Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 5: Con muốn kết minh hôn với người sống
Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:41:33
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Rùa
Nghĩa trang Thanh Lâm.
Quỷ Tóc Xoăn và Quỷ Đầu Đinh ở cổng nghĩa trang, thò đầu về phía xa. Cuối cùng cũng thấy một bóng dáng quen thuộc, cả hai vội vàng bay ào tới.
"Diêm Vương phù hộ, Minh Nhất cuối cùng cũng về ! Bọn còn tưởng thật sự gặp chuyện cơ, làm bọn sợ c.h.ế.t, , sợ c.h.ế.t quỷ luôn!"
Giọng Minh Nhất buồn buồn: "Đêm hôm khuya khoắt, thể gặp chuyện gì chứ."
Hai tiểu quỷ thấy tâm trạng sa sút, khỏi tò mò: "Cậu… ?"
Minh Nhất thở dài: "Vợ chạy mất ."
"Hả? Vợ nào cơ?"
Minh Nhất Kể đại khái chuyện xảy . Hai tiểu quỷ đến đoạn đối phương thể điều khiển bùa chú từ xa, cho Minh Nhất gần, liền một cái, đều thấy rõ vẻ sợ hãi trong mắt đối phương.
Quỷ Tóc Xoăn : "Minh Nhất, là… đổi sang tìm tiểu quỷ khác làm vợ ."
Quỷ Đầu Đinh gật đầu phụ họa: " đó. Dù chúng cũng là tiểu quỷ, nhất đừng dính dáng quá gần với mấy chơi huyền thuật. Lỡ ngày chọc giận họ, kết cục sẽ t.h.ả.m lắm."
Quỷ Tóc Xoăn tiếp lời: "Chẳng hai năm ông Thành Hoàng mới xử một vụ đó ? Nói về một đạo sĩ tu tà đạo, bắt ít cô hồn dã quỷ làm quỷ nô. Cuối cùng mấy tiểu quỷ cứu về đều thê t.h.ả.m vô cùng, vì đạo sĩ khống chế g.i.ế.c quá nhiều , oán khí đầy , e là mấy kiếp cũng chẳng đầu t.h.a.i ."
Quỷ Đầu Đinh thêm: "Hơn nữa, thẳng là làm bạn với . Cậu thích đến mấy cũng vô ích thôi."
Minh Nhất thở dài. Chính vì hiểu rõ những điều đó nên tâm tình mới .
Đối phương , cũng thể nào cưỡng ép về làm vợ .
Vì tâm trạng , Minh Nhất cũng chẳng buồn thêm với hai tiểu quỷ, lặng lẽ bay về phần mộ của ở .
Mấy ngày đó, Quỷ Tóc Xoăn và Quỷ Đầu Đinh như phát điên, chạy khắp nơi sưu tập những tiểu quỷ mã lạnh lùng, mang về cho Minh Nhất xem, hy vọng thể chọn một "quỷ hữu duyên".
Minh Nhất mấy đứa ép xem qua một lượt. Xem xong, tâm trạng càng tệ hơn.
Không mấy tiểu quỷ đó , mà là kiểu gì cũng thuận mắt, trong đầu lúc nào cũng vô thức đem họ so với ông chủ Tào.
Quỷ Tóc Xoăn, Quỷ Đầu Đinh và Quỷ Một Mắt Minh Nhất lắc đầu tấm hình cuối cùng, cả đám sốc đến trợn tròn mắt: "Anh em , mặt mũi thế mà còn lòng, định tìm thần tiên hả?!"
Quỷ Đầu Đinh nhịn , chọc thêm một câu: "Chắc thần tiên cũng chỉ cỡ thôi."
Để tìm cho Minh Nhất một đối tượng khiến hài lòng, bọn họ còn mời mấy bà mối nổi tiếng nhất ở âm phủ thành phố Thanh Lâm, từ danh sách hơn ngàn cái tên chọn năm tiểu quỷ phù hợp với yêu cầu của Minh Nhất.
