Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 23: Con có thể chịu đòn để hôn anh ấy cả năm

Cập nhật lúc: 2026-04-25 17:52:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Rùa

Chập tối, tại Miếu Thành Hoàng.

Thành Hoàng gia bàn án, đang lật xem sổ sách, đột nhiên cất tiếng hỏi: "Lưu sư gia."

"Dạ, đại nhân."

"Có Minh Nhất lâu ghé qua đây ?"

Lưu sư gia bên cạnh đang sắp xếp công văn lập tức đáp: " ạ, tiểu thiếu gia một thời gian dài tới ."

Thành Hoàng gia chép miệng: "Bình thường thằng nhóc đó đá cửa đến quen , giờ tự dưng nó đá nữa, thấy chút quen."

Lưu sư gia nhịn : "Chắc là đại nhân nhớ tiểu thiếu gia ?”

“Nói mới nhớ, mấy tên quỷ sai câu hồn nhắc tới, lúc bọn họ ngoài làm nhiệm vụ thường xuyên bắt gặp tiểu thiếu gia phố đấy ạ."

Thành Hoàng gia nhướng mày: "Gặp nó đang làm gì?"

Lưu sư gia: “Trừng trị mấy tên tiểu quỷ ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, tuân thủ quy củ, chẳng khác gì cảnh sát trị an dương gian cả. Có ít tiểu quỷ đều âm thầm khen tiểu thiếu gia hiểu chuyện, giúp đại san sẻ gánh nặng.”

Thành Hoàng gia trong lời của Lưu sư gia ý nịnh nọt, dù thì tính nết cháu trai nhà thế nào ông là rõ nhất. bất kể là quỷ, ai chẳng thích những lời bùi tai, thế nên màn nịnh nọt của Lưu sư gia khiến ông cực kỳ hưởng thụ.

"Cái thằng nhóc ." Vừa nghĩ đến dáng vẻ của Minh Nhất, nụ môi Thành Hoàng gia tài nào giấu nổi. "Nó , tuy tính tình chúng chiều hư, nhưng tam quan vẫn đoan chính, thích nhất là trừ gian diệt ác, ghét ác như thù. Chỉ mỗi tội đầu óc thẳng quá, quá mức đơn thuần, chuyện gì cũng giấu , thêm cái tính tò mò thái quá, ngoài dễ chịu thiệt."

Lưu sư gia an ủi: "Đại nhân cứ yên tâm, tiểu thiếu gia thông minh lắm. Chuyện thể khiến chịu thiệt đa phần là do để tâm, còn nếu là thứ coi trọng thì khác đừng hòng đụng một đầu ngón tay. 

“Vả tiểu thiếu gia cũng kiểu chịu uất ức, ngài nhớ xem mấy tiểu quỷ từng bắt nạt , đứa nào chẳng đ.á.n.h cho kêu cha gọi , quỳ xuống xin . Nói thẳng ở âm phủ , chẳng mấy tiểu quỷ võ lực thể sánh ngang với tiểu thiếu gia, chỉ cần thì con quỷ nào bắt nạt nổi ."

Thành Hoàng gia ngẫm lời , gật đầu tán thành: "Cái thì đúng thật."

"Rầm!"

Cánh cửa miếu Thành Hoàng một lực lớn đá văng . Minh Nhất mặt mày ủ rũ bay , gọi một tiếng "Ông nội", đó uể oải bàn.

Thành Hoàng gia kinh ngạc, hỏi: "Con làm ?"

Minh Nhất xua xua tay: "Không ."

Cậu làm thể với ông nội rằng hôn trộm Tào Huyền Hạc, đ.á.n.h cho một trận, còn đuổi khỏi nhà chứ? 

Không , mất mặt c.h.ế.t !

Thành Hoàng gia bộ dáng của , : "Con thế là thất tình đúng ?"

Minh Nhất thở dài: "Haizz, còn yêu mà, lấy thất tình chứ."

