Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 24: Người con đang theo đuổi tên là gì?

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:40:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Rùa

"Nói mới nhớ, con đối tượng đang theo đuổi tên là gì ?"

Lần Minh Nhất đến đây đòi kết minh hôn, kết quả là ngay cả tên đối phương là gì cũng , chỉ là một đại sư huyền thuật bản lĩnh nhỏ.

Sau đó, ông bảo Lưu sư gia phái hai tên quỷ sai lén lút theo dõi, kết quả mấy ngày thằng nhóc thối bắt quả tang tại trận, bắt làm "camera giám sát" vài ngày mới ỉu xìu đuổi về.

Hai tên quỷ sai đó chỉ gặp một , trông vẻ là một ông chủ tiệm đồ cổ khí chất cao ngạo lạnh lùng, diện mạo tuấn tú; còn về tuổi tác, tính cách các phương diện khác thì rõ.

"Tất nhiên !" Minh Nhất ngẩng cao đầu, vẻ mặt đầy đắc ý: "Anh tên là Tào Huyền Hạc."

Thành Hoàng gia xong, nụ mặt bỗng chốc cứng đờ, dám tin hỏi : "Con tên gì cơ?"

Minh Nhất nhấn mạnh từng chữ: "Tào - Huyền - Hạc, đó chính đưa năm con quỷ đói tới miếu Thành Hoàng đấy."

Cậu xong, cảm thấy sắc mặt ông nội càng lúc càng khó coi hơn.

"Ông nội, thế ạ?" Minh Nhất hỏi: "Chẳng lẽ ông cũng ?"

Không thể nào, thể nào, chẳng lẽ giống như mấy bộ phim cẩu huyết tivi, Tào Huyền Hạc là kẻ thù của ông nội ?

Minh Nhất chút sốt ruột: "Ông nội, ông chứ, lúc còn sống ông thù oán gì với Tào Huyền Hạc đấy chứ?"

Thành Hoàng gia quát: “Thằng nhóc thối, linh tinh cái gì đấy.”

Minh Nhất: "Vậy cái biểu cảm của ông là ?"

Minh Nhất thầm thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng may mà .

Hơn nữa, ông nội mất hơn hai mươi năm , mà Tào Huyền Hạc trông cùng lắm cũng chỉ tầm hai lăm, hai sáu tuổi thôi, thời gian của hai căn bản là khớp chút nào.

Thành Hoàng gia : "Lúc còn sống quen một bạn cũ, cũng tên là Tào Huyền Hạc."

Minh Nhất: "Ồ, chắc là trùng tên thôi. Tào Huyền Hạc mà con còn trẻ lắm, trông mới ngoài hai mươi tuổi. Người bạn cũ của ông bây giờ ít nhất cũng sáu bảy mươi tuổi nhỉ.”

Thành Hoàng gia lắc đầu: "Cái đó thì chắc. Lúc quen Tào Huyền Hạc, trông cũng chỉ ngoài hai mươi tuổi. Sau đó chúng cùng phá mấy vụ án lớn, quen hơn mười năm, tóc bạc cả vẫn giữ nguyên bộ dạng trẻ trung đó."

"Sau đó, lẽ bản cũng nhận điểm bình thường, nên lâu đó biến mất."

Minh Nhất: "..."

Nghe ông nội xong, nhớ tới tính cách lạnh lùng lãnh đạm của Tào Huyền Hạc, cùng với thói quen sinh hoạt tẻ nhạt đơn điệu của , tâm trạng Minh Nhất bỗng chốc trở nên phức tạp.

Trước đây luôn chê Tào Huyền Hạc giống như một ông lão bảy tám mươi tuổi nghỉ hưu, nhưng giờ đột ngột ông nội đối phương thực sự khả năng là một ông già sống mấy chục năm, làm đây!

"Ông nội, ông đừng đùa nữa, tên Tào Huyền Hạc nhiều lắm, Tào Huyền Hạc mà ông quen với Tào Huyền Hạc mà con quen chắc là cùng một . Chẳng ông định tìm Diêm Vương bàn chuyện , mau , mau !"

