế , tiểu quỷ một lang thang ngoài đường, đáng thương lắm."
Minh Nhất cố ý giả vờ làm một bé đáng thương, định dùng chiêu khổ nhục kế.
Đáng tiếc, đối phương ăn chiêu , trực tiếp rút một lá bùa trừ quỷ giơ mặt .
Minh Nhất bĩu môi, miễn cưỡng buông tay, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Lại dùng chiêu uy h.i.ế.p ."
Nghe , khóe môi Tào Huyền Hạc cong lên, xoay rời .
Minh Nhất thấy một đoạn, đang định lén lút bám theo thì phát hiện nhấc chân lên .
Cậu tin, thử dùng sức, nhưng vẫn di chuyển .
"Kỳ lạ thật."
Cậu cúi đầu xuống, phát hiện chân chẳng từ lúc nào xuất hiện một trận pháp trấn quỷ.
Minh Nhất hoảng hốt, hướng theo bóng lưng Tào Huyền Hạc hét lớn: "Ông chủ Tào, thể làm ! Mặt trời lên là c.h.ế.t ở đây đó!"
Giọng lạnh nhạt của Tào Huyền Hạc theo gió vọng : "Trận pháp sẽ tự giải một tiếng."
Minh Nhất hỏi: "Vậy ngày mai tìm ở ?"
Tào Huyền Hạc đáp, giơ tay gọi một chiếc taxi, lên xe rời .
Minh Nhất chiếc xe chạy xa dần, xổm xuống thở dài: "Lại chẳng bao giờ mới thể gặp ."
Theo đuổi vợ đúng là quá khó .
-
Tác giả lời :
Tào Huyền Hạc: Đương sự xin bày tỏ, hối hận.