Kết quả, Minh Nhất xem xong chỉ uể oải, chút hứng thú nào.
Cậu bực bội giằng tay khỏi vòng ôm của mấy tiểu quỷ: "Thôi , mấy đừng bận tâm nữa. Để yên tĩnh một vài ngày là ."
Nói xong, chui về hũ tro cốt của , tiếp tục tự kỷ.
-
Bình thường Minh Nhất vốn gây chuyện, ba ngày hai bữa là gây một đống rắc rối.
Thế mà dạo yên tĩnh đến lạ, khiến Thành Hoàng thấy quen.
Hôm đó, ông đang xem hồ sơ nửa chừng, nhịn sang hỏi sư gia bên cạnh:
"Sư gia, dạo Minh Nhất đang làm gì?"
Sư gia đáp: "Thuộc hạ cũng rõ lắm."
Không hỏi gì, Thành Hoàng đành cầm tập hồ sơ tiếp tục xem. mới thêm vài dòng, ông đặt xuống, nhịn gọi điện cho bố Minh.
"Alô, Quang Lượng , dạo thằng nhãi con bận gì mà yên ắng thế?"
Bố Minh đáp: "Bọn con cũng thấy lạ đây. Từ hôm nó với con và Lệ Lệ chuyện xem mắt xong là ngoan hẳn . Lệ Lệ còn gọi điện hỏi, kết quả thằng nhóc bảo là nó đang ngủ trong hũ tro cốt."
Thành Hoàng vẫn yên tâm: "Chỉ ngủ thôi ? Không làm chuyện gì khác ?"
Rùa Vàng
Bố Minh: "Không ."
Thành Hoàng cúp điện thoại, "chậc" một tiếng, tin.
Người xưa sai, chuyện gì bất thường ắt yêu. Thằng nhãi con dạo ngoan ngoãn quá mức, chẳng lẽ định ủ mưu gây một vụ lớn?
Không thể , giác quan thứ sáu của Thành Hoàng đúng là chuẩn. Ngay đêm hôm đó, hơn bốn giờ sáng.
Thành Hoàng xử án suốt cả đêm, tinh thần mệt mỏi, đang định nhấp ngụm cho tỉnh táo thì bỗng một tiếng gọi trong trẻo quen thuộc vang lên: "Ông ơi!"
Ông ngẩng đầu, Minh Nhất tức thời xuất hiện mặt, hai tay chống lên bàn, vẻ mặt nghiêm túc : "Ông ơi, con kết minh hôn!"
"Phụt" Nước trong miệng Thành Hoàng gia phun hết bàn, làm ướt cả xấp hồ sơ.
Lúc ông chẳng còn tâm trí để ý chuyện khác, trừng mắt quát: "Con cái gì?!"
Minh Nhất ghét bỏ lùi hai bước, lặp từng chữ một: "Con là, con--kết-minh-hôn-với--sống!"
"Dạo con để ý một . Con như là đúng. Mấy ngày nay con cố quên , nhưng con kiềm chế bản . Bây giờ trong đầu con là . Con định bỏ cuộc nữa. Nếu quên thì cứ cướp về làm vợ là !"
"Cướp…" Thành Hoàng gia nghẹn lời: "Con đang đùa đúng ?"
Minh Nhất vẻ mặt nghiêm túc: "Không đùa. Con nghiêm túc."
Thành Hoàng: "Không !"
Minh Nhất: "Tại ?"
Thành Hoàng: "Người và quỷ khác đường."
Minh Nhất phản bác: "Vậy ông còn phê duyệt giấy minh hôn cho mấy tiểu quỷ khác?"
"Ta…" Thành Hoàng gia chặn họng, lời nào.
Minh Nhất chịu buông tha, tiếp tục hỏi dồn: "Bọn họ , con ?"
"Con ông là Thành Hoàng, con là nhà thì chú ý lời ăn tiếng , làm gương cho kẻ khác. cũng thể vì thế mà đ.á.n.h đổi cả hạnh phúc cả đời của cháu trai yêu quý của ông chứ?"