Thành Hoàng gia Minh Nhất đẩy ngoài, nhưng miệng vẫn chịu thua: "Ta cũng chắc chắn là cùng một , nhưng tuổi còn trẻ mà thể vẽ bùa giữa hư thì rõ ràng là hợp lẽ thường. Ta sống mấy chục năm, trong lớp trẻ mới chỉ thấy duy nhất một làm , đó chính là Tào Huyền Hạc."

"Người tính tình cũng quái gở lắm, chuyện gì cũng thích độc lai độc vãng, bên cạnh chẳng mấy bạn bè, đối với ai cũng khách sáo nhưng bao giờ thật lòng kết giao với ai, ít ..."

"Ai ya, ông nội đừng nữa mà."

Từng điều từng điều liệt kê khiến Minh Nhất giả ngu cũng nổi nữa.

Thành Hoàng gia Minh Nhất đẩy tới cửa miếu, ông đột nhiên dừng , vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

"Minh Nhất, nếu con quen thực sự là Tào Huyền Hạc, khuyên con vẫn nên cách xa một chút."

"Người tâm cơ thâm sâu, bình thường căn bản thấu . Con chẳng chút tâm nhãn nào, đến lúc lợi dụng lúc nào đấy."

Minh Nhất nhíu mày: "Con chỉ là một tiểu quỷ, gì để lợi dụng chứ. Với như ông , con ở cạnh lâu như thấy , chỉ là giỏi ăn thôi, nhưng tâm địa lương thiện."

Thành Hoàng gia hừ lạnh: "Lương thiện?"

"Đó là vì còn tâm tư của con. Nếu con cưới về làm vợ, đến lúc đó chỉ lột một lớp da của con thôi coi như là lương thiện .”

Minh Nhất: "... Không thể nào."

Thành Hoàng gia: "Con cứ thử xem."

Minh Nhất chột nuốt nước bọt ực một cái tự trấn an bản : Chắc nghiêm trọng đến thế , ông nội chỉ vì yêu đương với nam giới nên mới dọa dẫm thôi.

Thành Hoàng gia thấy ánh mắt thoáng né tránh, bồi thêm: "Ta cũng chẳng hiểu con nghĩ gì nữa, tự dưng tìm Tào Huyền Hạc về làm vợ. Với cái tính cách đó của , điểm nào thích hợp làm vợ ?"

Minh Nhất: "Sức khỏe yếu lắm, hễ gặp chút gió lạnh là ho, lúc nào dáng vẻ trông cũng yếu ớt."

"Thật con cũng chẳng định làm gì . Chỉ thấy trông như chẳng sống thêm mấy năm nữa, nên con mới làm quen , làm bạn . Đợi xuống âm phủ , con mới chính thức tỏ tình với . mà... trai quá, lúc ngủ thật sự dụ , con nhất thời đầu óc nóng lên, nhịn nên mới hôn một cái."

Thành Hoàng gia: "..."

Ông dù cũng là một lão già , thằng nhóc thể đừng mở miệng là hôn hôn nọ ? Không hổ. Định bắt nạt một lão già vợ như ông ?

Thành Hoàng gia: "Đừng mơ mộng nữa. Anh sức khỏe chuyện ngày một ngày hai , mấy chục năm qua vẫn cứ sống đấy thôi. Ta đoán con đợi thêm vài trăm năm nữa cũng chẳng đợi xuống đây ."

Minh Nhất: "... Tại thể sống lâu như thế?"

Thành Hoàng gia: "Làm ."

Minh Nhất suy nghĩ một hồi, túm tay áo của ông nội: "Đi, con cùng ông xuống địa phủ!"

Cậu định xem trộm Sổ sinh t.ử của Diêm Vương. Thành Hoàng gia chút tâm tư đó của .

"Không !"

"Xuống địa phủ làm gì?"

