Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 18: Tào Huyền Hạc chính là một tên cổ lỗ sĩ

Cập nhật lúc: 2026-04-03 11:06:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit + Beta: Rùa

Vốn dĩ lượng khách của tiệm đồ cổ cũng nhiều, dù thì ai cũng khả năng mua những món đồ trị giá vài chục nghìn, thậm chí hàng trăm nghìn tệ. Những thể đến Vạn Bảo Trai chọn đồ, giàu cũng sang, đôi khi chỉ cần bán một hai món cũng đủ kiếm bộn tiền .

Hơn nữa mới qua Tết, phố thưa thớt qua , nửa tiếng trôi qua mà trong tiệm chẳng lấy một vị khách nào.

Minh Nhất thấy ai nên gan cũng lớn dần lên. Nhân lúc Tào Huyền Hạc đang ở trong phòng nghỉ lựa chọn cổ vật, lén bay tiền sảnh.

Sau quầy thu ngân, nhân viên cửa hàng là Kiều Phàm đang nghỉ ghế, một tay chống cằm, đôi mắt tròn xoe chăm chú màn hình điện thoại. Cậu trông sáng sủa, đáng yêu, khiến khác dễ thiện cảm.

Nhắc đến chuyện , Minh Nhất sớm mắt . Cậu còn từng hỏi chị Quyên, tại Tào Huyền Hạc tuyển một nhân viên nam trai như ?

Chị Quyên giải thích rằng Kiều Phàm là học sinh chủ nhân tài trợ nuôi ăn học từ nhỏ, luôn đối đãi với như con ruột.

“Con ruột?”

Minh Nhất hiểu lắm, nhưng chị Quyên chỉ để một ánh mắt đầy thâm ý chứ giải thích gì thêm.

Kiều Phàm cũng là một đứa trẻ lương tâm. Sau khi nghiệp đại học, chủ động đến tiệm giúp đỡ. Hiện giờ phần lớn công việc trong cửa tiệm đều do quản lý, thể coi là nửa ông chủ nhỏ của tiệm .

Cũng chính nhờ mà mấy năm nay ông chủ mới thể thảnh thơi hơn đôi chút, khi vài ngày, thậm chí cả tháng trời cần ghé tiệm. Hơn nữa bình thường nhiều khách đến tìm ông chủ, Kiều Phàm cũng giúp chặn quá nửa.

Minh Nhất xong thì càng vui. Có điều hiện tại quan hệ của với Tào Huyền Hạc mới hòa hoãn một chút, cũng dám tùy tiện đắc tội khác, cùng lắm là khi thấy Kiều Phàm chuyện với Tào Huyền Hạc thì trong lòng khó chịu tí thôi.

Cậu thu ánh mắt đang đặt Kiều Phàm, bắt đầu quan sát những món đồ trưng bày trong tiệm.

Tính Minh Nhất hơn mười ngày đến tiệm . Trong tủ kính thêm ít món đồ mới, trong đó một món khiến Minh Nhất thấy quen mắt.

Đó là một đôi ngọc trang trí khắc hình cá chép bơi hồ (cẩm lý du hồ). Một chiếc chạm khắc tinh xảo, màu sắc tươi sáng, bảo quản . Chiếc còn vài vết sứt mẻ, màu sắc cũng sẫm hơn vài phần, dù lau chùi cẩn thận, nhưng nếu kỹ vẫn thể thấy đó còn dính vết máu.

Chỉ điều luồng oán khí nặng nề biến mất, chắc hẳn thứ bên trong Tào Huyền Hạc thu phục .

Nói thì, cũng nhờ món đồ mới thể gặp Tào Huyền Hạc nơi đồng m.ô.n.g quạnh lúc nửa đêm, vì Minh Nhất thiện cảm với nó.

Dạo một vòng xong, Minh Nhất bay trở phòng nghỉ, thấy Tào Huyền Hạc vẫn đang cầm đủ loại đồ vật soi xét kỹ lưỡng ánh mặt trời, chỉ thể tủi núp trong góc tối, trông mong .