Minh Nhất thấy ông nội hỏi đến cứng họng nhưng vẫn chịu gật đầu đồng ý, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nếu ông đồng ý, con sẽ ở âm phủ với ông nữa. Con đầu t.h.a.i luôn. Biết mười tám năm còn kịp bước một mối tình già trẻ."
Thành Hoàng: "Con… con dám!"
Minh Nhất hừ lạnh: "Ông cứ thử xem con dám ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-5-con-muon-ket-minh-hon-voi-nguoi-song.html.]
Thành Hoàng: "..."
Nói thật, Minh Nhất đúng là dám làm chuyện .
Ông thở một thật dài, cố ép bình tĩnh , mặt nặn nụ hiền hòa: "Cháu trai yêu quý của , đừng làm loạn. Con ông . Người con thích tên gì, bao nhiêu tuổi, trông , nhà ở ?"
Minh Nhất một tràng câu hỏi nện cho choáng đầu: "Con… còn tên gì."
Thành Hoàng nghẹn họng: "... Đến tên con còn , hô hào đòi kết minh hôn?!"
Minh Nhất he he ngốc hai tiếng: "Lên xe , mua vé ?"
"Đương nhiên…" Thành Hoàng nuốt ngược hai chữ " " trở , đổi sang giọng thương lượng: "Minh Nhất, thế . Con cứ thử dò hỏi xem đó tên là gì . Để ông xem đối phương là thế nào, nếu thấy thì hãy bàn tiếp chuyện kết minh hôn. Dù cũng là sống, lỡ con dọa xảy chuyện gì thì…"
"Không ."
Thành Hoàng gia hỏi : "Con chắc chắn như ư?"
Minh Nhất gật đầu: "Đương nhiên. Anh bình thường. Không chỉ thể thấy con, mà còn vẽ bùa trong trung nữa. Chắc chắn là một huyền thuật sư lợi hại."
"Hít~~"
Vẽ bùa trong trung… mấy chục năm tu hành thì tuyệt đối làm nổi.
Thành Hoàng ngờ chỉ mấy ngày gặp, cháu trai dây một nhân vật ghê gớm như .
"Cháu trai yêu quý , con thích… khi nào ngoài sáu mươi ?"
Minh Nhất nhíu mày, vui : "Ông nội, ông linh tinh cái gì thế!"
Thành Hoàng nhướng mày: "Trong thế hệ trẻ, ông từng thiên tài nào lợi hại đến mức đó cả."
Minh Nhất xua tay: "Ai ya, đừng lạc đề nữa, chúng chuyện minh hôn ."
Thành Hoàng khẽ ho một tiếng, suy nghĩ chừng nửa giây : "Nếu con thích, ông đương nhiên sẽ ngăn cản, nhưng chuyện vẫn hỏi ý đối phương. Thế , tiên con cứ thử qua đàng hoàng với . Nếu con thể khiến đối phương chủ động mang sính lễ tới, ông sẽ tác thành cho hai đứa, thế nào?"
Minh Nhất chút cam tâm, nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng đồng ý.
Dù thì cũng ép buộc đối phương. Có điều sự đồng ý của ông nội , thể thường xuyên chạy lên dương gian gặp vị vợ tương lai lạnh lùng !
Tâm trạng Minh Nhất cuối cùng cũng từ u ám chuyển sang vui vẻ, vui vẻ ngâm nga.
Đợi xa, Thành Hoàng mới thở dài: " là chẳng lúc nào khiến yên tâm."
Sư gia bên cạnh lên tiếng nhắc nhở: "Đại nhân, ngài cứ để quấy nhiễu một sống như , lỡ quỷ tâm bắt thóp, mang tố cáo với Diêm Vương thì…"
Thành Hoàng khoát tay : "Không ."
Tuy Minh Nhất nghịch ngợm ham chơi, nhưng tam quan vẫn đoan chính, sẽ làm chuyện ép buộc khác.
Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là đừng chọc giận nó.
Hơn nữa, nếu đúng như lời Minh Nhất , thể dùng linh khí vẽ phù , chắc hẳn cũng là một huyền thuật sư tầm thường, cũng thể trị bớt cái tính trời sợ đất sợ của Minh Nhất.
Nghĩ đến đó, Thành Hoàng dặn thêm một câu: "À đúng , phái một quỷ sai theo nó, xem thử tính tình và tam quan ."
Sư gia lập tức đáp: "Vâng."
-
Được ông nội đồng ý, Minh Nhất bắt đầu thường xuyên la cà ở chợ quỷ phía nam thành.
Chỉ tiếc là vận may , liên tiếp mấy ngày, đều gặp ông chủ Tào mà mong nhớ ngày đêm.
Dù lợi hại đến cũng chỉ là một tiểu quỷ âm gian, sợ ánh nắng mặt trời, chỉ thể xuất hiện khi trời nhá nhem tối.
Mỗi từ nghĩa trang chạy tới, cửa hàng hai bên đường đều đóng cửa, chỉ còn con phố trống trải, yên tĩnh.
Minh Nhất chịu bỏ cuộc, dứt khoát nữa, tìm một chỗ tối tăm chờ đợi.
Chẳng mấy chốc, trời dần sáng, tiếng chuyện dần dần vang vọng khắp con phố, của các cửa tiệm sôi nổi chào hỏi , mở cửa, quét dọn vệ sinh.
Tính , Minh Nhất qua đời bảy tám năm, sớm quen với cuộc sống âm gian lạnh lẽo, tẻ nhạt.
Giờ đột nhiên tiếp xúc với dương gian đầy thở sống, sinh hoạt ồn ào náo nhiệt, ngược khiến chút thích nghi.
Sau đó, Minh Nhất cứ thế canh giữ ở con hẻm phía nam thành.
Cậu là tiểu quỷ, cần ăn uống, cũng chẳng cần ngủ, chỉ cần một mảnh bóng râm nhỏ là đủ để trốn nắng suốt cả ban ngày.
Thoắt cái, một tháng trôi qua.
Minh Nhất vẫn gặp gặp, trong lòng sinh cảm giác thất bại. Thậm chí còn nghi ngờ, nhầm , thực đó chẳng liên quan gì đến tiệm đồ cổ cả.
đêm hôm , rõ ràng thấy mở cửa tiệm bước . Nếu trong tiệm, làm chìa khóa ?
Có lẽ là thấy Minh Nhất kiên trì quá mức, đến cả ông trời cũng động lòng thương, cuối cùng cũng đưa tới.
Buổi trưa hôm đó, Minh Nhất đang núp trong góc râm mát, mơ mơ màng màng buồn ngủ, thì chợt thấy tiếng hai chào hỏi .
"Ông chủ, ngài tới ."
"Ừm."
Chính một tiếng "ừm" trầm thấp khiến Minh Nhất lập tức tỉnh táo.
Vợ tới !
"shi~~, đau quá!"
Minh Nhất quá kích động, quên mất bây giờ là ban ngày ban mặt. Cậu thò nửa bàn chân, ánh mặt trời làm bỏng, đau đến mức hít mạnh một lạnh.
Suốt thời gian qua, vẫn trốn trong chậu hoa nhỏ đặt ở bậc thềm cửa "Vạn Bảo Trai". Trong chậu trồng cây vạn niên thanh, lá to rậm rạp, là loài ưa bóng râm, chịu ánh nắng chiếu thẳng.
Nhân viên cửa tiệm thường đặt nó ở chỗ khuất nắng phía chậu hoa lớn, đối với Minh Nhất mà , đây đúng là một nơi ẩn lý tưởng.
giờ vấn đề là… làm thể tránh ánh nắng, trong tiệm để tìm vợ đây?
-
Tác giả lời :
Tào Huyền Hạc: Được vợ hao tâm tổn sức theo đuổi, đúng là thời khắc huy hoàng nhất đời .