Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 22: Trước tiên tính sổ chuyện của chúng ta đã
Cập nhật lúc: 2026-04-17 11:15:57
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Rùa
Tư Lĩnh tựa lưng sofa, khóe môi nhếch lên một nụ khiến khuôn mặt trắng bệch chút huyết sắc của thêm vài phần tà khí.
“Cậu cái gì?”
Minh Nhất hỏi: “Người phụ nữ đối diện c.h.ế.t như thế nào?”
Tư Lĩnh: “Bị g.i.ế.c.”
Minh Nhất: “Ai?”
Tư Lĩnh: “Thằng chồng khốn khiếp của cô .”
Minh Nhất: “Nguyên nhân là gì?”
Tư Lĩnh: “Hiện tại vẫn rõ, nhưng báo cảnh sát .”
Minh Nhất bất mãn: “Chậc, thể một cho hết chuyện , đừng để hỏi một câu trả lời một câu như thế.”
Tư Lĩnh tức đến bật : “Cậu hỏi thì cái gì.”
Minh Nhất: “Đương nhiên là bộ đầu đuôi câu chuyện .”
Rùa Vàng
Tư Lĩnh bất đắc dĩ, đổi một tư thế thoải mái hơn, bắt đầu kể diễn biến câu chuyện mà .
Đêm qua, khi và chủ nhân qua đó, trong nhà chỉ vợ chồng Trương Thắng Binh mà còn một cặp vợ chồng già. Hai họ mắt đỏ hoe, gương mặt tràn đầy vẻ đau thương, chẳng cần hỏi cũng đoán đây là bố của Trương Văn.
Bốn đang gọi video với chồng của Trương Văn. Gã thanh niên ở đầu dây bên gương mặt thê lương, hai mắt đỏ ngầu, cằm lún phún râu, trông vô cùng chật vật.
Anh cảnh sát trích xuất camera giám sát du thuyền, thấy Trương Văn gió biển thổi mạnh dẫn đến vững nên mới ngã xuống biển. Lúc đó bên cạnh cô thứ hai, loại trừ khả năng khác hãm hại, lẽ là do tự trượt chân ngã xuống nước.
Hiện tại đang chờ báo cáo khám nghiệm t.ử thi. Nếu thời gian t.ử vong và nguyên nhân cái c.h.ế.t của Trương Văn gì đáng nghi, cảnh sát sẽ bàn giao thi thể.
Anh tìm xe tang, chuẩn đưa Trương Văn về nhà ngay trong đêm.
Bố Trương Văn kìm mà bật nức nở. Giọng gã thanh niên cũng dần nghẹn ngào, ngừng xin bốn , rằng chăm sóc cho Trương Văn, đợi khi về sẽ tạ tội với bố , mặc cho họ đ.á.n.h chửi, chỉ cầu mong họ giữ gìn sức khỏe.
Anh còn dù Trương Văn gặp tai nạn, nhưng hai vẫn là bố của , sẽ phụng dưỡng, lo hậu sự cho hai .
Lời mới đẽ làm , ai xong cũng khen đàn ông trách nhiệm, hiếu thảo. rằng, ở đầu dây bên , ngoài bốn , phía ống kính còn một và một quỷ đang .
Tư Lĩnh xem tướng, nhưng Tào Huyền Hạc thì , thậm chí còn cực kỳ tinh thông. Điện thoại ngắt, liền với mấy : “Trên tên mang nợ mạng .”
Bốn xong kinh ngạc dám tin, đó bắt đầu mắng c.h.ử.i thậm tệ rút điện thoại báo cảnh sát. Nghe tin liên quan đến án mạng, cảnh sát đến nhanh, đầy mười phút hai viên cảnh sát tới hỏi rõ tình hình.
Thế nhưng xong lời kể của bốn , sắc mặt họ liền trở nên khó coi. Bốn đều kích động, luôn miệng Trương Văn khả năng cao chồng mưu sát, nhưng cảnh sát bảo cần cung cấp bằng chứng.
Thượng Kỳ Thố chị liên tục gặp ác mộng mấy ngày nay, trong mơ một phụ nữ luôn lóc kêu oan, cầu xin chị báo thù cho .
Bố Trương Văn thì trực tiếp kéo Tào Huyền Hạc đang trầm mặc im lặng một bên , với cảnh sát là đại sư huyền thuật, thể gã thanh niên mang nợ mạng .
Tào Huyền Hạc cạn lời. Hai viên cảnh sát càng cạn lời hơn.
Tư Lĩnh : “Nói thì, phía còn xảy một chuyện buồn .”
Minh Nhất tò mò: “Chuyện gì?”
Tư Lĩnh cũng úp mở, tiếp tục kể: “Hai cảnh sát thể dựa một giấc mơ và lời của một vị đại sư trẻ tuổi mà lập án bừa bãi , phá án là chứng cứ. bốn cứ khăng khăng Trương Văn chồng g.i.ế.c, chỉ cần cảnh sát lập án điều tra chắc chắn sẽ kết quả ngay.”
“Hai bên tranh chấp thôi, chủ nhân ồn đến đau cả đầu, liền ban công hóng gió, thuận tay gọi một cuộc điện thoại. Kết quả đoán xem thế nào?”