Minh Nhất im lặng đợi một lúc, thấy đặt đồ trong tay xuống, uống một ngụm , nghỉ ngơi chốc lát, liền lên tiếng: "Ông chủ Tào."

"Hửm?"

“Con lệ quỷ trong miếng ngọc cá chép bơi hồ ngoài là do thu phục ?”

“Ừ.”

Tào Huyền Hạc đáp xong thì khựng , hỏi: “Miếng ngọc cá chép bơi hồ?”

Minh Nhất gật đầu: “ .”

Tào Huyền Hạc khẽ nhíu mày, dậy vòng qua tấm bình phong tiền sảnh, đảo mắt một vòng, ánh mắt dừng ở món đồ bày trong tủ kính.

“Kiều Phàm.”

“Dạ?” Kiều Phàm đặt điện thoại xuống, dậy: “Có chuyện gì , ông chủ?”

Tào Huyền Hạc gõ nhẹ lên mặt tủ kính: “Lấy cho miếng ngọc cá chép bơi hồ .”

“Vâng.”

Cậu lấy chìa khóa mở tủ, lấy cặp ngọc trang trí đưa cho Tào Huyền Hạc.

“Cái để .”

“Vâng, .”

Tào Huyền Hạc lấy một trong hai miếng ngọc mang đặt giá gỗ trưng bày trong phòng nghỉ.

Minh Nhất tò mò hỏi: “Sao bán nữa? Nó gì đặc biệt ?”

Tào Huyền Hạc đáp: “Dính vết m.á.u , đáng tiền nữa.”

Minh Nhất: “Ồ, nhưng nửa còn chẳng vẫn bán mấy chục vạn ?”

Tào Huyền Hạc “ừm” một tiếng, thong thả giải thích: “Thực cặp ngọc là vật chứa dưỡng âm. Con lệ quỷ sở dĩ thể chịu việc ngâm trong m.á.u ch.ó đen và phơi nắng gắt, đều nhờ bên trong chỗ giấu âm khí. Sau nếu thương, thể trốn trong đó dưỡng thương, dùng còn hơn bình tụ âm.”

Bình tụ âm chính là chiếc bình đen to bằng đầu ngón tay cái .

Minh Nhất bĩu môi, vui : “Tôi mới dễ dàng thương . Với thứ ngâm qua m.á.u ch.ó đen , thèm chui .”

Tào Huyền Hạc giơ tay gõ nhẹ miếng ngọc cá chép đỏ tươi tinh xảo còn : “Cái cho .”

Nghe , Minh Nhất lập tức , gật đầu thật mạnh: “Được!”

Tào Huyền Hạc nghỉ ngơi đủ , trở ghế, tiếp tục nghiên cứu đống đồ .

Ban ngày, tinh thần Minh Nhất rõ ràng uể oải hơn hẳn. Cậu chán buồn ngủ, dứt khoát chui chiếc bình trong túi áo Tào Huyền Hạc đ.á.n.h một giấc.

Đến khi tỉnh nữa, bên ngoài trời tối.

Minh Nhất chui khỏi bình, phát hiện cảnh xung quanh đổi, từ tiệm đồ cổ biến thành nhà của Tào Huyền Hạc.

Trên đường về chắc Tào Huyền Hạc ghé siêu thị, mua khá nhiều rau củ quả, lúc đang xếp chúng tủ lạnh.

Minh Nhất thấy , chợt nhớ vẫn gọi điện cho dì giúp việc , vội vàng móc điện thoại gọi.

Hôm nay là rằm tháng Giêng, chợ quỷ phía nam thành vô cùng náo nhiệt. Dì giúp việc đang nhàn tản dạo chợ, nhận điện thoại xong lâu chạy đến nơi.

Minh Nhất chính thức giới thiệu hai với . Tào Huyền Hạc sắp xếp công việc hằng ngày cũng như những điều cấm kỵ của cho dì Dương, đó hai bên thuận lợi ký kết hợp đồng chủ tớ.