Thành Hoàng gia ha hả: “Chưa yêu thì càng , vốn dĩ với quỷ yêu cũng khó kết quả.”

Tuy ở một nơi tư tưởng còn lạc hậu, vẫn ít lén lút kết minh hôn, nhưng cũng chỉ là hợp táng hai c.h.ế.t. Còn sống kết minh hôn với tiểu quỷ thì cực kỳ hiếm, mà kết cục càng ít ỏi đến đáng thương.

Thành Hoàng gia sở dĩ dùng biện pháp mạnh để ngăn cản Minh Nhất là vì ông quá hiểu tính nết của , càng cấm cản càng làm, ngược cứ mặc kệ làm ngơ khi chóng chán.

Thế nhưng xem theo đuổi nghiêm túc và kiên trì, đối phương mê hoặc đến mức hồn siêu phách lạc, cả ngày chẳng thèm ngó ngàng gì đến nhà cửa. Cứ đà , khi còn theo đuổi tự dâng cho .

"Được , đừng buồn bực nữa, xuống nghỉ ngơi ."

Minh Nhất xua tay từ chối: "Không cần, con thế cũng thoải mái ."

Thành Hoàng gia , tay cầm hồ sơ khựng , nghi hoặc tỉ mỉ đ.á.n.h giá một lượt từ đầu đến chân, suy đoán: "Con... giở trò lưu manh nên đ.á.n.h cho một trận ?"

"Hả?" Minh Nhất giả ngu: "Làm gì chuyện đó!"

"Ông quên , con đ.á.n.h giỏi thế cơ mà, làm gì ai đ.á.n.h thắng con."

Thành Hoàng gia: " chẳng đây con con thích là một huyền thuật sư ?"

Huyền thuật sư và tiểu quỷ vốn dĩ là trời sinh tương khắc. Hơn nữa, lúc Minh Nhất từng đối phương thể vẽ bùa trong trung, xem bản lĩnh hề nhỏ.

Minh Nhất: "Ai ya, ông đừng đoán mò nữa, con vẫn mà."

"Ta tin." Thành Hoàng gia chỉ tay chiếc ghế bên cạnh: "Con xuống để xem nào."

"..."

đời chuyện gì cũng thể xảy , từng thấy trêu ch.ó trêu mèo, chứ từng thấy ai thích trêu đùa cháu như . Ông nội dù gì cũng là một Thành Hoàng quỷ kính trọng, tính tình nghịch ngợm, thiếu đắn thế .

Thấy dáng vẻ chịu thua của Minh Nhất, Thành Hoàng gia tâm trạng cực , mặt mũi hớn hở cầm một cuốn quyển hồ sơ lên định xem tiếp. 

Lưu sư gia thấy hai ông cháu chuyện xong, liền lên tiếng xen : "Đại nhân, mấy quỷ sai phái thôn Tề Gia, huyện Thất Lý mấy hôm gửi tin về."

Nghe , Minh Nhất đang bàn lập tức bật dậy: "Là chuyện đám quỷ đói trốn ngoài đó ?"

Lưu sư gia gật đầu: " ."

Minh Nhất: "Mau , tình hình thế nào ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-23-con-co-the-chiu-don-de-hon-anh-ay-ca-nam.html.]

Lưu sư gia : “Họ phát hiện trong bãi tha ma ở núi một cái hang ch.ó to bằng chậu rửa mặt, bên trong liên tục âm khí tràn . Còn vặn bắt hai con ác quỷ trốn từ đó, đoán chừng mấy con quỷ đói đó cũng là trốn từ chỗ .”

Thành Hoàng gia nhíu mày: “Có thể trực tiếp tạo một thông đạo nối giữa dương gian và địa phủ, ác quỷ bình thường làm , chắc chắn là sống can thiệp .”

Lưu sư gia hỏi: "Cũng khả năng, nhưng hiện tại vẫn chứng cứ. Đại nhân, bây giờ chúng làm gì?"

