Editor: Rùa
Minh Nhất đoán Tào Huyền Hạc thật sự giận .
Ăn tối xong, những giải trận pháp cho , mà ngay cả buổi tối ngoài cũng sẽ mang theo.
Minh Nhất thể cử động, đành nhờ dì Dương khi giúp đưa điều khiển trong tủ tivi cho để cày phim truyền hình cho qua thời gian. Tivi bật suốt cả buổi tối, nhưng Minh Nhất xem mà tâm hồn treo ngược cành cây, mãi đến khi ngoài huyền quan truyền đến tiếng động.
Cửa phòng mở , Tào Huyền Hạc mang theo một lạnh bước , ngước mắt thấy một con tiểu quỷ mặt mũi đầy vẻ tủi , hai tay đặt sofa, cằm tựa lên mu bàn tay.
“Cuối cùng cũng về ~~”
“Chuyện thế nào ?”
“Có Trương Văn c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ?”
“Có chồng cô g.i.ế.c cô ?”
Tào Huyền Hạc còn kịp thở lấy một tràng câu hỏi của Minh Nhất ném tới.
Anh bếp, rót một cốc nước ấm mang , xuống sofa.
“Ông chủ Tào?”
“Im miệng.” Anh uống vài ngụm nước đặt cốc xuống bàn , tựa lưng sofa, thả lỏng cơ thể.
Thức trắng một đêm, lúc vô cùng mệt mỏi. Thực canh đêm ngủ, chỉ là thói lạ giường, ở phòng khách nhà Trương Thắng Binh thể ngủ .
Minh Nhất thấy quầng thâm mắt , dám hỏi nhiều nữa, tiện tay cầm điều khiển tắt tiếng tivi.
Tào Huyền Hạc yên lặng nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, mở mắt , trong mắt vằn vện tia m.á.u đỏ, ngay cả giọng cũng trở nên khàn .
Anh lấy một tấm thẻ ngân hàng đưa cho Minh Nhất: “Tiền chuyển tài khoản, tin nhắn ở trong điện thoại , lúc nào rảnh thì tự xem. Tôi nghỉ đây.”
Nói xong, Tào Huyền Hạc dùng mũi chân điểm mắt trận, dậy trở về phòng ngủ.
Minh Nhất trói cả đêm, giờ tự do liền kích động bay vòng vòng trong phòng khách mấy vòng. Đến khi bình tĩnh , Tào Huyền Hạc tắm rửa qua loa, đồ ngủ, về phòng ngủ .
Bây giờ là ban ngày, Minh Nhất cũng thể ngoài dạo, nghĩ nghĩ quyết định chơi game g.i.ế.c thời gian.
Rùa Vàng
máy tính bảng hôm qua Tào Huyền Hạc thu mất, lấy thì phòng ngủ.
Minh Nhất liếc cánh cửa phòng đóng chặt, nghĩ thầm: chỉ lấy cái máy tính bảng thôi, ông chủ Tào chắc sẽ giận nhỉ?
Mặc dù Tào Huyền Hạc từng lệnh cấm phòng ngủ của , nhưng Minh Nhất ở nhà lâu như mà vẫn từng bước chân đó nào.
“Cốc cốc cốc.”
Minh Nhất giơ tay gõ nhẹ ba cái lên cửa, bên trong tiếng đáp . Cậu áp tai cửa ngóng, bên trong yên tĩnh một tiếng động.
“Két.”
Cửa phòng ngủ phát một tiếng khẽ.
Minh Nhất lặng lẽ bay , rèm cửa dày nặng kéo kín một kẽ hở.
Căn phòng rộng lớn chỉ một chiếc giường lớn, hai tủ đầu giường, ngay cả một cái bàn để đồ cũng , đúng là đơn giản đến mức khiến cạn lời.
Điện thoại và máy tính bảng của Tào Huyền Hạc đặt ngay ngắn tủ đầu giường. Minh Nhất bay tới, vốn định lấy máy tính bảng chuồn lẹ, nhưng đôi mắt lời, vô thức liếc đàn ông đang ngủ say giường.
Sau đó là một tiếng nuốt nước bọt … mất tiền đồ vang lên.
Có lẽ vì Tào Huyền Hạc mới tắm xong, mái tóc sấy khô trông mượt mà mềm mại, rủ xuống che một phần chân mày. Làn da trắng sứ càng làm nổi bật hàng mi dày rậm, ngay cả đôi môi cũng hồng hào hơn bình thường, trông vô cùng ngoan ngoãn vô hại.
Muốn hôn. Cực kỳ hôn.