Minh Nhất trợn tròn mắt: “Sao cơ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-22-truoc-tien-tinh-so-chuyen-cua-chung-ta-da.html.]
Tư Lĩnh: “Chưa đến mười phút , hai cảnh sát , ánh mắt chủ nhân đầy vẻ kính trọng, khách khí hỏi chủ nhân cần bọn họ làm gì.”
“Càng quá đáng hơn là đầy nửa tiếng , đội trưởng của bọn họ còn dẫn thêm mấy nữa tới, là đến để hỗ trợ chủ nhân điều tra án mạng.”
Minh Nhất nhíu mày: “Lúc đầu họ tin mà, tại Tào Huyền Hạc gọi một cú điện thoại khiến họ tin ngay?”
Tư Lĩnh nhướng mày khẩy: “Cậu đoán thử xem.”
“……” Minh Nhất bất mãn: “Nói mau!”
Con quỷ bình thường trông cao ngạo lạnh lùng là thế, lúc kể chuyện lề mề thế . Nhìn xem, hơn nửa tiếng đồng hồ trôi qua mà còn đến đoạn cao trào nữa.
“Bởi vì mà chủ nhân gọi điện chính là trưởng phòng - Phòng Siêu nhiên.”
Minh Nhất: “Giải thích coi.”
“Siêu nhiên, tên đầy đủ là Phòng Điều tra Các Sự kiện Siêu nhiên. Cái mà cũng từng qua hả?”
Minh Nhất khẩy: “Tại qua chứ? Nó lợi hại lắm ?”
Tư Lĩnh: “Không chỉ là lợi hại , mà là cực - kỳ - lợi - hại!”
Minh Nhất lập tức nổi hứng thú: “Lợi hại đến mức nào?”
Tư Lĩnh kiên nhẫn giải thích cho . Phòng Điều tra Các Sự kiện Siêu nhiên là một bộ phận thâm sâu lường . Đừng bên trong nhân sự đông, nhưng bộ phận chịu sự quản lý của bất kỳ đơn vị nào, mà trực tiếp trực thuộc Cục An ninh Quốc gia.
Những bên trong đều là hạng thần bí quỷ dị, năng lực vượt trội, khi sự cố thể điều động những nguồn lực mà bình thường thể tưởng tượng nổi.
Ví dụ như mấy viên cảnh sát chẳng hạn.
“Nghe hai viên cảnh sát đó là đích Cục trưởng Cục Cảnh sát gọi điện, yêu cầu họ phối hợp với công việc của chủ nhân.”
“Cậu thấy , bốn thấy hơn mấy viên cảnh sát kéo đến mà sợ ngây luôn, đừng là chuyện, đến cả cũng dám .”
“Ngay trong đêm, cảnh sát tiến hành thu thập chứng cứ và khám xét nhà của c.h.ế.t, đồng thời định vị theo thời gian thực vị trí của gã đàn ông đang đưa t.h.i t.h.ể về . Ước chừng tối nay thành phố Thanh Lâm là sẽ cảnh sát chặn đưa thẳng về đồn cảnh sát.”
Minh Nhất đến là say sưa phấn khích: “Sau đó thì ?”
Tư Lĩnh: “Sau đó? Sau đó cái gì?”
Minh Nhất: “Ông chủ Tào gọi hồn nữ quỷ ?”
Tư Lĩnh: “Không .”
Minh Nhất “ồ” một tiếng, hỏi: “Thế cả đêm làm cái gì? Tại trưa nay lúc về mệt mỏi như , cứ như thức trắng cả đêm nghỉ ?”
Tư Lĩnh ngước mắt lên, phía lưng , đáy mắt thoáng hiện lên vài phần đắc ý, : “Cái thể tự hỏi chủ nhân.”
Minh Nhất hề phát giác, vẫn : “Lát nữa còn chạy trốn, kịp hỏi , là cho...”
Lời còn dứt, bỗng nhiên khựng , bởi vì từ lúc nào một cái bóng đen cao lớn bao phủ.
Tư Lĩnh thở phào nhẹ nhõm: “Để giữ chân , tốn của bao nhiêu nước bọt , kể chuyện đúng là mệt c.h.ế.t quỷ mà.”
“……” Minh Nhất siết chặt nắm đấm, gầm nhẹ: “Tư Lĩnh, là đồ khốn khiếp!”
Chẳng trách chuyện chậm rì rì, đông kéo một câu tây kéo một câu, hóa là để kéo dài thời gian!
Tư Lĩnh khẽ : “Cái tính cách ngốc nghếch của đúng là đáng yêu thật đấy. Tặng một câu chân tình “tò mò hại c.h.ế.t mèo”, đừng mà ngây thơ như , nếu sớm muộn gì cũng bắt cóc mất thôi.”
Nói xong, liền ha hả dậy rời .
Minh Nhất lửa giận đùng đùng, siết chặt nắm đấm, định dậy tẩn cho một trận thì một bàn tay lớn đặt lên vai , dùng lực ấn trở sofa. Giọng trầm thấp khàn đặc mang theo chút uể oải rời rạc của mới ngủ dậy, nhưng ngữ điệu rét lạnh: “Chuyện của hai tính , tiên tính sổ chuyện của chúng .”