Thành Hoàng gia: " Trước tiên bảo bọn họ canh giữ ở cửa , sẽ lập tức báo cho địa phủ, phong tỏa thông đạo ."

Địa phủ ác quỷ, nếu những kẻ lòng độc ác lợi dụng thì hậu quả thật khó mà tưởng tượng. Lần mấy chục con quỷ đói làm dương gian náo loạn một phen, nếu phía ép tin xuống, e là gây làn sóng hoang mang mạng xã hội .

Lưu sư gia đang gõ phím gửi tin nhắn cho mấy tên quỷ sai thì đột nhiên đối phương gửi tới một đoạn ghi âm: [Lưu sư gia, bọn phát hiện thêm một thứ nữa, giống như một loại trận pháp gì đó. Mấy lão quỷ bọn hiểu, nhưng chụp ảnh gửi cho ngài .]

Rùa Vàng

Lưu sư gia mở ảnh , vội vàng mang đến mặt Thành Hoàng gia.

"Đại nhân, ngài xem thử ."

Thành Hoàng gia khi còn sống vốn là một lão đạo sĩ thuật pháp cao thâm, mấy chục năm cứu , công đức sâu dày, nên khi mất mới Diêm Vương chọn làm Thành Hoàng một huyện.

Còn việc về chỉ trong vòng mười năm ngắn ngủi mà thăng lên làm Thành Hoàng cấp tỉnh, thì là một câu chuyện dài. 

Tuy , với tư cách là Thành Hoàng hiện đại duy nhất trong 33 tỉnh, ông thể coi là một huyền thoại.

Thành Hoàng gia nhận điện thoại xem ảnh, Minh Nhất tò mò, cũng vòng qua bàn ghé đầu xem cùng.

Trong ảnh là một vùng núi hoang, khắp nơi tuyết trắng xóa tan hết, nổi bật lên là mấy cái cây đại thụ khổng lồ trông kỳ quái. Không vì chúng to lớn, mà vì tất cả đều chặt ngang , chỉ để phần gốc cao chừng mười mấy mét.

Điều nếu đặt ở nơi khác thì cũng chẳng ai thấy gì đó , nhưng ngặt nỗi đây là bãi tha ma, bình thường chẳng ai dám bén mảng tới. 

Minh Nhất nửa ngày cũng thấy gì lạ, trái , sắc mặt Thành Hoàng gia ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng ông nhíu chặt mày, lời nào.

“Ông nội, cái là trận pháp ?”

“Ừ.”

“Trận pháp gì ạ?”

“Chiêu Hồn Tụ Âm Trận.” Thành Hoàng gia giải thích: “Trận pháp cực kỳ tà môn, hơn nữa uy lực cực lớn. Một khi thành, nó thể thu hút tiểu quỷ trong vòng trăm dặm. Vạn quỷ tụ hội, lâu dần âm khí quá nặng, chẳng khác nào địa ngục trần gian, xung quanh sinh vật sống nào dám bén mảng gần, hơn nữa còn ảnh hưởng trực tiếp đến từ trường và vận thế của dân sinh sống quanh đó, nếu kéo dài, thương vong vô .”

Minh Nhất nhíu mày: “ từng huyện xảy chuyện gì mà?”

Thành Hoàng gia lắc đầu: “Không, huyện Thất Lý yên một thời gian dài . Mấy vụ ác quỷ ăn thịt, g.i.ế.c hại quỷ sai gần đây đều xảy quanh khu vực huyện Thất Lý. Hiện tại vẫn còn mấy con ác quỷ đang lẩn trốn bên ngoài, tạm thời vẫn xác định liệu đám quỷ đói trốn khỏi địa phủ do chúng mang , và kẻ giật dây là ai. Trận pháp chắc chắn mới hình thành, khó trách năm ngoái tự t.ử ở huyện Thất Lý và vùng lân cận tăng vọt, tỷ lệ phạm tội cũng cao hơn hẳn năm.”

Minh Nhất kinh ngạc: “Mấy chuyện con ?”