Cho dù trận trấn quỷ trói thêm một đêm nữa cũng hôn.
Minh Nhất vốn là một tiểu quỷ lý trí và khả năng tự kiềm chế mạnh, nếu cũng chẳng vì mới gặp Tào Huyền Hạc một mà hí hửng theo lên xe.
Đại não đang điên cuồng nhắc nhở đừng làm bậy, nhưng cơ thể thì cúi xuống, hôn lên môi Tào Huyền Hạc .
Ừm… cảm giác miêu tả thế nào đây.
Ấm ấm, mềm mềm, mềm mại, cả tê rần như dòng điện chạy qua.
Minh Nhất chép chép miệng, cảm giác vẫn thỏa mãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-21-du-the-nao-cung-phai-hon-anh-ay.html.]
Hay là… hôn thêm cái nữa?
Nghĩ là làm, cúi sát xuống nữa, còn kịp đắc thủ thì đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm.
“...”
Không khí xung quanh như đông cứng trong nháy mắt.
Minh Nhất giơ tay, dùng ngón cái cọ nhẹ bên khóe môi , giải thích: “Tôi chỉ lấy máy tính bảng thôi, tiện thể xem ngủ chảy nước miếng mà, cứ nghỉ ngơi tiếp…”
Lời còn dứt, con tiểu quỷ làm chuyện nào đó chuồn mất dạng.
-
Trong phòng khách, Minh Nhất vỗ mạnh ngực, thầm nghĩ: xong , xong , tiêu thật , hôn trộm bắt tại trận!
Tào Huyền Hạc giận quá mà xé xác nhỉ?
Hay là tranh thủ ôm máy tính bảng chuồn lẹ luôn?
bây giờ đang là ban ngày, ngoài trời nắng to thế , căn bản ngoài !
Minh Nhất sốt ruột như kiến bò chảo nóng, qua trong phòng khách.
đợi một lúc lâu, cửa phòng ngủ vẫn mở, đàn ông đáng lẽ nổi trận lôi đình bên trong hề động tĩnh gì.
Minh Nhất nghi hoặc tiến gần, nữa áp tai lên cửa ngóng tình hình. Yên tĩnh một tiếng động, tĩnh lặng đến đáng sợ… chẳng lẽ mệt quá nên ngủ ?
“Này, đừng nữa.”
Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng mang theo ý , làm Minh Nhất giật nảy .
Quay , thấy Tư Lĩnh đang tựa lưng ghế sofa cách đó xa, hai tay khoanh n.g.ự.c , giọng đầy vẻ trêu chọc : "Cậu đúng là sợ c.h.ế.t thật đấy."
Minh Nhất mím môi đáp.
Tư Lĩnh: "Chủ nhân bảo tới canh chừng , là chờ ngủ dậy sẽ tính sổ với ."
Minh Nhất hừ lạnh một tiếng đầy khó chịu: "Anh đ.á.n.h ."
Tư Lĩnh chỉ tay về phía cửa, hỏi ngược : “Vậy dám ?”
Minh Nhất bực bội : "Có gì mà dám?"
Vốn dĩ định chạy trốn .
Tư Lĩnh: "Theo hiểu của về chủ nhân, hôm nay mà dám chạy, phỏng chừng đừng hòng đây nữa."
Minh Nhất ghét nhất uy hiếp, liền thuận miệng đáp: "Không thì !"
Tư Lĩnh: “Vậy định theo đuổi chủ nhân nữa ?”
Minh Nhất ngẩn , kinh ngạc : "Sao …”
"Xì, cái bộ dạng ngốc nghếch bao nhiêu tâm tư đều hết lên mặt như , ai mà chẳng ."
Minh Nhất nhíu mày, cáu kỉnh : “Anh ăn đòn ?”
Tư Lĩnh khẽ thành tiếng, nhướng mày bảo: "Nếu cố ý thả cửa, tưởng thể hôn chắc?"
"Đừng giận nữa, đây , chúng chuyện."
Minh Nhất: "Tôi với gì để ."
Tư Lĩnh tung "mồi nhử": "Cậu chuyện đó của vợ chồng Trương Thắng Binh?"
"Vút."
Chỉ trong nháy mắt, Minh Nhất dịch chuyển tức thời đến sofa, khoanh chân ngay ngắn, bày dáng vẻ ngoan ngoãn chờ kể chuyện, quên sạch sành sanh chuyện gây họa định bỏ trốn.
"Mau , rốt cuộc là chuyện gì!"
-
Tác giả lời
Tào Huyền Hạc: Cứ giả vờ ngủ tiếp , mở mắt chứ?