Hai giọng đồng thời vang lên. Một là của Thành Hoàng gia. Một là của Minh Quang Lượng đang tới, tay cầm xích khóa hồn, dắt theo hơn chục con tiểu quỷ.

Rùa Vàng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-24-nguoi-con-dang-theo-duoi-ten-la-gi.html.]

Minh Nhất: "Bố!"

Thành Hoàng gia lập tức mách tội: "Quang Lượng, con mau dạy bảo thằng nhóc Minh Nhất , nó định gây chuyện đây."

Minh Quang Lượng hỏi: "Gây chuyện gì?"

Thành Hoàng gia: "Nó xem trộm Sổ sinh t.ử của Diêm Vương."

Minh Quang Lượng ngay lập tức trợn tròn mắt, kinh hãi thốt lên: "Cái gì?!"

Ông tiện tay quăng sợi xích khóa hồn cho Thành Hoàng gia, xắn tay áo lên lao về phía Minh Nhất: "Thằng ch.ó con , mày còn dám gây chuyện cho tao? Xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày !"

Minh Nhất sợ hãi vội vàng né sang bên cạnh. Cú tát của bố Minh đ.á.n.h hụt khí, ông chịu thua, liền giơ chân đá một cú.

"Ái da!" Minh Nhất đau đớn kêu lên, tay ôm m.ô.n.g gào lên: "Bố đ.á.n.h thì đánh, đừng đá m.ô.n.g con!"

Minh bố đuổi mắng: "Ông đây đ.á.n.h mày còn chọn chỗ !"

Thành Hoàng gia nhân cơ hội giao đám tiểu quỷ cho sư gia, thong thả cầm xích khóa hồn ở cửa xem kịch. Thấy con trai cứ nhắm m.ô.n.g Minh Nhất mà đá, ông " bụng" nhắc nhở: "Quang Lượng, con đá nhẹ thôi, m.ô.n.g thằng ranh con Tào Huyền Hạc đ.á.n.h xong đấy."

Bố Minh đang đuổi đ.á.n.h con trai bỗng khựng , đầu hỏi: "Tào Huyền Hạc?"

Thành Hoàng gia gật đầu: "Phải, chính là Tào Huyền Hạc mà con . Con trai con tự ngoài tìm vợ, là nam, còn là một sống."

Nghe xong, mắt bố Minh còn trợn to hơn cả lúc nãy, nghiến răng nghiến lợi hét lớn: "MINH - NHẤT!"

Minh Nhất thấy bố đuổi tới, liều mạng chạy ngoài, chạy tức tối gào lên: "Minh Vĩ Hải! Cái lão già c.h.ế.t tiệt , cố tình thêm dầu lửa, từ nay về con sẽ bao giờ đến thăm ông nữa!"

"Thằng ranh c.h.ế.t tiệt, mày mất dạy thôi! Dám gọi thẳng cả họ tên ông nội hả? Xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày !"

Nhìn cảnh hai cha con đuổi bắt ngày càng xa, Thành Hoàng gia tùy ý ném trả xích khóa hồn về Minh Quang Lượng. Nụ mặt ông dần thu , hai tay chắp tay lưng, thong thả bay về phía lối Địa Phủ.

-

Trong nghĩa trang Thanh Lâm.

Minh Quang Lượng một tấm bia mộ, tức giận quát: "Tao khuyên mày nên từ bỏ ý định đó . Chừng nào sửa cái xu hướng tính d.ụ.c đó thì cứ xác định độc cho tao. Muốn tìm đàn ông để yêu đương ? Mơ con!"

Từ trong bia mộ phát giọng u oán của Minh Nhất: "Con đấy! Con cứ tìm đấy, giỏi thì bố đ.á.n.h c.h.ế.t con luôn !"

"Mày...!" Bố Minh tức nghẹn: "Tao bảo !"

Minh Nhất cãi : "Con cứ tìm đấy!"

Hai cha con thật sự là quá trẻ con, cứ thế lời qua tiếng cả chục hiệp, cho đến khi bố Minh mắng mệt, đành bệt xuống bia mộ mà thở hồng hộc.