Thành Hoàng gia hừ nhẹ một tiếng: “Con tự xem, hai năm nay con đến đây giảm bao nhiêu ?”

“...” Minh Nhất khẽ ho một tiếng, vội vàng đ.á.n.h trống lảng: “Vậy bây giờ chúng làm gì ạ?”

“Không cần làm gì cả. Một khi trận pháp đặt ở đó, chắc chắn sẽ cần sống đến kiểm tra và duy trì. Bọn chúng chẳng qua là biến bãi tha ma thành một mảnh âm địa để dẫn dụ lệ quỷ từ địa phủ ngoài gây họa cho nhân gian. Trước mắt cứ để quỷ sai canh giữ cửa hang, đó phái thêm vài quỷ sai nữa mai phục, để xem rốt cuộc là kẻ khốn kiếp nào đang làm loạn.”

Thành Hoàng gia dậy: “Việc thể chậm trễ, bây giờ xuống địa phủ một chuyến, tìm Diêm Vương bàn cách phá trận, bịt thông đạo.”

“Minh Nhất, con cùng .”

Nghe , Minh Nhất liên tục lắc đầu: “Không , con .”

Thành Hoàng gia khựng , hỏi: “Không con thất tình ? Ở một tâm tình dễ sinh buồn bực, , dẫn con xuống địa phủ giải khuây.”

Minh Nhất từ chối: “Con cần, thất tình . Hai ngày nữa con còn tìm .”

Thành Hoàng gia nhíu chặt mày, vô cùng khó hiểu: “Con đ.á.n.h , còn tìm ?”

Minh Nhất vô thức né tránh ánh mắt của ông nội, đưa tay gãi gãi mũi, khẽ ho để che giấu sự lúng túng: "Lúc đầu đ.á.n.h nặng lắm."

Thành Hoàng gia vẫn hiểu: "Có ý gì?"

Minh Nhất lầm bầm: "Thì... lúc đầu chỉ đ.á.n.h tượng trưng hai cái, đe dọa con vài câu. tại con vạ miệng, nên mới... mới ăn một trận đòn đau."

Thành Hoàng gia lập tức nổi hứng thú, hỏi: "Con rõ xem nào, vạ miệng ?”

Minh Nhất ngập ngừng: "Con là... nếu hôn một cái đ.á.n.h một cái, con thể chịu đòn để hôn một năm, thế là... thế là đó đ.á.n.h thật."

Đương nhiên nguyên nhân chính đ.á.n.h vì câu đó.

Mà là vì còn nhân lúc Tào Huyền Hạc đang ngẩn , lao tới hôn thêm mấy cái nữa. Không, gọi là gặm mới đúng. Do lao tới quá mạnh, còn làm rách cả môi đối phương.

Khụ khụ, cũng , môi của Tào Huyền Hạc mềm ấm, làm chút "nghiện".

Kết quả là... Tào Huyền Hạc nổi giận đùng đùng, đ.á.n.h cho m.ô.n.g sưng lên, chẳng thèm quan tâm lúc đó đang là ban ngày, trực tiếp quăng ngoài cửa, còn dán bùa trừ quỷ lên cửa, cho cơ hội thương lượng.

Minh Nhất bây giờ cũng thấy hối hận vì quá bốc đồng, kiềm chế. Nếu chút lý trí thì đạo lý nước chảy đá mòn, từ từ mà tiến chứ. Giờ thì , hôn một hết luôn “chỉ tiêu” của một hai tháng luôn.

Cậu Tào Huyền Hạc thật sự tức giận, cũng dám lỳ ngoài cửa chờ như nữa, đành đợi trời tối chạy đến chỗ ông nội.

Thành Hoàng gia xong thì tức đến mức bật , chỉ tay mặt : "Cái thằng nhóc đúng là..."

Hèn chi trong ba đứa cháu, con trai ông thích đ.á.n.h nó nhất, quả nhiên chuyện gì cũng nguyên nhân cả.

 

Loading...