Mắt của Minh Nhất quả nhiên tệ, tay nghề của dì Dương Hồng cực kỳ . Cửa bếp đóng kín mà mùi thơm vẫn lan ngoài, khiến Minh Nhất thèm đến mức suýt ngăn nước miếng, trong đầu nảy ý ăn đồ ăn dương gian.

Rùa Vàng

Bữa tối, Tào Huyền Hạc cũng keo kiệt, thấy Minh Nhất ăn, cũng xới cho một bát cơm, chia cho một nửa đồ ăn, để ngửi mùi cho đỡ thèm.

Ăn xong, dì Dương chủ động dọn dẹp bát đũa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-18-tao-huyen-hac-chinh-la-mot-ten-co-lo-si.html.]

Minh Nhất thấy Tào Huyền Hạc dậy ban công, cũng lẽo đẽo bám theo như một cái đuôi nhỏ.

Phải rằng cuộc sống của Tào Huyền Hạc thật sự nhàm chán, còn nhàm chán hơn cả một con tiểu quỷ sống ở âm phủ như . Suốt ngày chỉ ở lỳ trong nhà, hết sách dọn dẹp vệ sinh, tràng hạt, tưới hoa. Rõ ràng vẫn còn trẻ, sống như một ông già nghỉ hưu mấy chục năm thế .

Minh Nhất dựa cửa kính trượt ở ban công, hai tay khoanh ngực: “Tào Huyền Hạc.”

Người gọi tên nhắc mi mắt, dùng ánh mắt hỏi làm gì?

Minh Nhất: “Năm nay bao nhiêu tuổi ?”

Tào Huyền Hạc: “Hỏi cái làm gì?”

Minh Nhất: “Tôi nghi ngờ là đồ cổ xuyên từ thời cổ đại tới. Tầm tuổi của chẳng nên thích bar nhảy nhót sofa chơi game ?”

*老古董: nghĩa là đồ cổ nghĩa là cổ hủ, lạc hậu 

Sao ngày nào cũng thích tràng hạt, sách, hơn nữa là mấy cuốn sách tối nghĩa khó hiểu. Minh Nhất từng lén trộm tên sách, là những cuốn từng thấy bao giờ, nội dung bên trong chỉ cần một lát là buồn ngủ, chẳng hiểu Tào Huyền Hạc một cách say sưa đến thế.

Tào Huyền Hạc: “Không hứng thú.”

Minh Nhất: “Vậy thích con trai ?”

Tào Huyền Hạc nhíu mày, liếc một cái.

Minh Nhất nhận câu hỏi của đường đột, khẽ ho một tiếng: “Ý …”

“Không thích.”

Một câu trực tiếp cắt ngang lời giải thích phía của Minh Nhất.

Ánh mắt Minh Nhất khẽ lóe lên, há miệng nhưng tiếp lời thế nào.

Tào Huyền Hạc tưới cây bồi thêm một câu: “Con gái cũng thích.”

“Hả?”

“Tôi thích ở một .”

Không hiểu vì , , Minh Nhất cảm thấy mừng thầm trong lòng.

“Vậy…”

Cậu định cũng , nhưng điện thoại của Tào Huyền Hạc đột nhiên rung lên, chặn mất câu của .

Người gọi đến là ông chủ Thẩm, gọi báo tin vui rằng bà cụ và con gái đều tỉnh , tinh thần cũng khá .

“Thật sự vô cùng cảm ơn ông chủ Tào!”

Tào Huyền Hạc: “Không gì.”

Ông Thẩm : “Ông chủ Tào, chuyện sáng nay … bà lớn tuổi nên tính tình quái gở, đôi khi phân rõ đúng sai. Mong đừng để bụng.”

Tào Huyền Hạc: “Không .”

bà cụ cũng trả giá cho hành vi của .

“Sau đó cũng , bà cũng nhận sai. Chỉ là lớn tuổi thường sĩ diện, bỏ mặt mũi xuống , nên mặt bà cụ xin .”

“Ừ.”