"Thằng ranh con, mày đang làm gì ? Thích đàn ông đành, còn đụng Tào Huyền Hạc. Lỡ ngày nào đó chọc giận , mày đến quỷ cũng mà làm , hả!"

Minh Nhất im lặng đáp.

Một lúc , mới lí nhí : "Thế thì để con đầu t.h.a.i . Như thì chẳng ai con là con của hai nữa, bố cũng cần vì chuyện con thích đàn ông mà thấy mất mặt."

"Vớ vẩn!" Minh bố nhảy dựng lên vì tức: "Tao với mày vẫn sống sờ sờ đây, mày định nhận ai làm bố hả?"

"Nhận nào kỳ thị xu hướng tính d.ụ.c của con làm bố .

Minh bố tức chịu nổi, đá rầm rầm bia mộ hai cái: "Đừng mà mơ."

"Không tìm đàn ông kết hôn, đầu t.h.a.i càng . Mày cứ ngoan ngoãn ở yên trong mộ cho tao, bao giờ nghĩ thông suốt thì tao mới thả ."

Minh Nhất hét lớn: "Bố làm thế là giam giữ trái pháp luật!"

"Ông đây cứ giam mày đấy, thì nào!"

"..."

Minh Nhất đập mạnh vài cái nhưng mở , chắc chắn là hộp tro cốt bố dùng xích khóa hồn quấn chặt . Cậu cam tâm, gọi bên ngoài vài tiếng nhưng bố Minh xa, chẳng ai đáp nữa.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt một cái nửa tháng trôi qua.

Minh Nhất thẫn thờ trong hộp tro cốt vì quá buồn chán. Vết thương ở m.ô.n.g cũng khỏi hẳn mà bố vẫn ý định thả .

Trước đây mỗi gây họa, bố đều tẩn cho một trận hồn nhốt mộ của , cho đến khi chịu thua xin mới chịu thả . Minh Nhất xin tha, bày tỏ rõ thái độ kiên định của về việc thích con trai với bố .

Thật khi Minh Nhất come out với gia đình, suýt chút nữa bố đ.á.n.h c.h.ế.t, cuối cùng nhờ ông nội đỡ nên bố mới bỏ qua, từ đó hai bên ai nhắc chuyện nữa. Đã thế thì "khô máu" tới cùng luôn!

Ây da, chỉ là nhớ vợ. Đã nửa tháng , hết giận nhỉ?

đúng, với cái tính cách vô tình của , nửa tháng gặp chắc là quên luôn là ai .

Nghĩ đến đây, Minh Nhất bật dậy như lò xo. Không , mau chóng tìm cách thoát thôi. Lỡ như vợ đứa khác nẫng tay thì đúng là uất ức c.h.ế.t mất. Chỉ nghĩ thôi thấy còn khó chịu hơn cả bố đ.á.n.h cho một trận.

-

Chạng vạng, Tào Huyền Hạc một bàn ăn. Cả căn phòng chỉ tiếng bát đũa va chạm khẽ khàng, yên tĩnh đến mức khiến thấy bức bối.

Tào Huyền Hạc đang ăn bỗng nhíu mày.

Rốt cuộc làm thế ? Rõ ràng bản thích nhất là sự yên tĩnh, cũng sống độc mấy chục năm qua, dạo cứ thấy bồn chồn khó chịu?

Chẳng lẽ là do quen với sự ồn ào của tiểu quỷ Minh Nhất ?

Nhớ nửa tháng , tiểu quỷ ấn lên sofa đ.á.n.h cho một trận, đó liền biến mất thấy tăm .

Có lẽ là do tay nặng, làm giận ?

Tào Huyền Hạc nhíu mày, ép bản gạt bỏ cái suy nghĩ đó . Anh đối phương cưỡng hôn, dù giận thì cũng giận mới đúng chứ. Nếu thì thôi , vốn dĩ họ cũng chỉ là dưng nước lã tình cờ gặp mà thôi.

 

Loading...