“À đúng ông chủ Tào, còn hỏi một chuyện. Rốt cuộc con gái thứ tà vật gì quấn lấy ?”

Tào Huyền Hạc thành thật trả lời:“Mấy con quỷ đói.”

“A!” Ông Thẩm kinh hô. “Mới qua năm mới, dính thứ đó chứ! Vậy ảnh hưởng gì đến sức khỏe của con bé ?”

Tào Huyền Hạc : “Sẽ ảnh hưởng, nhưng lớn lắm. Ngày mai ông thể đến cửa hàng lấy vài lá bùa trừ tà cho nhà mang theo bên . Cả nhà ông từng tiếp xúc gần với tiểu quỷ nên âm khí khá nặng, dễ thu hút tà vật. Nếu thấy phiền thì cũng cần lấy, ban ngày phơi nắng nhiều một chút để tăng dương khí là .”

“Lấy chứ, lấy chứ! Sáng sớm mai qua tiệm ngay.”

“Ừm.”

Tào Huyền Hạc cũng chẳng buồn khách sáo với , đang định cúp máy thì Minh Nhất nãy giờ đang dựa cửa kính ban công đột nhiên sáp gần: “Ông chủ Tào, hỏi ông xem cô bé xảy chuyện ở ?”

Biết quanh đó chính là cửa nơi lệ quỷ dẫn đám quỷ đói trốn khỏi địa phủ.

Tào Huyền Hạc hiểu ý , liền chuyển lời: “Ông chủ Thẩm, thể cho hỏi đại khái địa điểm và thời gian con gái ông gặp chuyện ?”

Ông Thẩm “hừm” một tiếng, hồi tưởng đáp: “Chuyện xảy mùng bốn tháng Giêng, khi đó chúng đang đón Tết ở nhà bà ngoại con bé quê. Con bé chạy ngoài chơi với mấy đứa nhỏ trong xóm, đến trưa về là bắt đầu kêu đói. Lúc đầu chúng cũng để ý, chỉ bảo đồ ăn sắp xong .”

“Kết quả là Miko , cứ liên tục kêu đói, thậm chí còn dùng tay bốc thức ăn nấu xong nhét đầy miệng. Vợ còn vì thế mà đ.á.n.h cho nó một trận, mắng nó quy củ.”

đánh, Miko vẫn ngừng nhét đồ ăn mồm. Chỉ loáng một cái nó ăn sạch hai đĩa thức ăn. Lúc chúng mới thấy gì đó , vội vàng đưa con bé đến bệnh viện.”

“Thế nhưng bệnh viện huyện cũng kiểm tra vấn đề gì, mà Miko thì cứ luôn mồm kêu đói. Bà ngoại nó nghi ngờ con bé chạy chơi đụng thứ tà ma gì đó, còn tìm cả bà đồng trong thôn về gọi hồn, nhưng vô dụng. Chỉ cần lơ là một chút là con bé nhét đồ ăn miệng.”

“Không còn cách nào, chúng đành về thành phố Thanh Lâm, đưa nó đến bệnh viện tỉnh rửa dày, sẵn tiện tìm xem rốt cuộc là chuyện gì.”

Minh Nhất: “... Tóm địa chỉ ?”

Tào Huyền Hạc khẽ ho một tiếng, nhắc nữa: “Địa chỉ cụ thể nhà vợ ông ở ?”

“Thôn Tề gia, huyện Thất Lý, phía Đông thành phố Thanh Lâm.”

Cuộc gọi kết thúc, Minh Nhất nhân lúc Tào Huyền Hạc chú ý, lén lấy điện thoại nhắn tin cho ông nội. Cậu gửi cái địa chỉ mà ông Thẩm qua, bảo ông phái vài quỷ sai đến khu vực đó kiểm tra xem .

-

Tác giả lời :

Tào Huyền Hạc: Bên cạnh xuất hiện một tên nội gián?

Minh Nhất: Phì, đây là đang cứu độ chúng sinh, làm việc thiện tích âm đức!

 

Loading...